Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình Luận - Quan Điểm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình Luận - Quan Điểm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Phạm Chí Dũng - 'Định hướng XHCN': Giá dịch vụ y tế, giáo dục sẽ bị thả nổi 100%?

Giá dịch vụ y tế, giáo dục sẽ bị thả nổi 100%? Cái chết hữu thể của những bệnh nhân không tiền cùng cảnh thất học của những sinh viên bị móc túi, đang biến dư luận xã hội và nỗi phẫn uất dân chúng thành nơi chôn cất cuối cùng cho một chính thể “ăn của dân không chừa thứ gì.”

Thả nổi!

“Giờ bị bịnh mà không có tiền thì chỉ có nằm chờ chết” đã trở thành một thành ngữ phổ biến đến mức sinh tử mặc lòng trong xã hội Việt Nam, vào lúc mà các lý thuyết gia Cộng Sản vẫn tranh cãi như thể lần cuối với nhau về việc “như thế nào là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.”
 
pham-chi-dung
TS. Phạm Chí Dũng
Không thiếu gì cái chết của bệnh nhân bị đẩy ra nằm ở hành lang khu cấp cứu quá lâu khi người nhà không đủ tiền để “tạm ứng” cho bệnh viện. Ngày càng hiện ra nhiều hơn những mạng người ra đi để càng tô thắm cho một chế độ “của dân, do dân và vì dân.”

Cho dù “thả nổi” là từ đáng sợ song lại bị kiêng kỵ ở Việt Nam bởi tính nhạy cảm chính trị của nó, phong trào “tử vong tự nguyện” lại càng được thả nổi với mức độ không còn kiêng dè gì nữa. Vào Tháng Tám, 2015, Quốc Hội Việt Nam đã cống hiến một phần đáng kể cho cơ chế hợp thức hóa chiến dịch thả nổi những “mặt hàng” liên quan mật thiết đến đời sống dân sinh. Dự thảo Luật Phí và Lệ Phí được cơ quan mà đã từ lâu bị coi là đại diện cho các nhóm lợi ích ấy đưa ra nhằm “điều chỉnh” biểu giá phí và lệ phí, nhưng lại dự kiến sẽ chuyển một số loại phí, lệ phí sang “giá dịch vụ.”

19 khoản phí sẽ được đưa ra khỏi danh mục, chuyển sang thu theo cơ chế giá thị trường trong dự thảo Luật Phí và Lệ Phí trên. Nhưng trên tất cả, việc thả nổi viện phí và học phí theo giá thị trường - hai lĩnh vực công liên quan trực tiếp tới chính sách an sinh xã hội, quyết định cuộc sống của nhiều người dân trong đó đa số có mức thu nhập trung bình hoặc dưới trung bình, sinh sống ở vùng ven thành thị, nông thôn hoặc miền núi - đang có quá nhiều cơ hội nhằm giúp lên men nồng nặc những bệnh nhân đau khổ chờ thối rữa và cả nhiều búp măng non chưa kịp dậy thì, để đầy triển vọng tạo nên nguồn cơn cho nhiều cái chết mới.

“Sống được ngày nào hay ngày ấy”

Đừng nhìn vào bản báo cáo của Bộ Y Tế - địa chỉ của một nữ bộ trưởng quá tai tiếng bởi chân dung cá nhân gắn liền với hình ảnh phong bì, nhưng vẫn “kiên định Xã Hội Chủ Nghĩa” bám chặt ghế - mà hãy nghe lời tách bạch của những chuyên gia phản biện: hoàn toàn chẳng khó để nhận ra nếu chuyển viện phí sang tính theo cơ chế thị trường, chi phí khám, chữa bệnh có thể tăng từ hai đến năm lần. Chẳng hạn chi phí chạy thận nhân tạo sẽ tăng từ 460,000 đồng một lần hiện nay lên ít nhất 0.9 - 1 triệu đồng một lần. Còn giá khám bệnh sẽ tăng gấp 5 lần, từ 20,000 đồng lên đến 100,000 đồng. Giá chụp CT có thể cũng sẽ tăng từ 500,000 đồng lên 1 triệu đồng.

Giá cả chữa bệnh lại đạp lên đầu lương tâm để vượt dốc. Những năm qua, chiến dịch tăng giá phi mã viện phí đã thường nâng mặt bằng giá dịch vụ y tế bình quân lên gấp rưỡi đến hai lần qua mỗi năm, quá đủ để làm bệnh nhân khốn đốn và thỉnh thoảng lại có người lao mình từ tầng mười bệnh viện xuống đất.

Không chịu kém thua viện phí, mức học phí tại một số trường đại học cũng biện chứng phi mã theo “cơ chế tự chủ tài chính,” luôn “bảo đảm” mức tăng từ một đến hai triệu của năm sau so với năm trước, dù tình cảnh nền kinh tế phải thắt lưng buộc bụng và có nơi trẻ em phải ăn chịt chuột trừ bữa.

Còn nếu được Quốc Hội hợp thức hóa cơ chế thu, giá dịch vụ đại học sẽ càng rộng đường để khép chặt cửa vào trường học của rất nhiều sinh viên.

Còn nhớ trong phiên họp Tháng Sáu, 2015, chủ nhiệm ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc Hội Trương Thị Mai cũng phải ta thán rằng việc chuyển phí và lệ phí qua hình thức giá dịch vụ thoạt nghe thì hợp lý về hình thức, nhưng có thể khiến người dân thêm gánh nặng vì giá dịch vụ sẽ cao hơn phí, do trong phí còn có phần phúc lợi trích ra từ ngân sách.

Nhưng đó chỉ là một cách nói của giới quan chức Quốc Hội vốn bám ghế hơn hẳn gần dân. Cứ căn cứ vào một tỷ lệ quá thấp tiếng nói phản biện nơi nghị trường là sẽ dễ dàng biết được Quốc Hội “luôn quan tâm đến cử tri” của họ như thế nào.

Một trong số cử tri bất hạnh ấy, ông Phùng Sanh - như tựa đề một bài báo “Người đàn ông chờ chết vì không có tiền mổ tim” - đã phải bán hết ruộng vườn để lo cho vợ bị suy thận. Nhưng khi người vợ vừa qua đời, ông Sanh lại nhập viện vì bệnh tim kéo dài hơn sáu năm. Số tiền hơn 90 triệu đồng dự kiến phẫu thuật là không tưởng với người đàn ông 57 tuổi này.

“Có lẽ tôi phải về quê chứ không còn cách nào khác. Các con nghèo quá, đất ruộng đã bán hết, nợ ngân hàng còn mấy chục triệu chưa trả xong. Giờ có bán căn nhà nhỏ thì cũng không đủ trang trải mà lại không có chỗ dung thân. Đành buông xuôi sống được ngày nào hay ngày ấy,” ông Sanh nghẹn ngào.

Nhưng một bác sĩ nói thẳng “Nếu không có tiền chữa trị, ông Sanh chỉ còn cách uống thuốc cầm chừng và phải luôn đối diện với nguy cơ tử vong bất cứ lúc nào.”

Chủ đề “giảm thiểu giá dịch vụ y tế và giáo dục” đã luôn được Quốc Hội Việt Nam nêu ra bàn thảo trong hàng chục năm qua, thế nhưng nghịch lý trở nên không thể chịu nổi là càng bàn giá càng tăng, và trong thực tế những cơ quan thường bị xếp loại “cải cách hành chính” tệ hại nhất như Bộ Y Tế và Bộ Giáo Dục và Đào Tạo thậm chí còn có những dấu hiệu thông đồng với các cơ Sở Y Tế và Giáo Dục để tăng giá và hợp thức hóa các mức tăng giá dịch vụ.

Nơi chôn cất cuối cùng

Vào đầu năm học 2015-2016, như một điệp khúc chỉ còn rệu rạo trong cổ họng, phụ huynh và báo chí lại “kêu trời” vì các trường, từ mẫu giáo lên đại học - đua nhau nâng mức “học phí đầu năm.” Có trường còn tàn nhẫn tuyên bố sẽ thẳng tay đuổi học đứa con nếu phụ huynh không đủ tiền đóng.

Chủ thuyết “lấy sinh viên làm trung tâm” của ngành giáo dục - được mơn trớn đến mê hoặc qua những hội thảo quốc tế bóng nhẫy - hóa ra đã hoàn thành xuất sắc chức trách nhiệm vụ của nó: Người đi học là con bò đã gần cạn sữa nhưng vẫn phải lộn trái dạ dày để nuôi béo các trường và dĩ nhiên cả Bộ Giáo Dục và Đào Tạo.

Mới đây, một tác giả phải tiết lộ lời tán thán tận cùng của Nguyên Thứ Trưởng Bộ Giáo Dục Đào Tạo Bành Tiến Long: “Giáo dục Việt Nam đang là một con điếm!”

“Con điếm” ấy đã ra một cái giá quá cao cấp cho đề án đổi mới sách giáo khoa: 34,000 tỷ đồng. Để sau đó khi bị giới tiêu dùng phản ứng dữ dội, giá bán đột ngột lao dốc chỉ còn... 400 tỷ.

Giữa năm 2015, mạng xã hội và cả báo chí nhà nước đã sôi động làn sóng đòi Bộ Trưởng Giáo Dục Phạm Vũ Luận phải từ chức. Song cứ như một thói quen không đổi cho tới chết, vẫn không một quan chức nào chịu đội nón ra đi.

Khó có thể nói khác hơn, giới quản lý và thực thi chính sách xã hội đã biến chủ trương “xã hội hóa” từ vài chục năm qua thành phản cảm và hơn nữa là đang tâm phản động. Nếu giới quan chức đảng cứ căn vặn nhau về câu hỏi “Vì sao nhân dân mất lòng tin nghiêm trọng vào đảng?” thì cái chết hữu thể của những bệnh nhân không tiền cùng cảnh thất học của những sinh viên bị móc túi đang biến dư luận xã hội và nỗi phẫn uất dân chúng thành nơi chôn cất cuối cùng cho một chính thể “ăn của dân không chừa thứ gì.” 

Phạm Chí Dũng

(Người Việt)

Nét đặc thù của Nghiệp đoàn ở Pháp nhân chuyện 2 giám đốc Air France bị bạo hành

Ông Xavier Broseta, Giám đốc Nhân lực của Air France (Directeur des Ressources Humaines), tức Giám đốc Nhân viên theo cách gọi trước đây, hôm thư hai 5/10/2015, trong một buổi hợp thảo luận với đại diện công nhân về chương trình giải quyết tình trạng thua lỗ của Công ty, khi Air France loan báo sẽ phải bớt 2900 công nhân thì lập tức « công nhân » tràn vào phòng họp, bạo hành ông Xavier Broseta, Giám đốc Nhân lực và ông Pierre Plissonnier, Giám đốc Air France ở Orly (Paris có 2 phi trướng dân sự : Charles de Gaulle ở phía Đông-Bắc Paris, Orly, nhở hơn, ở phía Đông-Nam Paris) .

Buổi họp của Ban lãnh đạo Air France với Đại diện công nhân đã phải ngưng . Sự bạo hành của công nhân đã làm cho 7 người bị thương, trong đó có 2 nhân viên an ninh bị thương, 1 nặng phải đi nhà thương, 5 người còn lại là thành viên Ban Giám đốc của Air France .

Ông Xavier Broseta, Giám đốc Nhân lực, rời phòng họp khi một nhóm « công nhân » tràn vào hành hung . Để thoát thân, ông đã phải vượt hàng rào kẽm nhờ sự giúp đỡ của nhân viên an ninh, cà-vạt, quần áo tả tơi.


Báo chí phê bình « đây là một bức ảnh siêu thực xã hội Pháp » .

Ban Giám đốc Air France đã cực lực lên án sự bạo hành vừa rồi không thể tha thứ được . Một đơn thưa cũng đã được gởi đi .

Ông Thủ tướng và Bộ trưởng Giao thông đồng lên án đây là những hành động không thể tha thứ, phải được xử phạt đúng mức . Hai ông bày tỏ sẽ hết lòng ủng hộ nhơn viên Air France .

Ông Xavier Broseta, tốt nghiệp Quốc Gia Hành chánh, vào Air France năm 2012 trong lúc ở đây sự mâu thuẫn và xung đột giửa Ban Giám đốc với công nhân đã căng thẳng cực mạnh . Ông cũng biết, cũng như mọi người khác, thuyết phục cấp lãnh đạo nghiệp đoàn để đạt thỏa thuận chung về quyền lợi của hai bên không phải là chuyện dễ xưa nay .

Lập trường cố hữu của nghìệp đoàn ở Pháp, như CGT, là mâu thuân cơ bản « ta/địch, ai thắng ai ». Chủ nhân là « tư bản bóc lột » .Phải tiêu diêt giai cấp chủ nhân tiến lên làm chủ xí nghiệp . Tuy ngày nay, CGT đã tách ra, không còn là một bộ phận của đảng cộng sản Pháp vì đảng cộng sản Pháp chẳng còn cơm cháo gì . Từ năm 2012, không dám đưa người ra ứng cử Tổng thống ví chỉ chiếm được không quá 3% cử tri, phải đền tiền sau bầu cử . Nhưng có cán bộ nghiệp đoàn vẫn còn là đảng viên hoặc ít lắm, cũng thấm nhuần tư tưởng mác-xít . Thật ra, họ tranh đấu cũng chỉ giử miếng beefteak cho bự mà khỏi lao động như những công nhân thật sự và có lương tâm .

Ngày 5 – 10

Buổi họp với Đại diện Công nhân Air France bắt đầu từ 9 giờ 30 dã phải ngưng sau 1 giờ làm việc do « nhiều trăm người biểu tình » tràn vào phòng họp, vừa la hét « Juniac hảy từ chức » và « Chúng tôi đang ở xí nghiệp của chúng tôi » .

Ông Chủ tịch Tổng Giám đốc của Air France may mắn bất ngờ vừa rời khỏi phòng họp . Một Đại diện Nghiệp đoàn cho biết chương trình họp sẽ tiếp tục vào 14 giờ 30 trưa .

Tới 10 giờ, có hơn 500 người tụ tập trước trụ sở Air France biểu tình . Mà trụ sở Air France nằm trong phi trường Charles de Gaulle nên chỉ có công nhân mới có mặt ở đó được .

Họ hô to « Gagey (tức ông Chủ tịch Tổng Giám đốc Air France), hãy đi chổ khác » . « Kế hoặch D ? Ban Giám đốc hảy từ chức » . Hoặc « Valls, (tức Thủ tướng Chánh phủ), trọng tài bị bán đứng rồi », như trên những bích chương của người biểu tình viết . Hoặc họ gào trước cửa sổ trụ sở « Ban Giám đốc vô trách nhiệm »,…

Theo ông Mehdi Kemounne, cán bộ CGT, nói với hãng tin AFP thì các bạn của ông không muồn cuộc hợp bị phá hỏng và ông đã can thiệp để bảo vệ ông Xavier Broseta . Vẫn theo ông Mehdi Kemounne, các nghiệp đoàn đều mong muốn cuộc hợp với ban giám đốc Air France sẽ đưa đến một thỏa thuận chung . Nhưng ba nghiệp đoàn CGT, FO và Unsa đã kêu gọi nhiều nghiệp đoàn bạn liên ngành biểu tình mạnh trong lúc hợp với ban giám đốc .

Châm ngòi

Trong cuối năm rồi, ông Alexandre de Juniac, Chủ tịch Tổng Giáp đốc (PDG) Air France-KLM tham dự một buổi gặp gỡ giửa các chủ nhân xí nghiệp lớn, có cả Chủ tịch Nghiệp đoàn Chủ nhơn các xí nghìệp Pháp . Ông có phát biểu 20 phút về “ Những thành tựu xã hội trước những thách thức thế giới ” . Ông đặt lại vấn đề những thành tựu xã hội đạt được ở Pháp cho tới nay, phải chăng “ công nhân làm việc 35 giờ / tuần, đi hưu trí 62 tuổi, cấm trẻ con làm vìệc, …Trẻ con là 9 tuổi, 12 tuổi, 17 tuổi ? Thế nào là trẻ con ? …” 35 giờ / tuần là thành tựu à ? Mấy điều đó có nghĩa à . Mà nghĩa là gì ?

Trước cử tọa chủ nhân, ông De Juniac vui vẻ kể lại lời ông PDG Qatar Airways nói với ông nhân nhắc tới công nhân ở Pháp biểu tình, đình công : “Này ông bạn De Juniac, ở Qatar, không thể có chuyện biểu tình, đình công như vậy được . Tôi cho lính hốt hết đem nhốt vào khám ” . Cả hội trường, đều là chủ nhân xí nghiệp và cũng đều là nạn nhân của đình công, vỗ tay hoan nghênh vang dội .

Nhưng Qatar không như Pháp . Ở đây, công nhân ngoại quốc bị đối xử như nô lệ . Nhiều ngưòi gục ngã ngay trên công trường làm việc vì thiếu ăn và làm việc quá sức .

Air France từ lâu nay bị thua lỗ do chi phí quá lớn . Các xí nghiệp quốc doanh đều là con bò sửa của nghiệp đoàn . Năm 2012, khi ông De Juniac tới, ông đề nghị kế hoặch giảm 10 000 công nhân và phi đội. Ông giải thích kế hoạch này thiết lập dựa trên những ý kiến của nhiều người tư vấn giỏi và xí nghiệp đã phải trả rất mắc tiền . Nhưng sẽ được áp dụng từng đợt trong thời gian tới . Riêng năm 2016 và 2017 sẽ bớt 1700 nhân vìên dưới đất, 700 phi hành đoàn và 300 phi công . Mặt khác, đề nghị thêm vài tiết giảm như số giờ nghỉ sau chuyến bày sẽ giảm từ 13 giờ xuống còn 11 giờ, …Tức phi công sẽ làm việc nhiều hơn chút nhưng lương không tăng . Thật ra, lương phi công Air France cao hơn các nước khác ở Âu châu tới 27% . Cao hơn cả phi công Mỹ .

Nhưng có lẽ cái vidéo thâu thanh và hình ông De Juniac nói chuyện được nghiệp đoàn phổ biến với lời bình luận của cán bộ nghiệp đoàn đã làm cho nhiều người thấy khó chịu .

Người ta thấy ông De Juniac đề nghị cứu Air France khỏi khủng hoảng không bằng một dự án cải thiện quản lý tốt hơn mà chỉ nhằm sa thải nhân công.

Sự chọn lựa của ông dĩ nhiên phải làm cho các nghìệp đoàn phải phản ứng mà nghiệp đoàn phi công là mạnh vì chiếm tới 65% . Trong lúc đó, ông De Juniac lại đặt biệt tập trung vận động để được làm Chủ tịch Tổng Giám đốc thêm một nhiệm kỳ nữa . Chánh phủ với 15, 9% phần hùn cũng sẵn sàng ủng hộ ông tái đắc cử .

Trái lại, công nhân thấy ở ông chỉ có tài giữ chức vụ của mình bằng cách làm mất công ăn vìệc làm của công nhân .

Air France có 63 955 nhân viên: 45 514 làm việc dưới đất, 13 720 phi hành đoàn (hôtesses, stewards, …) và 4720 phi công . Lương của phi công lớn hơn hết, từ 11 000 e / tháng tới 19 000 e / tháng, tùy theo thâm niên, bay loại máy bay nào, đường gần hay xa (Theo báo cáo năm 2013) .

Lương bổng của ông De Juniac hiện nay là 675 000 e / năm . Nhưng mức lương này xếp ông chỉ đứng thứ 102 trên 125 ông Chủ tịch Tổng Giám đốc các xí nghiệp lớn khác của Pháp .

Lương bổng hậu nhưng họ đều làm việc không có ngày nghỉ theo luật định, kể cả cuối tuần hay hè . Có khi cả tuần lễ không thấy mặt vợ con .

Nghiệp đoàn và quyền lợi xã hội

Nghiệp đoàn ở Pháp là sức mạnh xã hội vô cùng hung hãn . Phần lớn khuynh tả hay một bộ phận thật sự của đảng cộng sản Pháp . Như CGT .

CGT chiếm đa số đoàn viên trong các nghiệp đoàn của các ngành quan trong như Điện Lực, nhà in, métro, hỏa xa, …Riêng CGT của Điện Lực nắm giữ một ngân sách 500 000 e và toàn bộ tài sản lên tới bạc tỷ .

Vừa rồi, các nghiệp đoàn tả phái như CGT, FO (Lực Lượng thợ thuyền), tờ báo Nhân Đạo, cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Pháp và cả đảng cộng sản bị Tòa án Paris xử hơn mươi vụ với tội « nhân viên ma », tham nhũng, bội tín, …Nhưng báo chí không loan tin vì nhà in trong tay của họ . Và cả trong nghiệp đoàn phát hành nữa .

Và điều quan trọng mà ít ai biết là các nghiệp đoàn này làm chủ 14 lâu đài đồ sộ làm nơi nghỉ ngơi và bồi dưỡng theo tiêu chuẩn « Lâu đài-Khách sạn-Nhà hàng ăn » dành rìêng cho cán bộ nghiệp đoàn . Đó là những công nhân không cần giỏi tay nghề, tận tâm hay siêng năng, mà chỉ cần chịu hô hào chống chủ nhân, đưa ra nhiều yêu sách, sẽ được tuyển dụng và theo thời gian biểu tình, đình công, sẽ trở thành cán bộ lãnh đạo .

Nhỏ không học, lớn làm công nhân . Làm công nhân dở, vào làm cán bộ nghiệp đoàn . Cũng như ở Việt nam, nhỏ không học, đi phá làng, phá xóm, lớn lên gia nhập đảng cộng sản, vào TW đảng, lãnh đạo đất nước .

Gương Đỗ Mười, Lê Duẩn, Lê Đức Anh, … Nguyễn Tấn Dũng hãy còn đó .

© Nguyễn Thị Cỏ May

© Đàn Chim Việt

Tương Lai - “Mùa thu nay khác rồi”

Tuy vẫn “sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội / Những phố dài xao xác hơi may”, vẫn “sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” (1) và lòng người Hà Nội đang ở nơi xa da diết nhớ về thủ đô thì vẫn vậy, Hà Nội vẫn luôn là nơi hướng về, để mà vấn vương, để mà bùi ngùi lưu giữ những hoài niệm đẹp. Nhất là những người đã từng có may mắn trong đoàn quân chiến thắng “trùng trùng say trong câu hát, lớp lớp đoàn quân tiến về” (2). “Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng” (3) nếu còn sống cũng đã là những lão trượng ngoài 90 tuổi và trẻ hơn một chút thì cũng ngoại 80.

Với họ, vào những ngày thu, những ngày tháng 10 của Hà Nôi nhiều kỷ niệm, ngày họ từng nghĩ “khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần” rồi sẽ chỉ còn bắt tay vào “…ươm lại hoa sắc hương say ngày xa, Ôi phố phường Hà Nội xưa yêu dấu” như Văn Cao mơ mộng. Thế rồi, họ bỗng vỡ ra rằng, nỗi mơ mộng ấy chỉ còn là vang bóng một thời của “những ngày thu đã xa” (1).

Vâng đã xa, xa lắm vì “mùa thu nay khác rồi” (1). “Những phố dài xao xác hơi may” bỗng hiện ra trần trụi với những cây cổ thụ bị đốn gục được cưa từng khúc đem đi bán trong “chiến dịch thảm sát cây xanh” không tiền khoáng hậu. Những xác cây kia đối với họ nào khác xác người nằm dài trên đường phố? Trong cảm hứng đắm say Hà Nội của “gió thổi mùa thu hương cốm mới” (1) càng bàng hoàng không sao hiểu nổi não trạng và tâm địa của những nhà cầm quyền Hà Nội phũ phàng phê duyệt chủ trương đốn hạ cây xanh. Quả thật không sao hiểu nổi.

Hình ảnh những cây cổ thụ bị cưa, chặt nằm ngổn ngang trên đường phố Thủ đô tương phản một cách ghê rợn với hình tượng “Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về / Như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào” (2), làm băng hoại biểu tượng nhân văn mà người nghệ sĩ thiên tài kia đã tạc vào tâm hồn người Hà Nội. Càng day dứt hơn với người Hà Nội đang ở nơi xa ngái mà nhịp đập trái tim luôn nhạy cảm với nhịp sống Hà Nội muôn quý ngàn yêu.

Vậy là hơn nửa thế kỷ sau ngày 10 tháng 10 của mùa thu lịch sử, thay vì “chảy dòng sương sớm long lanh” (2), Hà Nội đã phải lai láng chảy “dòng nước mắt thương cây”. Và câu thơ Chính Hữu: “Phố phường xưa gạch ngói ngang đường / Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang” (3) bỗng xốn xang lòng người Hà Nội khi “ngang đường” không phải là gạch ngói từng dựng thành chiến luỹ chống giặc ngoại xâm mà là ngổn ngang những gốc cây cổ thụ bị đốn hạ, những khúc gỗ còn tươi rói đang trở thành món hàng có giá. Cái giá được cân đong đo đếm bởi sự táng tận lương tâm.


Xem ra, cuộc chiến chống giặc “nội xâm” không kém phần ác liệt so với cuộc chiến chống “ngoại xâm”. Có khi còn dai dẳng hơn, hiểm nghèo hơn.

Với chủ trương mở rộng Thủ đô, Hà Nội trở thành một trong số 17 thủ đô có diện tích lớn nhất thế giới. Mỗi km2 Hà Nội có khoảng từ 3.500 đến 4.000 người nhưng tính ra Hà Nội chỉ có 1 m2 cây xanh/người, trong khi Hồng Kông là 105,3 m2/người; Singapore là 60 m2/người; Kuala Lumpur 43,9 m2/người. Thế mà người ta đang tâm đốn hạ không thương tiếc hàng nghìn cây cổ thụ ngay trước mắt người Hà Nội! Đốn hối hả, đốn tàn nhẫn vì họ biết nếu không cấp tập thực hiện chủ trương của lãnh đạo thành phố thì dân Hà Nội sẽ xuống đường ngăn chặn cuộc thảm sát. Và thế là,

Bao bài hát hay một thời

“Xào xạc” thành lời khó hiểu (Hà Nội và cây... Lê Thống Nhất)

Càng “khó hiểu” hơn khi biết ra rằng

Không còn cây sẽ không còn Hà Nội

Sẽ không còn lãng mạn nhạc và thơ

…..

Xin cứ việc chặt mùa thu cách mạng

Chặt bóng râm hết chỗ trẻ con chơi

Cứ việc bê tông hóa cả chính quyền, cả đảng

Chặt cây xanh thà chặt trụi hồn người… (Ra lệnh chặt mùa thu, Trần Mạnh Hảo)

Cũng chẳng phải “thà” đâu! Cái não trạng hạ lênh “chặt cây xanh” kia cũng là cái não trạng đã từng “chặt trụi hồn người” chứ nào có ai khác.

Thì chẳng phải lịch sử đã đi những bước oái oăm để khiến cho biểu tượng Văn Cao dựng lên “khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần” trong lâu đài nghệ thuật của ông để rồi cái bóng đêm ấy không tan, đúng hơn, tan ở mảng này nhưng lại tụ ở mảng khác của cuộc sống con người, để trở thành bóng đêm định mệnh phủ lên chính thân phận người nghệ sĩ thiên tài ấy.

Trước khi người ta “chặt bóng râm hết chỗ trẻ con chơi” thì cái bóng quyền lực đã phủ lên tất cả, quyết định tất cả mọi sự sống xã hội và cuộc sống con người? Đây là lời Nguyễn Khải khi về cuối đời mình cố đi tìm cái tôi đã mất: “Một môi trường xã hội ngột ngạt vì cái bóng quyền lực phủ lên tất cả, quyết định tất cả, thì số phận những cá nhân sẽ ra sao”?

Nói rằng lịch sử đi những bước oái oăm vì những cá nhân ấy không ai khác những người từng “Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa / Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng” (3) để hẹn ngày về sẽ “ươm lại hoa sắc hương say ngày xa” (2). Vì thế mới có cái hào khí trong cảm xúc “Nguy nga sao cái buổi lên đường / Súng chuốt gươm lau, mắt ngời sáng quắc” (3). Và rồi cái bóng đen của quyền lực bị tha hoá, cái quyền lực được giành lại từ máu xương của triệu triệu con người ấy lại phủ bóng đêm lên thân phận con người, đặc biệt là những con người hiểu rõ cái sứ mệnh làm người của mình. Chỉ xin dẫn thêm ra đây một ví dụ điển hình về một người Hà Nội từng là chính uỷ của Mặt trận Hà Nội “đất trời bốc lửa” năm 1946. Trần Độ, người chỉ huy cuộc chiến đấu của những người con Hà Nội ưu tú nhất đã quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Và từ đó, con người kiên trung ấy luôn là người chỉ huy can trường có mặt nơi gay go gian khổ nhất chốn đầu sóng ngọn gió của hai cuộc kháng chiến. Con người ấy đã đau đớn nói về cái bóng đêm oái oăm kia: “đây là nỗi niềm cay đắng của một cuộc cách mạng và của một kiếp người”!

Và rồi chính cái não trạng thảm sát cây xanh kia không chỉ bằng lòng với việc đốn gục thân cây lấy gỗ mà còn ra đòn răn đe kiểu đào tận gốc trốc tận rễ nên trong đám tang ông, người ta tìm mọi cách để gỡ bỏ và huỷ hoại những lời tốt đẹp mà cuộc đời trao tặng cho vị chính uỷ của Mặt trận Hà Nội, một trong những người Hà Nội đẹp nhất. Táng tận lương tâm hơn nữa, người ta đã dùng một con rô bốt vô hồn đóng vai một tên hề trơ tráo chà đạp lên đạo lý “nghĩa tử là nghĩa tận” của truyền thống dân tộc để kể tội người đã khuất trong điếu văn! Xem ra đó cũng chính là một bước đi oái oăm của lịch sử, thường phải có những tên hề như thế để cuộc đời có cái để mà so sánh, đối chiếu đặng làm ngời sáng lên vẻ đẹp của những nhân vật làm nên lịch sử.

Sốt dẻo hơn, e phải mời mấy vị giáo sư ở cái học viện oai vang nọ vừa nhân danh “người làm khoa học” khẳng định “tình hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc là không bao giờ lệ thuộc và viển vông”, ai nói khác điều đó là “tiếp sức cho lực lượng thù địch đang vu cáo đảng ta…” để nhờ các ngài giảng giải về vai trò của những tên hề đang diễn trò hề đó. Trò hề mà Mác đã nói trong “Ngày mười tám tháng Sương mù của Louis Bonaparte”, các vị giáo sư uyên bác học mòn sách Mác-Lênin chắc phải đọc đến nhập tâm đoạn nói về “vua của lũ hề” và kết thúc bằng hình ảnh “Nhưng nếu như cuối cùng chiếc hoàng bào được khoác lên vai Louis Bonaparte thì pho tượng đồng của Napoléon sẽ đổ nhào từ trên cột Vendôme xuống!” (4).

Di căn của cái não trạng đốn chặt cây xanh, hạ gục nhân phẩm của người dám sống và thực thi sứ mệnh làm người len lỏi trong sự sống người và trong toàn bộ cơ thể xã hội đang cần một cuộc đại phẫu thuật. Thế còn những cái xác chưa kịp chôn đã bốc mùi nhưng vẫn còn tiếp tục đầu độc cuộc sống thì tính sao đây? Chúng còn tệ hơn những tên hề đang diễn trò để giúp người ta vui vẻ từ bỏ cái quá khứ buồn chán để mà đi tới như Mác đã nói một cách hài hước. Xét đến cùng thì, bổ sung cho sự hài hước đó, những cái xác đang bốc mùi kia cũng đang góp phần đẩy nhanh lên sự từ bỏ khá muộn màng này.

Rồi cuộc sống tự nó đang vạch ra con đường đi cho chính nó. Vì, bao giờ sức sống của cái mới cũng mạnh hơn cái đang suy tàn. Những bước đột biến của lịch sử sẽ đưa tới những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải trên đường đi của nó. Cho nên, vào lúc này đây, cái cảm hứng về “mùa thu nay khác rồi” đang trở lại với “trời thu thay áo mới trong biếc nói cười thiết tha”.

Bỗng nhớ đến câu của anh bạn tôi khi viết về TPP đã gợi lên một ý tưởng khá thú vị gọi dậy những suy tư liên quan đến bước đột biến này: “Có một sự trùng lặp đến kỳ lạ trong lịch sử cận đại Việt nam – nhiều sự kiện nổi bật mang ý nghĩa sâu sắc đều diễn ra vào những năm có con số 5 tận cùng”! Trời thu thay áo mới (1) hay đất nước của những ngày thu tháng 10 này đang có những chuyển động mới hướng về một chân trời mới? Vâng, “mùa thu nay khác rồi”. Đã mấy ai nắm bắt được gió, nhưng khi cây cối quanh ta rung động cúi đầu chào, thì chính là gió đang đi qua đấy. Cho dù có những kẻ đã hạ lệnh đốn hạ cổ thụ, thảm sát cây xanh thì rồi rừng cây mới sẽ mọc. Cây sẽ mọc, phải mọc và đang mọc để đón chào những ngọn gió đến từ mọi phương trời.

Gió của khát vọng dân chủ và tự do. Khát vọng của Hà Nội, khát vọng của Việt Nam.

Ngày 10.10.2015

Tương Lai

_________

(1) “Đất nước” – Nguyễn Đình Thi.

(2) “Tiến về Hà Nội” – Văn Cao.

(3) “Ngày về” – Chính Hữu.

(4) C.Mác và Ph Ăngghen toàn tập, tập 8. Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 1993, tr. 277.

Tác giả gửi BVN.

(Bauxitevn)

Cảnh sát bảo vệ người biểu tình chống cảnh sát: Chuyện chỉ có ở Mĩ!

Ảnh minh họa: Cảnh sát Missouri bị người biểu tình quát. Nguồn: Fox News
Ảnh minh họa: Cảnh sát Missouri bị người biểu tình quát. Nguồn: Fox News
Hôm kia, lang thang ở trung tâm thành phố Seattle tôi chứng kiến một cảnh rất hay, mà có lẽ chỉ xảy ra ở Mĩ.

Bên kia đường là một nhóm activists khoảng 20 người hô hào khẩu hiệu biểu tình chống cái mà họ cho là tàn bạo của cảnh sát. Họ có một biểu ngữ kèm theo hình của khoảng 10 người được cho là nạn nhân của sự ngược đãi của cảnh sát Mĩ. Người dẫn đầu biểu tình hô khẩu hiệu tố cáo cảnh sát bạo hành, và liên tiếp hỏi “Chúng ta phải làm gì?” Rồi họ trả lời là “Phản đối, phản đối”, và yêu cầu cảnh sát không được bạo hành.

Điều thú vị là cảnh sát hai bên đường (khoảng 5 người) bảo vệ cho nhóm biểu tình. Tôi đứng gần một anh chàng cảnh sát để chờ qua đường, sẵn dịp tôi hỏi anh ta là mấy người biểu tình có lí không, anh ta nhún vai nói “that is not true” (sự thật không phải vậy).

Thật hiếm thấy nơi nào mà cảnh sát đứng bảo vệ cho một nhóm biểu tình chống cảnh sát. Chắc chỉ có ở cái xứ “giãy chết” này thôi. Tôi chợt liên tưởng đến tình hình ở VN, nơi mà nạn nhân chết trong đồn cảnh sát trở thành một vấn đề nhức nhối, nhưng người dân hầu như không có tiếng nói như ở đây. Câu nói “dân chủ vạn lần” rõ ràng là không phù hợp với thực tế.

Nguyễn Văn Tuấn

(Ba Sàm)

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Song Chi - Nước Nga và Putin trên báo chí Việt Nam


Mấy bữa nay báo chí VN nồng nhiệt ca ngợi Nga: Nào “Bom thông minh diệt IS bách phát bách trúng của Nga” (VNExpress), “Ba lớp trinh sát giúp Nga khống chế chiến trường Syria” (VNExpress), “Nga tiêu diệt hàng chục xe tăng của IS” (VietnamNet), “Chiến thuật máy bay Nga qua mặt Mỹ, bí mật vào Syria” (VNExpress), “Nga nói ít, làm nhiều” (VietnamNet), “Tình báo Mỹ “hố nặng” vụ Nga can thiệp vào Syria” (Người Lao Động), “Sự nhịp nhàng và hiệu quả của Nga tại Syria” (Thanh Niên) v.v…

Cứ nhìn vào những bài báo như thế này thì đủ biết quan điểm của nhà nước VN đối với nước Nga và Putin, trong vụ Crimea trước đây cũng vậy, và nhìn chung, báo chí VN vẫn binh Nga, từ khi ông Putin lên làm Thủ tướng nước Nga (1999-2000) rồi Tổng thống (2000-2008) rồi lại Thủ tướng (2008-2012) rồi lại trở lại là Tổng thống (từ 2012 đến nay), báo chí VN luôn dành những lời có cánh cho nhân vật độc tài, cực kỳ nguy hiểm này.

Về phía nhà cầm quyền VN, đó là một thứ tình cảm có phần ngu muội bởi thực tế mà nói, nước Nga bây giờ khác xa cái thời mà Liên Xô và VN là hai nước anh em, cái thời mà Liên Xô cùng với Trung Cộng (chưa kể cả khối XHCN) hết lòng giúp đỡ Bắc Việt từ vũ khí, thực phẩm, thuốc men, tài chính cho tới con người, cả cố vấn, cả quân nhân trực tiếp có mặt tại chiến trường để Bắc Việt cứ thế mà đánh tới cùng Mỹ và “người anh em” cùng dòng máu, cùng chung Tổ quốc nhưng khác ý thức hệ ở miền Nam. 

Nga bây giờ là một anh lái súng, trùm mafia sẵn sàng bán vũ khí cho cả VN và Trung Cộng đánh nhau, và tất nhiên là Trung Cộng đủ tiền mua số lượng nhiều hơn, loại tối tân hơn. Trong mắt chính quyền Nga và Putin, VN không còn có ý nghĩa quan trọng là tiền đồ của phe XHCN xung phong đánh Mỹ dùm họ như trước, và tất nhiên cũng không nằm trong bất cứ mục tiêu, chính sách, chiến lược ưu tiên nào. Thế nhưng, nhà cầm quyền VN vẫn cứ mê Nga và lệnh cho báo chí thường xuyên khen ngợi Nga, khen ngợi Putin. Và bây giờ trong khi việc Putin quyết định tham gia vào Syria khiến Hoa Kỳ, các nước phương Tây, khối NATO cho tới Thổ Nhĩ Kỳ đều lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ, nhưng VN thì cứ khen như thể Nga là số 1 thế giới, chỉ có Nga mới có thể tiêu diệt ISIS, mặc dù mục đích của Putin khi tham dự vào cuộc chiến ở Syria đâu có phải chỉ nhằm tiêu diệt ISIS!

Điều đáng nói hơn là quan điểm đó của đảng và nhà nước cộng sản đã ảnh hưởng ít nhiều đến người VN. Mới đây, trong tháng 8.2015, trên trang web của Pew Research Center chuyên nghiên cứu về thái độ và xu hướng toàn cầu (Global Attitudes & Trends) có đăng kết quả khảo sát về thái độ của người dân các nước về nước Nga và Putin, thực hiện tại 39 quốc gia và vùng lãnh thổ, thông qua phỏng vấn hơn 45 nghìn người. 

Kết quả trong khi ở các nước ý kiến về Nga chủ yếu là bất lợi (Opinion of Russia Largely Unfavorable) thì người VN vẫn yêu thích nước Nga (chiếm 75%); tương tự, trong khi tỷ lệ người dân các nước tin tưởng vào sự lãnh đạo của Putin rất thấp (Little Confidence in Putin) thì tại VN lại cao (chiếm 70%). Cả hai tỷ lệ này đều cao nhất thế giới (tất nhiên là trừ người Nga).

Song Chi

(FB Song Chi)

Nguyễn Quang Duy - Chớ vội lạc quan về hiệp định TPP

TPP

Nếu Việt Nam không thay đổi thể chế để có những cải cách toàn diện và sâu rộng, thì gia nhập TPP Việt Nam cũng chỉ hưởng lợi theo cách người làm công hưởng lợi từ các ông chủ Mỹ Nhật trả cho.

Luật chơi mới

Ngày 5-10-2015, Hoa Kỳ và 11 quốc gia khác đã kết thúc đàm phán Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Hiệp định sẽ xóa bỏ các loại thuế và rào cản đối với hàng hóa, dịch vụ xuất nhập cảng giữa 12 quốc gia thành viên, tạo ra một thị trường với những tiêu chuẩn chung về tài chính, đầu tư, dịch vụ, thuế má, thủ tục hành chính, thông tin, sở hữu trí tuệ quyền lao động, phẩm chất hàng hóa, an toàn thực phẩm, thuốc men, quyền người tiêu dùng, ...

Các thỏa thuận sẽ được đưa ra Quốc Hội mỗi nước thảo luận thông qua hay phủ quyết. Khi đã gia nhập các quốc gia thành viên phải thay đổi luật pháp cho thích hợp và sẽ không được đề ra các chính sách mới đi ngược với luật chơi chung TPP.

Mười hai quốc gia ký thỏa thuận TPP chiếm 40% tổng GDP toàn cầu. Đại Hàn, Colombia, Costa Rica, Nam Dương, Đài Loan, Thái Lan, cũng đã bày tỏ ý định tham gia.

Việc thương thảo bắt đầu từ 2005 do bốn nước Tân Tây Lan, Tân Gia Ba, Chí Lợi, và Brunei khởi xướng, Hòa Kỳ chỉ tham gia vào giữa năm 2009 nhưng đã nhanh chóng trở thành quốc gia dẫn đầu và TPP trở thành chiến lược xoay trục của Hoa Kỳ.

Chiến lược xoay trục tự do kinh tế TPP không khác gì chiến lược tự do hàng hải Hoa Kỳ đã đeo đuổi từ ngày lập quốc. Các quốc gia thành viên sẽ từng bước phá bỏ biên giới kinh tế, chấp nhận luật chung để thiết lập một khu vực tự do mậu dịch. Về lâu dài luật này sẽ trở thành luật kinh tế thế giới buộc các quốc gia khác muốn cạnh tranh đều phải tuân theo.

Viễn ảnh Việt Nam khi gia nhập TPP

Trong 12 nước Việt Nam là nước chậm phát triển nhất vì vậy được ước tính sẽ là quốc gia có lợi nhất khi gia nhập TPP.

Theo thông tin chính thức các ngành dệt may, giày dép, hải sản sẽ được hưởng lợi nhiều nhất. Đặc tính các ngành này là thu dụng nhân công thiếu chuyên môn, năng suất lao động kém và lương ít.

Còn các ngành khác nhất là công nghiệp sẽ khó cạnh tranh với các quốc gia thành viên khác. Các doanh nghiệp tư nhân thiếu khả năng cạnh tranh sẽ phải đóng cửa. Các doanh nghiệp nhà nước cũng phải cải cách hay đóng cửa.

Đầu tư từ các quốc gia thành viên khác sẽ gia tăng. Các công ty may mặc, giầy dép, lắp ráp gia công của Mỹ, Nhật ở Trung cộng sẽ dời sang Việt Nam nơi có nhiều lợi nhuận cho công ty và cũng có lợi hơn cho hai nước Hoa Kỳ và Nhật.

Từ khi Việt Nam mở cửa năm 1986 thay vì thực hiện những cải cách vi mô tăng khả năng cạnh tranh, Việt Nam chủ yếu vẫn phát triển dựa trên lao động thiếu tay nghề chuyên môn.

Gia nhập TPP, Việt Nam sẽ khó trợ giúp các kỹ nghệ non trẻ đòi hỏi lao động với chuyên môn cao, năng suất lao động cao, đồng lương cao và đời sống công nhân nhờ thế khá hơn.

Nói cách khác việc gia nhập TPP sẽ khó cho Việt Nam thoát khỏi một nền kinh tế gia công dựa trên lao động thiếu chuyên môn. Nhưng về lâu dài khi giá lao động tăng đến mức bảo hòa Việt Nam sẽ mất đi lợi thế này.

Tháo rỡ hàng rào quan thuế đồng nghĩa với việc giảm giá hàng nhập cảng từ các quốc gia thành viên, nhưng lợi ích từ hàng nhập rẻ tiền vẫn chỉ dành riêng cho những người giàu có.

Công Đoàn Độc Lập

Hai tổ chức công đoàn lớn ở Hoa Kỳ là AFL-CIO và Communications Workers of America đã cùng hằng trăm dân biểu Hoa Kỳ đồng tuyên bố Việt Nam không hội đủ tiêu chuẩn để tham gia Hiệp Định Xuyên Thái Bình Dương (TPP) vì Việt Nam không tôn trọng quyền tự do lập công đoàn.

Cần hiểu rõ họ ngăn chặn Việt Nam gia nhập TPP không phải vì quyền lợi của người công nhân Việt Nam, mà vì họ muốn giảm thiểu ảnh hưởng từ việc bóc lột lao động tại Việt Nam, tạo công bằng cạnh tranh và giữ công việc cho công nhân tại Hoa Kỳ.

Chính vì vậy phía Hoa Kỳ mạnh mẽ đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng quyền và điều kiện lao động của công nhân qua việc hình thành công đoàn độc lập.

Trong buổi họp báo ngày 5-10-2015, Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng cho biết các điều kiện về lao động trong Hiệp Định TPP dựa trên tiêu chuẩn của Tổ chức Lao động quốc tế (ILO), Việt Nam là thành viên của ILO nên sẵn sàng đáp ứng tất cả các yêu cầu này.

Hiệp định TPP là luật chơi mới nhưng khi chơi không phải mọi thành viên đều chủ trương tuân thủ hay chơi đẹp. Việt Nam đã là thành viên của ILO từ những năm 1950 câu trả lời của ông Hoàng cho thấy sự kỳ vọng vào công đoàn độc lập rất dễ trở thành thất vọng.

Với luật chơi mới có thể Hoa Kỳ sẽ “ép” được Việt Nam cho thành lập các công đoàn “độc lập”, nhưng vẫn chỉ hình thức.

Thực tế người công nhân Việt Nam rất ít hiểu biết về quyền lao động, phong trào công nhân còn rất yếu tự phát, không tổ chức, không người lãnh đạo. Cần một thời gian dài có chiến lược tốt, chiến thuật hay và tích cực vận động thì may ra mới có thể thành lập công đoàn và hoạt động được.

Theo Mỹ thoát Trung

Việc gia nhập Hiệp Định TPP sẽ gắn bó Việt Nam với Hoa Kỳ về mặt kinh tế, nhưng thoát Trung về mặt kinh tế không phải là một việc dễ làm.

Điện lực là một thí dụ điển hình. Điện là nguồn năng lượng cần thiết cho việc phát triển công nghiệp gia tăng xuất cảng. Đáng tiếc Việt Nam vẫn phải tiếp tục nhập điện từ Trung cộng .

Việc Việt Nam lệ thuộc vào nguồn điện Trung cộng môt phần vì Tập đoàn điện lực Việt Nam (EVN) vẫn độc quyền mua bán, phân phối nguồn điện nên hoạt động thiếu hiệu quả. Muốn thoát khỏi lệ thuộc nguồn điện Trung cộng , Việt Nam cần cải cách vi mô, cần thay đổi cách quản lý và điều hành thị trường điện theo đúng các quy luật kinh tế thị trường.

Các đập các nhà máy sản xuất điện nội địa thường do Trung cộng xây dựng với thiết bị, kỹ thuật và chuyên gia Trung cộng. Muốn thoát khỏi lệ thuộc kỹ thuật Trung cộng, Việt Nam cần có chiến lược mở cửa hướng đến các kỹ thuật từ các quốc gia khác.

Muốn thực hiện được hai thay đổi trên hay thoát Trung về điện lực cần có ý chí chính trị cao một điều mà Việt Nam chưa có được. Đây chỉ là một thí dụ còn hằng ngàn thứ khác Việt Nam cần thay đổi.

Tóm lại nếu không thay đổi thể chế để có những cải cách toàn diện và sâu rộng Việt Nam sẽ không bao giờ đuổi kịp 6 quốc gia Đông Nam Á, gia nhập TPP có chăng chỉ giúp Việt Nam không bị Cam Bốt và Lào bỏ rơi.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne Úc Đại Lợi
9-10-2015

(Việt Báo)

Đã xa hơn con đường vào Đảng

Binh lính canh gác trước quốc hội (minh họa)

Tôi đã rớt khi bầu đoàn viên ưu tú. Buồn một chút, vì nhiều lẽ, nhưng cái buồn nhất là những người đồng nghiệp, gần mình, thậm chí là thân. Hàng ngày gọi nhau là "đồng chí" nhưng vẫn ganh ghét đố kỵ với mình mặc dù mình luôn mở lòng với họ. Đôi lúc tự hỏi hay bản mình sống chưa tốt, không biết đối nhân sử thế để người ta ghét mình...? Cũng có thể.

Thực ra việc rớt khi bầu đoàn viên ưu tú tôi đã đoán trước, tôi cũng đã chủ động gạch tên mình khi bỏ phiếu, vì lý do cá nhân. Suy cho cùng mọi việc điều có nguyên nhân. Tôi cũng quá mệt mõi với các hoạt động mang tính hình thức của Đoàn. Tính cương trục hay nói thằng, không a dua hùa theo, lại hay nói về cái sai, chống bệnh hình thức, mọi người cho rằng quan điểm chính trị của tôi không vững vàng. Phản biện lại cái sai, chống lại cái xấu thì bị nói có tư tưởng phản động. Có nhiều người khuyên tôi rằng, tốt nhất cứ giả câm, giả điếc, giả mù cho xong, họp hành cứ im lặng, họ dơ tay mình cũng dơ tay, họ thống nhất, mình cũng thống nhất. Như thế cho yên phận, chuyện thiên hạ nghĩ gì cho mệt.

Vậy là con đường vào Đảng đã xa, nay lại càng xa hơn. Còn nhớ hồi đang học cấp ba, anh nhà bác được kết nạp Đảng, Bố tôi tự hào nói, nhà đã có hai Đảng viên và khuyên tôi nên cố gắng phấn đấu vào Đảng. Tôi hỏi lại sao Bố không phấn đấu vào Đảng? Ông cười nói: Làm nông dân vào làm gì. Rồi cười hề hề. Lúc đó tôi ao ước được vào Đảng dù chưa biết và hiểu gì về Đảng. Chỉ biết sách viết, thầy cô nói, Đảng thật vĩ đại, Đảng cho ta mùa xuân, Đảng cho ta cuộc sống hòa bình... Rồi nghĩ, chắc Đảng viên ai cũng giỏi, điều là người tốt, là tinh túy của xã hội. Vào đại học tôi cũng phấn đấu để được đi học đối tượng Đảng, dù lúc này mình đã tiếp súc với đời, thấy nhiều mặt trái. Vẫn nghĩ Đảng không sai mà chỉ Đảng viên sai, lý tưởng của Đảng vẫn vĩ đại, vẫn phấn đấu để được vào Đảng. Nhớ ngày ra trường, thầy chủ nhiệm còn khuyên chúng tôi phấn đấu vào Đảng để dễ bề trên con đường công danh sau này - mặc dù thầy (sắp về hưu) vẫn chưa là đảng viên.

Ra trường xin được việc trong một cơ quan nhà nước, rất mừng. Bởi bạn học tôi hầu như đứa nào xin vào cơ quan nhà nước cũng điều phải mất tiền bôi trơn. Ít vài chục triệu, nhiều cả trăm triệu. Đi làm, ai cũng bảo, làm trong cơ quan nhà nước phải phấn đấu vào Đảng nếu muốn được đề bạt lên chức này nọ. Từ đây tôi bắt đầu va chạm với đời, qua trải nghiệm của bản thân, qua quan sát cuộc sống sung quanh tôi mới ngộ ra nhiều điều - đời không là những trang sách hồng. Từ thực tế những mặt trái của xã hội làm tôi có cái nhìn khác về Đảng. Nhớ ngày đi học đối tượng Đảng, ông thầy chấm bài thu hoạch nói - nếu tôi chấm thật tay, phải hơn 50% bài rớt. Nếu chấm rớt thì khó cho mọi người, lần sau cơ quan sẽ không cử đi học. Năm nào cũng đạt đoàn viên ưu tú nhưng vẫn chưa được kết nạp Đảng. Hỏi sao tôi phấn đấu vậy sao chưa được sét vào Đảng, được trả lời rằng - vào sau, phải nhường cho người vào trước, rồi cũng đến lượt cả. Tôi nói thế không phải vì vậy mà tôi bất mãn, tuyết đối không có. Chỉ là tôi thấy mình không phù hợp khi vào đó. Lúc này tôi chỉ muốn làm tốt công việc của mình, làm một công dân bình thường, kiếm tiền chính đáng nuôi gia đình. Nếu ở một xã hội khác, có lẽ tôi sẽ chọn một tổ chức, đảng phái nào đó phù hợp lý tưởng của mình.

Có người đã từng nói rằng - Khi anh sống theo quan điểm của người khác, thì coi như anh đã chết rồi!. Mỗi người sinh ra đều là một cá thể riêng biệt, có những quan điểm, suy nghĩ của riêng mình, nếu sống theo quan điểm của người khác họ sẽ dẫn dắt cuộc đời của bạn theo cách của họ. Nhưng sống trong xã hội này, chế độ này chân lý thuộc về tập thể, về Đảng, mọi suy nghĩ của cá nhân luôn bị bóp nghẹt. Những quan điểm không đúng với quan điểm của Đảng sẽ bị chụp mũ là phản động.

Tôi đã từng tin rằng chủ nghĩa Marx - Lênin là vĩ đại, luôn đúng đắn nhưng thực tiễn đã sai bét nhè, ngay cả ở đất nước nơi nó sinh ra, người ta cũng đã ném vào sọt rác. Thế mà ở nước mình vẫn còn coi là kim chỉ nam cho mọi hành động. Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông và Kim Nhật Thành từng được ca tụng là những lãnh tụ vĩ đại, nhưng những tài liệu được công bố gần đây cho thấy, họ là những nhà độc tài của thế kỷ, độ tàn bạo chẳng kém Hitle. Vậy mà ở mình vẫn ca tụng. Thật không hiểu nổi.

Hồ Chí Minh từng nói - Đảng ta không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của Tổ quốc, lợi ích của nhân dân. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, phải giữ gìn Đảng ta thật sự trong sạch, xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật sự trung thành của nhân dân.

Nhưng thực tế thì sao? Đảng luôn vì lợi ích của tổ chức mình. Khi xưa nhờ dân mà giành được chính quyền, khi nắm được chính quyền lại coi dân là kẻ thù tiềm ẩn. Thực tế mọi người dân đều thấy rõ là, các Đảng viên thường có cuộc sống sung túc, đặc biệt là giới lãnh đạo rất giàu có. Họ được hưởng quyền lợi của tầng lớp trên, rồi con cháu họ cứ ỷ vào cái công của ông cha mình mà ngồi mát ăn bát vàng. Tham nhũng, tiêu cực tràn lan, Đảng lại chống chế rằng đó chỉ một bộ phận nhỏ cán bộ, đảng viên, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, chứ Đảng vẫn tốt? Nói vậy không có nghĩa là vơ đũa cả nắm, cũng còn có nhiều Đảng viên vẫn có nặng lòng với Nhân Dân, với Dân tộc và với Đất nước. Nhưng họ là số ít mà chân lý lại luôn thuộc về số đông.

Đã mấy chục năm nắm quyền lãnh đạo, Đảng làm đất nước tụt hậu. Đời sống của người dân vẫn cơ cực, khắp các nơi, chổ nào cũng có bất công, oan trái. Những người có tâm huyết muốn đóng góp ý kiến thì bị cho là đi ngược lại với đường lối của Đảng, bị trù dập. Mọi tiếng nói phản biện điều bị dập tắt. Từ những chủ trương sai lầm của Đảng đối với dân tộc, cả trong quá khứ và hiện tại, thì bất kỳ ai có lương tâm nhìn vào mà nhận ra. Cũng từ những sự thật đó làm sao còn tin vào Đảng? Hi vọng điều gì ở Đảng?

Lã Yên

(Dân Luận)

Phạm Trần - Đảng cử , Đảng bầu , Dân khổ sở


Càng sống lâu, người gìa càng lú lẫn là luật tự nhiên nhưng chuyện đảng Cộng sản Việt Nam cứ mãi tự cử, tự bầu để ăn hết quyền dân không chỉ kéo dài hại nước mà còn phản dân hơn bao giờ hết.

Chuyện này nói lại chỉ bằng thừa và nhàm tai, bực mình nhưng Hội nghị Trung ương 12 của khoá đảng XI từ ngày 05 đến 11 tháng 10/2015 lại cố tình khêu ra cho vết thương chảy máu tiếp. Theo như lối vẽ đường chỉ lối của Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng thì cách thức bầu chọn người vào Ban Chấp hành Trung ương đảng khoá XII, dự trù diễn ra đầu năm 2016, đã biến 175 Ủy viên Chính thức trong tổng số 200 Ủy viên (25 Ủy viên Dự khuyết không được quyền bỏ phiếu) thành những con người máy cho Bộ Chính trị bấm nút bảo sao làm vậy.

Theo nội dung diễn văn khai mạc của ông Trọng sáng ngày 05/10 (2015) thì trong 7 ngày họp, các Ùy viên Trung ương sẽ thảo luận và cho ý kiến các vấn đề:

1)-- Nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2016 - 2020 và Chiến lược phát triển kinh tế - xã hội 10 năm 2010 - 2020.

2)-- Công tác chuẩn bị nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khoá XII.

3)-- Về phương hướng bầu cử đại biểu Quốc hội khoá XIV và bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 – 2021.

Vấn đề chọn “nhân sự” cho khóa XII là quan trọng hơn cả vì đảng CSVN đang phải vật lộn với giữa “đổi mới kinh tế” và đòi hỏi phải “đổi mới chính trị” để tồn tại.

Đã có nhiều ý kiến trong một số lãnh đạo đảng, các “lão thành cách mạng” và trí thức cấp tiến muốn đảng phải thay chiếc áo độc tài độc đảng bằng chiêc áo “dân chủ”. Họ nói đã đến lúc đảng phải chấp nhận những ý kiến trái chiều và ngồi chung với người ngoài đảng để đòan kết tòan dân, hòa giải dân tộc thì mới xây dựng được đất nước để đưa dân tộc tiến lên. Nếu không, đất nước và con người Việt Nam sẽ tiếp tục bị bỏ lại sau lưng bởi nhân dân các nước trong khu vực, kể cả hai dân tộc Lào và Kampuchia, từng có qúa khứ chậm tiến và lạc hậu hơn Việt Nam.

Ấy là chưa nói đến hiểm họa bị Tầu “bóp cổ” lúc nào cũng đặt Việt Nam nằm trên thớt Bắc Kinh.

Nhưng những ý kiến chân thực này đã bị các “chiếc loa phường” của Hội đồng Lý luận Trung ương, Ban Tuyên giáo và Tổng cục Chính trị Quân đội phủ quyết trước khi nhen nhúm thảo luận trong nội bộ đảng.

Vì vậy, tuy cách chọn nhân sự của Bộ Chính trị khoá XI có khác với tất cả các khóa trước, từ khoá VI thời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh năm 1986 đến khoá X thời Nông Đức Mạnh, nhưng những người được chọn kỳ này vẫn phải ưu tiên hàng đầu là tuyệt đối cắm đầu kiên định vào đống bùn “Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh” như họ vẫn làm từ trước.

Lý do ông Nguyễn Phú Trọng buộc lãnh đạo tương lai phải “bảo vệ chủ nghĩa Cộng sản cho đảng có lý do tồn tại” vì đảng đang phải đối phó rất gay gắt với tình trạng suy thoái tư tưởng, không còn tin vào chủ nghĩa Cộng sản và chủ trương, đường lối cầm quyền của đảng đang lan rộng, ăn sâu trong hàng ngủ ngót 4 triệu đảng viên và Lực lượng võ trang, quan trọng nhất là hai lực lượng quân đội và Công an.

Vì vậy, tình trạng gọi là “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” của đảng viên trong mấy năm gần đây đang là nguyên nhân lo tan hàng rã đám của đảng CSVN.

Đảng cũng đã giơ hai tay, hai chân đầu hàng quốc nạn tham nhũng; đạo đức của cán bộ, đảng viên đã rơi xuống vực sâu khiến dân không còn muốn liên hệ gì với đảng nữa.

Đó là lý do tại sao kỳ này ông Trọng muốn làm khác để nắm chắc phần thắng không có đối lập với đảng ngay từ các địa bàn cơ sở.

Ông nói: “Tiểu ban Nhân sự đã thành lập 168 tổ công tác, gồm một số cán bộ của các ban đảng Trung ương làm nhiệm vụ theo dõi, nắm tình hình và chứng kiến việc giới thiệu nhân sự ở các địa phương, cơ quan, đơn vị. Đến đầu tháng 7/2015, đã có 63 tỉnh, thành phố và 107 ban, bộ, ngành, cơ quan, đơn vị ở Trung ương thực hiện xong việc giới thiệu nhân sự vòng 1. Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị đã nghe báo cáo kết quả giới thiệu vòng 1 và cho ý kiến về nguyên tắc, tiêu chí lựa chọn nhân sự để giới thiệu vòng 2; về phương pháp, cách làm và việc triển khai thực hiện giới thiệu vòng 2. Trong tháng 8/2015, tất cả các tỉnh, thành phố và ban, bộ, ngành, cơ quan, đơn vị ở Trung ương đã hoàn thành việc giới thiệu nhân sự vòng 2.” (Tài liệu của Trung ương đảng, 05/10/2015)

Bộ Chính trị tuy chỉ có 16 người, có người tuy có học hàm cấp Tiến sỹ nhưng chỉ sáng trên giấy, lại cầm trịch, lèo lái, chọn người lãnh đạo 90 triệu dân. Đại đa số đảng viên không có tiếng nói hay chẳng có quyền hành gì trong cách chọn lựa này, nói chi đến “quyền làm chủ” chỉ thấy trên giấy của nhân dân.

Vì vậy, ông Trọng đã nói trắng ra: “Tại Hội nghị này, Bộ Chính trị trình Trung ương kết quả giới thiệu nhân sự qua hai vòng của các cấp uỷ, tổ chức đảng, các cơ quan, đơn vị trực thuộc Trung ương. Đề nghị Trung ương bám sát Phương hướng và Quy trình công tác nhân sự, nghiên cứu kỹ các phương án giới thiệu nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khoá XII để thảo luận và đóng góp ý kiến. Căn cứ vào kết quả Hội nghị Trung ương lần này, Bộ Chính trị sẽ chỉ đạo việc tiếp tục chuẩn bị, hoàn chỉnh các hồ sơ, xem xét những trường hợp cụ thể, hoàn thiện thêm các phương án về nhân sự để Trung ương xem xét, quyết định vào các hội nghị tiếp theo.”

Như vậy, tuy thời gian vào họp Đại hội XII chỉ còn hơn 100 ngày hay 3 tháng là nhiều mà Danh sách Ủy viên Trung ương chuẩn của khoá XII vẫn chưa ngả ngũ. Theo ông Trọng thì chuyện ngổn ngang này sẽ được “quyết định vào các hội nghị tiếp theo”, sau khi Trung ương đã cho ý kiến tại Hội nghị lần này (kỳ 11).

Khi ông Trọng dùng chữ “các”, tức hơn “một” trong câu nói tuy ngắn mà hàm chứa vẫn còn nhiều bất đồng trong cách chọn người cho khoá đáng XII.

Nhưng đảng có mấy phe, bao nhiêu nhóm mà khó khăn đến phút chót như thế? Chưa bao giờ thấy việc chọn người để “bầu”, rất hình thức từ các Đại hội trước, gặp khó khăn, rắc rối như kỳ này.

Tại sao? Phải chăng vì những “tiêu chuẩn” mà chính ông Nguyễn Phú Trọng, hay của phe “đa số” trong số 16 Ủy viên Bộ Chính trị đã đặt ra để chọn các “ứng viên” khóa XII, kể cả Bộ Chính trị và 4 chức danh “chủ chốt”, đã biến thành những dao mã tấu cho đảng đánh nhau nên mới khó khăn, phức tạp như bây giờ?

TIÊU CHUẨN CHO AI?

Còn nhớ trong Diễn văn Bế mạc Hội nghị Trung ương 11, từ ngày 04 đến ngày 07-5-2015, ông Trọng nói về 3 nhóm tiêu chuẩn đối với Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XII, được dựa trên cái sườn của Nghị quyết Trung ương 3 (Khoá VIII) về "Chiến lược cán bộ thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước", theo đó ưu tiên số 1 là: “Có tinh thần yêu nước sâu sắc, có bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích của dân tộc; có ý chí chiến đấu cao, gương mẫu thực hiện nguyên tắc, kỷ luật của Đảng, nói đi đôi với làm, dám đương đầu với khó khăn, thử thách, quyết liệt trong hành động, làm việc có hiệu quả.”

Thứ 2: “- Có phẩm chất đạo đức và lối sống trong sáng, được cán bộ, đảng viên và nhân dân tín nhiệm; có tinh thần trách nhiệm cao, tận tuỵ với công việc; dám hy sinh lợi ích cá nhân vì lợi ích chung của Đảng, của đất nước. Bản thân không tham nhũng, quan liêu, cơ hội, vụ lợi, tham vọng quyền lực và kiên quyết đấu tranh chống các biểu hiện tiêu cực, quan liêu, tham nhũng; không để vợ, chồng, con, người thân lợi dụng chức quyền để trục lợi; có ý thức giữ gìn sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, gương mẫu chấp hành sự phân công và nguyên tắc tổ chức, kỷ luật của Đảng, nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ, nguyên tắc tự phê bình và phê bình; công minh, công bằng trong đánh giá, sử dụng cán bộ.”

Thứ 3: “- Có trí tuệ, tầm nhìn, tư duy chiến lược để tham gia hoạch định đường lối, chính sách và sự lãnh đạo tập thể của Ban Chấp hành Trung ương; có năng lực cụ thể hoá và lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện thắng lợi đường lối, chính sách, nhiệm vụ của Đảng, chiến lược phát triển đất nước trong giai đoạn mới; qua thực tiễn thể hiện rõ là người có năng lực, sáng tạo, làm việc có hiệu quả, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm; đoàn kết, quy tụ, phát huy được đội ngũ cán bộ trong lĩnh vực, địa bàn được phân công, lãnh đạo cơ quan, đơn vị hoàn thành tốt chức năng, nhiệm vụ được giao; có ý thức, trách nhiệm và khả năng tham gia thảo luận, đóng góp vào các quyết định chung của Ban Chấp hành Trung ương; đủ sức khoẻ để hoàn thành nhiệm vụ.”

Với những điều kiện và tiêu chuẩn chọn người cụ thể này, tất nhiên dân nghe rất khoái lỗ nhĩ. Nhưng nhìn quanh thấy chỗ nào, khe nào, hang nào cũng có cán bộ, đảng viên—nhất là những kẻ có chức có quyền--tham nhũng “ăn nhậu” với nhau ngổi chồm hổm giữa giờ làm việc thì dân hơi nghi chả hiểu ông Trọng hay phe “đa số trong Bộ Chính trị 16 người” định soi đèn bắt ai, bỏ ai, hay loại ai trong đám Lãnh đạo bây giờ ?

Có lẽ chả ai biết, hay có biết cũng không dám hé răng. Chỉ thấy ông Trọng còn tiết lộ chi tiết chọn “nhân tài” cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư và 4 chức danh chủ chốt gồm Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng cũng khá gay gắt và rắc rối.

BỘ CHÍNH TRỊ-LÃNH ĐẠO CHÓP BU

Ông nói: “Cũng tại Hội nghị này, lần đầu tiên, Bộ Chính trị trình Trung ương Báo cáo về công tác chuẩn bị nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh lãnh đạo chủ chốt. Trên cơ sở tổng kết công tác chuẩn bị nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh lãnh đạo chủ chốt từ Đại hội VI đến Đại hội XI, cả về tiêu chuẩn, cơ cấu, số lượng, độ tuổi, quy trình giới thiệu, lựa chọn, kết quả bầu cử các khoá, việc phân công các chức danh chủ chốt, Báo cáo của Bộ Chính trị đã rút ra một số kinh nghiệm, phương pháp, cách làm và kiến nghị với Trung ương những vấn đề cần áp dụng cho khoá này.”

Tuy nói thế nhưng dân và đảng viên vẫn bị ông Trọng bịt mắt. Không ai biết mấy ông bà Bộ Chính trị đã mần chi hay làm ra sao mà giấu kín như mèo giấu “kít”?

Đảng khoe “nhà nước ta là nhà nước pháp quyền, do dân và vì dân…nhân dân làm chủ” mà đầy tớ của dân là đảng viên lại đóng cửa chia chác miếng ăn với nhau thì ông chủ treo mõm chứ còn gì nữa phải không?

Mọi người chỉ được nghe ông Trọng phán trong Diễn văn hôm khai mạc (05/10/015): “Đề nghị Trung ương tập trung nghiên cứu kỹ Báo cáo của Bộ Chính trị và các tài liệu nhân sự có liên quan để thảo luận, cho ý kiến về các nội dung này, nhất là về đề xuất tiêu chí xem xét trường hợp "đặc biệt" đối với Uỷ viên Trung ương và Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XI tái cử khoá XII; trên cơ sở tiêu chuẩn chung của 4 chức danh lãnh đạo chủ chốt đã nêu tại Phương hướng công tác nhân sự, Báo cáo đã đề xuất tiêu chuẩn cụ thể của từng chức danh (Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội), về các phương án lựa chọn các chức danh lãnh đạo chủ chốt. Thống nhất cao về vấn đề này sẽ là cơ sở rất quan trọng để Trung ương bàn và quyết định nhân sự cụ thể ở các hội nghị Trung ương tiếp theo.”

Lại phải lật chồng hồ sơ Hội nghị Trung ương 11 để nghe ông Trọng nói về những điều kiện được chọn vào Bộ Chính trị.

Ông bảo: “Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư phải là những đồng chí thật tiêu biểu của Ban Chấp hành Trung ương về bản lĩnh chính trị, phẩm chất đạo đức, trí tuệ, ý chí chiến đấu, năng lực lãnh đạo quản lý, có tầm nhìn và tư duy chiến lược, có khả năng phân tích, dự báo, tổng hợp, đề xuất những vấn đề mới một cách đúng đắn; có trình độ hiểu biết sâu sắc về lý luận chính trị, biết phát hiện và sử dụng người có đức có tài; đã tham gia Ban Chấp hành Trung ương, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, còn trong độ tuổi theo quy định và đủ sức khoẻ để đảm đương nhiệm vụ.”

Cứ như điều kiện bình thường và công bằng thì ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, 72 tuổi vào lúc Đại hội đảng XII sẽ là người đầu tiên phải rút lui có trật tự. Người cao tuổi kế là Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, 70 tuổi vào năm 2016 cũng phải “về nhà chăn gà”. Kế đến Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng tuổi 65 vào năm 2016 thì không về vườn thì đi đâu?

Thế nhưng thật tréo cằng ngỗng khi thấy ông Trọng nêu ra 3 độ tuổi cho Ủy viên đảng khoá XII, theo đó ông cho biết: “ Ban Chấp hành Trung ương khoá XII cần có 3 độ tuổi (dưới 50; 50 - 60 và từ 61 tuổi trở lên). Trường hợp đặc biệt cần phải cơ cấu vào Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư ngoài độ tuổi theo quy định thì Bộ Chính trị cân nhắc, trình Ban Chấp hành Trung ương xem xét, quyết định việc đề cử với Đại hội Đảng.”

Như thế là ông đã tự tay mở cánh cửa cho cả 4 chóp bu hiện hành (Trọng-Sang-Hùng-Dũng) có đường ở lại còn gì nữa phải không?

NHẮM VÀO CON CHIM NÀO?

Nhưng nếu ở lại thì ở đâu, làm gì thì chỉ có các Ủy viên Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương đảng biết và “rỉ tai” với nhau cho thuận tình, đẹp nghĩa đồng chí mí nhau mà thôi, chả ai dám chia chác.

Chỉ biết ông Trọng cũng rất quyết liệt trong phần kết luận Diễn văn Kỳ họp Trung ương 11, khi ông gằn giọng lưu ý: “Kiên quyết không để lọt vào Ban Chấp hành Trung ương những người có một trong các khuyết điểm, như: Bản lĩnh chính trị không vững vàng, không kiên định đường lối, quan điểm của Đảng, có biểu hiện cơ hội chính trị, nói và làm trái Cương lĩnh, đường lối, nguyên tắc của Đảng; tham vọng quyền lực, xu nịnh, chạy chọt, vận động cá nhân, tư tưởng cục bộ, phe cánh, lợi ích nhóm, không dám đấu tranh bảo vệ lẽ phải; vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, mị dân, chuyên quyền, độc đoán, trù dập người thẳng thắn đấu tranh, phê bình; để xảy ra tình trạng mất đoàn kết nội bộ nghiêm trọng, tham nhũng, tiêu cực lớn ở địa phương, đơn vị; không chịu nghiên cứu học hỏi, bảo thủ, trì trệ, làm việc kém hiệu quả, nói không đi đôi với làm; ý thức kỷ luật kém, không chấp hành sự điều động, phân công của tổ chức; kê khai tài sản không trung thực, có biểu hiện giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất, nhiều tài sản khác mà không giải trình rõ được nguồn gốc; bản thân và vợ, chồng, con có lối sống thiếu gương mẫu, lợi dụng chức quyền để thu lợi bất chính; có vấn đề về lịch sử chính trị hoặc chính trị hiện nay.”

Khi nghe ông Trọng nói hăng như thế, uy tín ông lên tận mây xanh trong dư luận nhưng nhiều con mắt lại dồn về phía ông Thủ tướng Dũng và ông Chủ tịch Sang để xem hai ông phản ứng ra sao.

Ông Dũng thì bình chân như vại. Ông Sang nói nhiều đến chống tham nhũng phải thế này thế nọ được dân Sè Goòng vỗ tay đôm đốp. Còn ông Hùng thì cứ âm thầm làm việc, chậm chạp mà đi cho vững theo đúng chính sách của người xứ Nghệ An, quê hương của dòng họ Cụ Nguyễn Sinh Sắc, thân sinh ông Hồ Chí Minh, chả việc gì mà ồn ào.

Tuy nhiên, vì chưa biết gió sẽ thổi vào Việt Nam từ hướng nào trong năm 2016, nhưng ai cũng biết Việt Nam sẽ đón 2 ông khách Quốc tế nặng ký đến thăm trước ngày khai mạc Đại hôi XII. Đó là Tổng thống Mỹ Barack Obama dự trù ghé thăm vào tháng 11/2015, sau Hội nghị APEC ở Manila, Phi Luật Tân.

Người thứ hai là ông láng giềng, tuy thân nhưng nhiều mưu mẹo hiểm độc có tên là Tập Cận Bình, Lãnh tụ của Trung Quốc đang kiểm soát Hòang Sa và đe dọa chiếm nốt các bãi san hô còn lại ở Trường Sa là hai quần đảo của Việt Nam.

Vì vậy, chuyện gì xẩy ra tại Hội nghị 12, kết thúc ngày 11/10/2015, vẫn chưa rõ ràng. Chỉ có điều rõ nhất mà em bé 6 tuổi ở Việt Nam cũng đã thấy, đó là nếu đảng cứ tự cử, tự bầu và tự chia nhau ăn hết thì nhân dân trơ khố là chuyện hiển nhiên. -/-

Phạm Trần

(Việt Báo)

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

AFR Dân Nguyễn - Để Quân đội xứng với tên Quân Đội Nhân Dân…

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chụp ảnh chung với hai Đại tướng Ngô Xuân Lịch và Đỗ Bá Tỵ tại lễ trao quyết định thăng quân hàm Đại tướng. (Ảnh: Nguyễn Khang/TTXVN)
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chụp ảnh chung với hai Đại tướng Ngô Xuân Lịch và Đỗ Bá Tỵ tại lễ trao quyết định thăng quân hàm Đại tướng. (Ảnh: Nguyễn Khang/TTXVN)

Ngày 5 tháng 10 vừa qua, ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang (TTS) phong quân hàm đại tướng cho hai ông tướng Ngô Xuân Lịch và Đỗ Bá Tỵ.

Trong lời phát biểu, ngài chủ tịch nước đã nhấn mạnh công lao của hai ông tướng này. TTXVN đưa tin: (Đảng, nhà nước) “…ghi nhận những đóng góp to lớn, đặc biệt của cá nhân mỗi đồng chí trong sự nghiệp xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của Quân đội nhân dân Việt Nam”.

Đã “to lớn” còn thêm “đặc biệt”. Như vậy chứng tỏ công lao của hai ông tướng này là lớn lắm. Tuy nhiên, những công lao “to lớn” và “đặc biệt” này của hai ông, nếu có thì chỉ đảng, nhà nước biết, ghi nhận; hoặc giả đó chỉ là những sáo ngữ kinh niên trong những diễn văn mà các quan lại cộng sản hay dùng trong các diễn văn, vô thưởng vô phạt, chẳng “chết” ai, chẳng biết ai nghe hay bỏ ngoài tai… Còn Nhân Dân, thậm chí còn chẳng biết tới tên tuổi, mặt mũi hai ông tướng này cho tới trước ngày phong chức, đừng nói tới công lao đặc với chẳng biệt…

Nhưng đó chưa phải là vấn đề đáng nói ở đây. Và sự kiện ông thủ tướng “đáp lễ” sự kiện này bằng một sự kiện khác không kém phần đình đám, bằng việc phong bốn vị tướng khác vào chức thứ trưởng Bộ quốc phòng ngay sau đó… cũng không phải là nội dung bài viết này đề cập.

Sau khi đưa con ngáo ộp “các thế lực thù địch” ra để hù dọa, ông chủ tịch nước nhấn mạnh việc quân đội phải tuyệt đối trung thành với đảng, nhà nước và Nhân Dân. Và người ta được thấy trong bài diễn văn tuy ngắn nhưng không dưới ba lần, ông chủ tịch nước lập lại rằng quân đội phải tuyệt đối trung thành với đảng, nhà nước, (sau đó, còn chút trung thành nào thì mới dành cho) Nhân Dân!

Nghe xong lời phát biểu của ông chủ tịch, dư âm còn lại khiến người ta có cảm giác quân đội, giống như tiền thuế do Dân nộp, nhưng đảng, nhà nước được quyền chi tiêu; thì ở đây, quân đội “từ Nhân Dân mà ra”, cũng do đảng, nhà nước toàn quyền ra lệnh, sử dụng, sở hữu! Và đối tượng mà quân đội phải trung thành trước tiên, và trung thành tuyệt đối, lại không phải là đối tượng nơi quân đội sinh ra…

Hệ lụy là, giống như thằng con bất hiếu, dám cãi chửi, thậm chí đánh lại cha mẹ mình, thì QĐ, trong tay đảng, sẵn sàng được sử dụng để đàn áp Nhân Dân (mà “vụ Tiên Lãng” là một điển hình)… Và đó có thể mới chỉ là sự tập dượt mà đảng tiến hành, để trong tương lai, nếu có sự “tức nước vỡ bờ”, đảng sẽ dùng QĐ như những thứ cần dùng vào việc “be bờ” chắn lũ… Thảm họa cho Dân Tộc, cho Nhân Dân sẽ là khôn lường khi QĐ trong tay đảng sử dụng. Đó có lẽ cũng là lý do lộ rõ vì sao đảng rất coi trọng và một mực đòi QĐ phải trung thành với mình. Nếu chỉ để QĐ thực thi đúng thiên chức là bảo vệ Tổ Quốc, thì chẳng cần phải nêu nhiệm vụ trung thành với đảng lên hàng đầu.

Trong Hiến pháp sửa đổi 2013, đảng cũng đã “thành công” trong việc đưa vào HP một điều khoản xác định nhiệm vụ của QĐ trước tiên là bảo vệ đảng. Hơn thế, đảng còn không chấp nhận quan điểm phải phi chính trị hóa QĐ. Nghĩa là đảng “buộc” QĐ phải có màu sắc chính trị. Nói cách khác, cụ thể hơn: đảng coi (hay biến) quân đội thành vật sở hữu của riêng mình.

Chúng ta đều biết, quân đội được sinh ra là để bảo vệ quốc gia, Dân Tộc. Mà quốc gia, Dân Tộc hay Tổ Quốc, nói gọn lại là Nhân Dân.

Trong các triều đại phong kiến, quân đội là của triều đình. Quân đội không chỉ được sử dụng vào việc bảo vệ Đất Nước, cương vực lãnh thổ, (đương nhiên), mà còn được sử dụng vào việc đàn áp các cuộc khởi nghĩa của Nhân Dân nữa. Như vậy, dưới các triều đại phong kiến, quân đội không chỉ làm đúng chức năng thiên chức là đánh giặc ngoại xâm, dẹp loạn, mà nó còn được sử dụng để đàn áp các phong trào yêu nước của chính Nhân Dân. Nhân Dân đứng lên khởi nghĩa, hòng lật đổ triều đình khi mà triều đình, hoặc phạm tội bán nước, hèn hạ trước giặc ngoại xâm, hay nhũng nhiễu ăn chơi đàng điếm trên nỗi thống khổ của dân đen sẽ bị QĐ trung thành tuyệt đối với nhà vua thẳng tay đàn áp…

Khi có chính biến, một triều đình hợp lòng dân bị một thế lực bất chính lật đổ, hay một cuộc khởi nghĩa của Nhân Dân thành công, lật đổ một triều chính đã thối nát… trong cả hai trường hợp trên, quân đội được “làm lại” trên phông nền của triều đại mới, trong tay của thế lực mới lên nắm quyền. Những sự thanh trừng, trả thù đẫm máu, tàn bạo vô độ, tàn sát biết bao người, trong đó có những nhân tài quân sự của triều đại trước, mà triều đại mới lên không muốn và không bao giờ “dùng”…

Lại nữa, có những “trung thần”, dù biết triều đình mà mình phục vụ đã thối nát, đã bị Nhân Dân vùng lên lật đổ, vẫn một lòng “trung thành tuyệt đối” với triều đình cũ đến mức không quy hàng, mà “tuẫn tiết”!

Trong mọi trường hợp, dù bị trả thù, hay “tuẫn tiết”, đều là sự lãng phí nhân tài không cần thiết.

Có điều này, là bởi vì đâu? Là bởi lòng “trung” không được đặt đúng chỗ chăng?  Không xác định đúng đối tượng để mà “trung”, ấy là thảm trạng.

Trong một cơ chế đã được thể chế hóa, được hiến pháp hóa như ngày nay đối với quân đội, là QĐ phải tuyệt đối trung thành với đảng, QĐ không được phi chính trị hóa…người ta thấy nó là thứ bản sao của quân đội triều đình phong kiến. Và vì QĐ bị buộc chặt vào sự sinh tử của triều đình (chứ không phải buộc vào sinh tử của Dân Tộc), khiến người ta thấy thấp thoáng những sự thanh trừng nồi da xáo thịt trong QĐ khi có chính biến dưới các chế độ cộng sản…

Vài năm trước, “Mùa xuân Ả Rập” nổ ra, như một phản ứng dây chuyền, kéo theo sự sụp đổ nhanh chóng của các chế độ độc tài ở khu vực này. Sự thay đổi chính trị tại đây không mấy đổ máu, và là sự ghi dấu tiến bộ của một bộ phận nhân loại, có nhiều nguyên nhân. Ngoài nguyên nhân quyền biểu tình của nhân dân không bị tước bỏ như dưới các chế độ độc tài cộng sản, còn có một nguyên nhân khác. Đó là QĐ đã đứng về phía nhân dân, hay chí ít nó cũng không chịu sự điều khiển tuyệt đối của chế độ, không nổ súng vào dân.  Nghĩa là, nó “phi chính trị hóa”.

QĐ là tài sản của quốc gia. Trong một chế độ chính trị văn minh được thiết lập, thì QĐ nhất thiết phải xác định mục tiêu là bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân dân, chứ không phải bảo vệ bất cứ đảng phái nào. Nói một cách hình ảnh, thì quân đội trong những chế độ dân chủ là thanh kiếm không thuộc quyền sở hữu của bất cứ cá nhân, tổ chức, đảng phái nào, mà nó chỉ thuộc về nhân dân. “thanh kiếm” này sẽ được nhân dân trao vào tay chế độ dân cử cho tới khi chế độ này hết vai trò lãnh đạo, cũng là lúc chấm dứt vai trò quyền sử dụng “thanh kiếm” này… Hiểu cách nôm na hơn nữa, thì QĐ là kho vũ khí của quốc gia. Đảng nào lên nắm quyền, thì được quyền mở kho vũ khí, sử dụng cho tới cuối nhiệm kỳ, để rồi nhường lại quyền sử dụng cho đảng khác thắng cử tiếp tục sử dụng.

Người ta chưa quên cảm xúc mạnh khi quân đội Ai Cập tuyên bố không nổ súng vào các cuộc biểu tình, tuần hành của nhân dân nước này vài năm trước. QĐ đóng vai trò trung lập khi tuyên bố để cho hai phe tự dàn xếp, vãn hồi trật tự và chỉ can thiệp, sẽ can thiệp nếu hòa bình không được vãn hồi.

Trong một chế độ dân chủ, người ta thấy không chỉ QĐ thuộc về nhân dân, mà ngay lực lượng công an cảnh sát hay bất cứ lực lượng vũ trang nào cũng không thuộc một đảng nào hết. Nó chỉ thuộc về nhân dân, thuộc về nơi sinh ra nó, và đương nhiên nó chỉ phục vụ “đấng sinh thành”. Ấy cũng là đạo lý!

Buộc QĐ trung thành tuyệt đối và trước hết với đảng, với nhà nước của đảng, khiến người ta liên tưởng tới những viên tướng và bộ sậu của mình phải hy sinh đến cùng để bảo vệ bạo chúa, ngay cả khi bạo chúa đang bị truy đuổi gắt, phải chui ống cống. Nó cũng khiến người ta liên tưởng tới những người hầu nữ bị chôn sống cùng trong nấm mồ của một quân vương, bởi họ đã thuộc quyền sở hữu, như những đồ vật tùy vào cách sử dụng, mà một người cho đến chết  vẫn có nguyên quyền sử dụng (!?). Đó đích thị là bước thụt lùi của lịch sử nhân loại. 

Nhà nước cộng sản VN, cũng như các nhà nước khác, nó cũng có quân đội. Chỉ khác là, trong khi mang tên Quân Đội Nhân Dân, nhưng QĐ đó trước hết không thuộc về Nhân Dân!

AFR Dân Nguyễn

(Ba Sàm)

Phạm Chí Dũng - Việt Nam hậu đàm phán TPP: Công đoàn độc lập và ‘hãy tự cứu mình’

Công nhân làm việc trong xưởng may ở ngoại ô Hà Nội, ngày 19/10/2015.
                      Công nhân làm việc trong xưởng may ở ngoại ô Hà Nội, ngày 19/10/2015.

Rất có thể, lịch sử nhân quyền Việt Nam sẽ bước sang một trang mới sau kết quả đàm phán TPP, nhưng không chỉ bằng động tác thuần túy trả tự do nhỏ giọt tù nhân chính trị như trước đây, mà với một cái tên to lớn và ý nghĩa hơn nhiều: Luật lập hội và Công đoàn độc lập.

Cuối cùng thì “bao giờ cho đến tháng Mười” - như tên một bộ phim điện ảnh nổi tiếng của Việt Nam - công cuộc đàm phán TPP cũng đã kết thúc vào ngày 5/10/2015 sau hơn 5 năm khốn khổ, mà một trong những khốn khổ nhất lại là chủ đề “nhân quyền Việt Nam”.

Việt Nam, quốc gia được coi là sẽ hưởng lợi nhiều nhất từ TPP và cũng có một chính thể luôn bị giằng xé triền miên giữa lợi ích nhóm với lý cớ “bảo vệ an ninh quốc gia” - đang tràn trề cơ hội để thực thi dân chủ hóa và quyền làm người cho công dân một cách thực chất gắn kèm cơ chế giám sát quốc tế, thay cho cái ghế hết sức hình thức kéo dài một cách bất nhẫn gần hai năm qua trong Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Hồi tưởng câu chuyện ‘tháng Tám xúc chùa Liên Trì’

Lại nhớ một câu chuyện bi hài xảy ra cách đây không lâu: vào tháng 6/2015, Hòa thượng Thích Không Tánh thuộc Tăng đoàn Phật giáo Việt Nam Thống nhất và cũng là người trụ trì chùa Liên Trì ở quận 2, Sài Gòn, phải bức xúc thổ lộ: một số công an “khuyên” Phật tử đến chùa Liên Trì lấy lại hết hình ảnh và tro cốt của người thân; những công an này còn đe nẹt "Để nhà nước VN vào TPP tháng Tám này rồi sẽ xúc chùa Liên Trì".

Tháng Tám nào?

Thì ra vào thời gian đó, một số thông tin kinh tế trên báo chí nhà nước, được dẫn nguồn từ giới chuyên gia và vài cơ quan thuộc chính phủ, đã đề cập đến khả năng VN có thể được chính thức tham gia vào Hiệp định TPP trong quý 3 năm 2015. Có tin tức còn cho biết “tháng Tám” là thời điểm khả thi cho việc này.

Theo đó, thời điểm “tháng Tám” mà một số công an nói với Phật tử kèm đe dọa “sẽ xúc chùa Liên Trì” rất có thể xuất phát từ thông tin nội bộ của cấp trung ương (nằm dưới dạng thông báo, báo cáo hoặc chỉ thị…) về dự báo kết thúc đàm phán TPP, để từ đó triển khai thành một chủ trương - âm mưu của chính quyền TP.HCM về thời điểm sẽ diễn ra cuộc cưỡng chế không khoan nhượng đối với chùa Liên Trì, lấy “đất sạch” phục vụ cho việc phân lô bán nền của các nhà đầu tư cá mập tại dự án khổng lồ Khu đô thị Thủ Thiêm.

Tiếp sau hàng loạt hành vi vi phạm trầm trọng quyền tự do của hầu hết các tôn giáo chính ở VN như Phật giáo thống nhất, Hòa hảo, Công giáo, Tin Lành, Cao Đài…vào năm 2014 và đầu năm 2015, âm mưu “xúc chùa Liên Trì” là bằng chứng không thể chối cãi về “lòng thành tâm” của Nhà nước VN từ khi gia nhập Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc trong tháng 11/2013 đến nay, và càng chứng minh cảm xúc không hề hồi tâm của nhà nước này trong ván bài dùng tù nhân lương tâm và quyền tự do tôn giáo để mặc cả với Hoa Kỳ nhằm giành lấy một suất ăn trên bàn tiệc Hiệp định kinh tế TPP.

Sự đe dọa trên cũng trực tiếp khơi lại hành động “hồi tố” của Nhà nước VN đối với giới bất đồng chính kiến và dân chủ vào giai đoạn 2008-2012, ngay sau khi nhà nước này được tham gia vào Tổ chức thương mại thế giới (WTO) năm 2007, không những thế còn được người Mỹ nhấc khỏi Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo và nhân quyền (CPC).

Nhưng đó là chuyện của “tháng Tám”. Thế còn bây giờ thì sao, khi nhà nước VN đã đặt một chân vào ngưỡng cửa TPP?

Ưu tiên số 1 của Bộ Chính trị Đảng CSVN

Bất chấp việc Trung Quốc và một số quan chức Việt Nam không những không mặn mòi mà còn tìm cách phá đám TPP, nhiều tín hiệu bột phát từ đầu tháng 7/2015 đến nay đã cho thấy hiệp định này vẫn được Việt Nam xem là ưu tiên số 1 về lợi ích kinh tế và cả về chính trị, ngoại giao lẫn vị thế cá nhân trong chính trường trước Đại hội đảng 12. Tâm thế này đã dẫn đến triển vọng gia tốc nhanh hơn cho nền dân chủ và nhân quyền còn phôi thai ở VN sau khi TPP hoàn thành sứ mạng đàm phán gian nan giữa 12 nước thành viên.

Ngay trước chuyến công du Washington của Tổng Bí Thư  Nguyễn Phú Trọng, Bộ Chính trị Đảng CSVN đã “họp nghe về TPP”. Sau hàng loạt động tác lên - xuống giữa Thượng Nghị viện và Hạ Nghị viện Mỹ để thông qua cho được Quyền đàm phán nhanh (TPA, một cơ chế dành cho tổng thống Mỹ quyền quyết định để thông qua kết quả đàm phán TPP), chẳng cần phải nói, giới quan chức VN có thể thấm hiểu rằng cái bánh TPP không còn dễ nuốt như bữa tiệc WTO 8 năm về trước. Bởi thế TPP lại càng có giá hơn.

Việt Nam trong thập kỷ thứ hai của thế kỷ 21 khác hẳn với thời điểm 2007 là năm mà nền kinh tế VN ở vào điểm cực thịnh, tiêu biểu là các thị trường đầu cơ như chứng khoán, bất động sản và cả những kẻ “ngồi mát ăn bát vàng” như giới ngân hàng, còn ngân sách VN đủ tiền để chi ra một gói kích cầu lên đến 8 tỷ USD. Vào lúc này tình thế đã trở nên quá khốn quẫn đối với nhiều ngành kinh tế, trong lúc hầu hết các thị trường đầu cơ đều lao dốc thảm hại, còn ngân sách đã chẳng có nổi tiền tăng lương, làm sao dám nói đến tương lai xa xỉ cho một gói kích cầu.

Cũng khác với thời buổi VN được “đặc cách” trong WTO, giờ đây không phải tất cả các ngành đều hưởng lợi trong TPP. Nếu một số ngành như dệt may, thủy sản, gỗ, khu công nghiệp, phân phối ô tô và logistics có cơ hội hưởng lợi, thì những ngành khác như mía đường, dược và thức ăn chăn nuôi lại gặp khó.

Nhưng trực diện nguy nan hơn nhiều chính là hai tử huyệt nợ công và nợ xấu. Nếu nợ xấu đã lên đến ít nhất 25 tỷ USD thì nợ công quốc gia chiếm đến ít nhất 98% GDP. Nếu không xử lý được ít nhất một phần trong hai món nợ này, kinh tế VN rất có triển vọng rơi vào tình cảnh phá sản vô phương cứu chữa.

Một khi kinh tế bị khủng hoảng hoặc phá sản, nạn thất nghiệp sẽ tăng vọt hơn cả mức vài chục phần trăm hiện thời. Xã hội sẽ rối beng, nội trị cũng rối loạn theo, tạo ra những tác động ghê gớm đến chân đứng cuối cùng của chế độ.

Với những nguyên do vừa cơ bản vừa thâm sâu ấy, dù là phe cánh nào trong nội bộ đảng thì cũng phải trông đợi vào “kẻ cứu rỗi” TPP.

Hãy tự cứu mình

Cuộc họp lịch sử ở Atlanta (từ 30 tháng Chín đến 1 tháng Mười 2015) đã chính thức xếp tên VN như một ứng cử viên cho chiếc ghế TPP. Thế nhưng bằng vào “thành tích nhân quyền” mà không có nước thành viên nào trong TPP có thể so sánh, nhà nước VN vẫn có thể bị loại khỏi bàn ăn trong lúc những vị khách khác ung dung dự tiệc.

Khác hẳn với năm 2007, Nhà nước VN đang phải đối diện với nguy cơ bị “tái hội nhập” danh sách CPC lần thứ hai vào năm 2015 hoặc năm 2016. Từ nhiều tháng qua, một cuộc vận động trên diện rộng đã được tiến hành bởi Ủy hội tự do tôn giáo của Hoa Kỳ và các nước Tây Âu, dẫn đến kết quả là vấn đề đưa VN vào lại CPC có thể được đặt ra trước Quốc hội Mỹ vào năm 2015.

Cũng khác hẳn với quá khứ gia nhập WTO năm 2007, vào lần này mọi chuyện không chỉ có được mà luôn phải là bánh ít đi bánh quy lại. TPP phụ thuộc mật thiết vào cơ chế đàm phán nhanh (TPA) mà Quốc hội Hoa Kỳ đã dành cho chính quyền Obama. Nhưng cũng là lần đầu tiên, giới lập pháp Hoa Kỳ thống nhất cao về việc cài đặt điều kiện tự do tôn giáo vào TPA.

Điều đó có nghĩa là tổng thống Mỹ không có toàn quyền để quyết định TPP cho VN, nếu như Quốc hội Mỹ phát hiện Nhà nước VN tiếp tục có những hành vi bách hại và đàn áp nặng nề đối với các tôn giáo ở quốc gia này. Khi đó, không loại trừ khả năng cái ghế TPP cho VN sẽ bị Quốc hội Mỹ thẳng tay bác bỏ, cho dù đã được Chính phủ Mỹ thông qua.

Nếu được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua sớm nhất vào đầu năm 2016, giới lãnh đạo Hà Nội còn đang ngổn ngang chuyện chức quyền trong Đại hội đảng 12 sẽ chỉ còn 3 tháng nữa để thu xếp cơ chế “cải thiện nhân quyền”. Ba ẩn số cần được giải đáp là tù nhân chính trị, Luật lập hội và Công đoàn độc lập.

Và nếu Tổng thống Barack Obama thực sự muốn đặt chân đến Hà Nội vào tháng 11 tới, lại càng có lý do để phía VN nén thể diện mà phóng thích những tù nhân lương tâm đã được phía Mỹ yêu cầu đích danh.

Thời gian không còn nhiều đối với giới quan chức Việt Nam vẫn chưa bỏ được thói quen chỉ muốn nhận không muốn cho.

Nhưng điều có vẻ kỳ lạ là chính người đứng đầu đảng Nguyễn Phú Trọng lại đi tiên phong trong việc tự cứu mình.

Nhân quyền sẽ sang trang mới?

Mặc dù chuyến đi Mỹ của TBT Trọng đã được hai nước chuẩn bị từ đầu năm 2015, nhưng mãi tới tháng 9/2015 trong dư luận VN mới bắt đầu rộ lên thông tin về việc nhà nước này đã phải chấp nhận định chế Công đoàn độc lập - một điều kiện bắt buộc của TPP.

Lầu đầu tiên, những tin tức được tiết lộ trên mạng cho thấy một thỏa thuận bí mật đã được tiến hành. Theo đó, VN đã đồng ý với Hoa Kỳ trong một kế hoạch triển khai khả thi để vấn đề lao động được thực thi đúng theo đòi hỏi của hiến chương lao động TPP, trong đó phía Hoa Kỳ được toàn quyền hợp tác không giới hạn với các nghiệp đoàn độc lập ở VN. Các nghiệp đoàn độc lập địa phương của những xí nghiệp nhất định có toàn quyền hợp tác với nhau và thành lập các hiệp hội ở tầm quốc gia với sự tham gia của các nghiệp đoàn ở mỗi phân vùng…

Với những quy định chế tài khắt khe của TPP, nhà nước VN sẽ phải triển khai Công đoàn độc lập chỉ 24 giờ sau khi hiệp định này được chính thức ký kết. Nhưng muốn triển khai Công đoàn độc lập lại cần đến khung pháp lý tối cần thiết là Luật lập hội. Sau đến 23 năm kể từ Hiến pháp VN 1992, quyền tự do lập hội được hiến định của người dân không thể bị cố tình trì hoãn thêm nữa.

Rất có thể, lịch sử nhân quyền VN sẽ bước sang một trang mới sau kết quả đàm phán TPP, nhưng không chỉ bằng động tác thuần túy trả tự do nhỏ giọt tù nhân chính trị như trước đây, mà với một cái tên to lớn và ý nghĩa hơn nhiều: Luật lập hội và Công đoàn độc lập.

Phạm Chí Dũng Blog

(VOA)

Jonathan London - Vì sao H. Clinton chống lại TPP?


Hôm nay ta thấy bà Hillary Clinton, hiện là ứng cử viên Tổng Thống hàng đầu của Đảng Dân Chủ, đã tuyên bố sẽ chống lại TPP. Đó không chỉ là một quyết định sẽ có tác động xấu đến số phận của TPP trong Hạ Viện và Thượng Viện của Quốc Hội Mỹ mà có khả năng (dù đến nay chưa lớn) để phá hoại cả Hiệp Định. Thế Bà Clinton làm gì đấy?

ClintonClinton Là một người rất thông cảm với các giá trị xã hội dân chủ, tôi cũng như nhiều bạn khác thường nghi ngờ đối với những hiệp định thương mại lớn. Nhiều khi, những hiệp định này được thiết kế để mang lợi cho những tập đoàn, người giầu, người có quyền lực hơn là những người dân bình thường. Thế nhưng, trong trường hợp này tôi không đồng ý với Clinton. Chống lại bà ấy.

Quyết định này được bà Clinton đưa ra không phải vì bà đồng tình với những giá trị xã hội dân chủ. Chẳng qua, bà vờ vĩnh và muốn giành lợi thế trong tranh cử qua hành động làm bộ ủng hộ một số quan điểm sẽ giúp bà trên đường tới Nhà Trắng. Ai biết chút ít về “Nhà Clinton” thì đều biết họ không phải là những người ủng hộ người lao động ở Mỹ mà chủ yếu, họ ủng hộ những tập đoàn bỏ tiền vào túi của họ. Điều này quá rõ.

Vấn đề không phải là tôi không lo về một số yếu tố của TPP. Nếu bà Clinton thực sự chân thành đối với những vấn đề liên quan tới TPP thì tôi còn có thể chấp nhận hay ít nhất nghe kỹ. Tôi thừa nhận những hiệp định như NAFTA và TPP cũng có tác động phức tạp (tốt có, xấu có).  Tôi thừa nhận khi nghiên cứu lịch sử ta thấy nhiều khi những người ủng họ “thương mại tự do” (free trade) chủ yếu muốn tăng lợi thế của bọn tư bản trong phạm vi toàn cầu.

Tóm lại, lý do tôi thấy quyết định của Clinton là chán không phải chỉ vì tôi hoàn toàn không đồng ý với những lý luận của phái “chống lại TPP.” Không thể biết trước được liệu TPP sẽ tốt và không tốt như thế nào đối với cả dân thường Mỹ lẫn Việt Nam. Đồng thời muốn có người TT thật thà về trí tuệ.

Tôi thấy chán quyết định này của bà vì hai lý do. Một là tôi cho rằng TPP là một cơ hội tốt cho Việt Nam và chưa chắc là xấu đối với Mỹ hay các nước thành viên. Hai là tôi thấy trong trường hợp này Bà rất có thể là giả dối. Sẵn sàng nghe ai cho rằng TPP là không tốt cho VN và không tốt cho Hoa Kỳ. Nhưng đến nay tôi muốn có cả TPP và một Tổng Thống chân thành, như Joe Biden.

JL

(Blog Xin Lỗi Ông)

(Cho những bạn thấy bài này chưa có một lập luận thuyết phục tôi sẵn sàng thừa nhận điều đó. Với bài này tôi đang chia sẻ những cảm giác, không có ý giành một nobel prize về logic. Thông cảm nhá.)

Cảm ơn bạn NHL đã soạn bài, sửa sai.