Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời Sự Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời Sự Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Không cho phe ông Dũng dùng tiền để mua ghế Tổng bí thư

CSVN Chưa Quyết Định Nhân Sự Lãnh Đạo


Hội nghị lần thứ 12 Trung ương đảng CSVN đã bế mạc hôm 11 tháng 10, sau 6 ngày hội họp tại Hà Nội từ ngày 5 đến 11 tháng 10 vừa qua.

Trọng tâm chính của hội nghị lần này là bàn thảo về vấn đề chuẩn bị nhân sự lãnh đạo đảng CSVN trong 5 năm tới, bên cạnh những thảo luận về tình hình kinh tế - xã hội 2015, dự toán ngân sách 2016 và việc chuẩn bị bầu cử đại biểu quốc hội khoá 14 dự kiến diễn ra vào tháng 6/2016.

Theo thông báo của Hội nghị 12, Hội nghị đã tập trung thảo luận và thành lập bốn loại danh sách nhân sự.

Thứ nhất là danh sách những nhân sự mới lần đầu tiên được giới thiệu tham gia vào trung ương đảng khóa XII (cả ủy viên chính thức và dự khuyết)

Thứ hai là danh sách những ủy viên trung ương đảng khóa XI được tiếp tục đề cử tham gia vào trung ương đảng khóa XII tới.

Thứ ba là danh sách những uỷ viên bộ chính trị, ban bí thư khóa XI được tiếp tục đề cử vào danh sách bộ chính trị, ban bí thư khóa XII.

Thứ tư là danh sách và phương án chọn lựa bốn chức danh Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội cho đại hội XII.

Theo dự kiến thì những danh sách thành lập trong Hội nghị 12 vừa qua sẽ được tiểu ban nhân sự và Bộ chính trị rà soát lại một lần nữa và đưa ra chung quyết trong Hội nghị 13 dự trù triệu tập vào trung tuần tháng 12 năm 2015, nếu mọi chuyện xảy ra suông sẽ trong 2 tháng trước mặt.

Nói cách khác là từ đây đến tháng 12/2015, nếu mọi sự đề cử về nhân sự hiện nay của Hội nghị 12 không thay đổi nhiều thì Hội nghị 13 của Trung ương đảng sẽ chính thức đưa danh sách đề cử trung ương đảng cho các đại biểu tham dự đại hội đảng XII biểu quyết thông qua vào tháng 1/2016.

Mặc dù các đề cử nhân sự được giữ kín nhưng theo nhiều nguồn tin thì vấn đề nhân sự Bộ chính trị đang là vấn đề tranh cãi nhiều nhất.

Nếu căn cứ vào tiêu chuẩn độ tuổi 65 phải nghỉ hưu, thì nhân sự Bộ chính trị khóa XI có ít nhất 10 phải về hưu. Đó là các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Ngô Văn Dụ, Tô Huy Rứa, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Phùng Quang Thanh, Lê Thanh Hải, Phạm Quang Nghị, Lê Hồng Anh

Sáu người còn ở trong độ tuổi ở lại Bộ chính trị khóa XII là Trần Đại Quang, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Thị Kim Ngân, Tòng Thị Phóng, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Xuân Phúc.

Theo Quyết Định 244 về quy chế bầu cử trong đảng do Bộ chính trị đưa ra vào ngày 9 tháng 6 năm 2014, chức danh Tổng bí thư do trung ương đảng khóa trước đề cử nên chắc chắn là 6 người nói trên không lọt vào danh sách đề cử Tổng bí thư.

Trong thời gian qua, nhiều dự kiến đưa ra là ông Nguyễn Tấn Dũng được đề cử vào trách vụ Tổng Bí Thư và sẽ được tân trung ương đảng khóa XII biểu quyết vào tháng 1/2016.

Tuy nhiên, trong vài tháng qua, với tư cách là Trưởng tiểu ban nhân sự đại hội XII, ông Nguyễn Phú Trọng đã cùng ông Tô Huy Rứa, Trưởng ban tổ chức Trung ương đã hoán chuyển nhiều nhân sự có tiềm năng ở lại Trung ương đảng khóa XII từ địa phương về các ban ngành ở Trung ương, để đưa những nhân sự mới vào nắm các bí thư Tỉnh mà sẽ trở thành ủy viên Trung ương đảng khóa XII.

Những sắp xếp này chắc chắn có ảnh hưởng đến cán cân quyền lực về nhân sự giữa hai phe Tổng bí thư và Thủ tướng. Đặc biệt là sẽ ảnh hưởng rất lớn lên số phiếu mà ông Nguyễn Tấn Dũng cần để được tân trung ương đảng khóa XII bầu làm Tổng bí thư, mặc dù ông Dũng đang nắm ưu thế về phiếu trong Bộ chính trị và Trung ương đảng nhiệm kỳ XI.

Vì thế mà trong những ngày vừa qua, nhiều thông tin đã “nhiễu” ra từ nội bộ lãnh đạo là đang có phương án giữ nguyên Tứ trụ cho đến Hội nghị giữa nhiệm kỳ vào năm 2018, để có đủ thì giờ tìm nhân sự mới cho 4 trách vụ nói trên.

Nói cách khác là hiện đang có phương án giữ nguyên 4 vị trí của ông Nguyễn Phú Trọng (Tổng bí thư), Trương Tấn Sang (Chủ tịch nước), Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng), Nguyễn Sinh Hùng (Chủ tịch quốc hội) đến đầu năm 2018 thì mới thay thế dựa trên danh sách tân Bộ chính trị được thành lập trong đại hội XII.

Nếu phương án nói trên xảy ra, một lần nữa đảng CSVN rơi vào tình trạng khủng hoảng nhân sự xảy ra như vào năm 1995 khi Đại hội VII đã phải quyết định lưu nhiệm bốn nhân sự Đỗ Mười (Tổng bí thư), Lê Đức Anh (Chủ tịch nước), Võ Văn Kiệt (Thủ tương) và Võ Chí Công (Chủ tịch quốc hội) đến năm 1997 mới bầu Lê Khả Phiêu lên thay.

Tóm lại, vấn đề khủng hoảng nhân sự trong Đại hội VII vào năm 1995, chủ yếu là xung đột về đường lối. Trong khi khủng hoảng nhân sự lãnh đạo thượng tầng cho đại hội XII hiện nay chính là quyền lợi kinh tế mà các phe đã thao túng và tìm cách kiểm soát để không bị thiệt hại khi phe khác lên nắm vị trí chủ đạo.

Thông báo Hội nghị 12 đã cố che dấu sự bất thường trong việc bầu chọn nhân sự; nhưng nếu tinh ý người ta thấy rõ là phe ông Trọng đang tìm cách không cho phe ông Dũng dùng tiền để mua ghế Tổng bí thư. Chờ xem.

Trung Điền
11/10/2015

(Việt Tân)

Phương án Nhân sự trình Hội nghị trung ương 12



Ngày 11/10/2015, Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương (BCHTW) Đảng CSVN lần thứ 12 - khóa 11 sẽ bế mạc, với vấn đề quan trọng nhất là chuẩn bị nhân sự cao cấp cho Đại hội Đảng lần thứ 12 vào đầu năm 2016 đã được Ban CHTW thông qua. Dưới đây là một số thông tin ghi nhận được bên lề Hội nghị Trung ương 12 từ các nguồn tin.

Vấn đề nhân sự ai ở, ai đi hay chuyện cơ cấu nhân sự cho Đại hội Đảng 12 của các chuyên gia là chuyện dự đoán trên cơ sở thu thập các thông tin từ những nguồn tin là người trong cuộc, ở đây là các quan chức cao cấp trong đảng. Độ tiếp cận các thông tin ở mức càng cao bao nhiêu thì độ xác thực của các thông tin đưa ra càng chính xác bấy nhiêu.

Các phân tích gần đây của ông Lê Hồng Hiệp và giáo sư Carl Thayer (Úc) đều có một đánh giá chung cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đang ở thế thượng phong so với các đối thủ chính trị khác và hy vọng cho ông Nguyễn Tấn Dũng ở cái ghế tổng bí thư đảng CSVN.

Tuy vậy tất cả đều là sự phỏng đoán, vấn đề các vị trí nhân sự quan trọng nhất sẽ do BCHTW quyết định.

Nhiệm vụ trọng tâm của công tác nhân sự trong Hội nghị BCHTW 12 sẽ là: thông qua phương án đối với các trường hợp nhân sự đặc biệt của Bộ Chính trị và BCHTW cần thiết cho khóa 12; chốt cơ cấu của Bộ Chính trị là 17 hay 19 thành viên và xem xét việc tăng số lượng các Ủy viên BCHTW; dự kiến danh sách các thành viên của 2 cơ quan lãnh đạo này; dự kiến nhân sự cho các chức danh chủ chốt - tứ trụ để các thành viên thảo luận.

Được biết, Bộ Chính trị đã trình BCHTW 3 phương án nhân sự chủ yếu để cho Ban CHTW bàn bạc như sau:

1. Phương án 1: Đảm bảo tính kế thừa

Việc lựa chọn một đồng chí có kinh nghiệm điều hành quản lý sẽ nắm chức vụ Tổng Bí thư Đảng sau Đại hội 12 là yêu cầu hết sức cần thiết và phù hợp với tình hình trong gia đoạn mới. Tuy vậy, để đảm bảo tính chuyển tiếp và kết thừa thì cũng cần thiết một phương án phù hợp, đặc biệt là quan hệ đối ngoại.

Dự kiến:

TBT - Nguyễn Tấn Dũng; TT: Trần Đại Quang; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Phạm Quang Nghị.

2. Phương án 2: Trẻ hóa cán bộ

Độ tuổi của các Ủy viên Bộ Chính trị không quá 63 tuổi (sinh năm 1953), đây là yêu cầu được đưa ra từ số đông các Ủy viên Trung ương được cho là thuộc phe của ông Dũng:

Dự kiến:

TBT: Nguyễn Tấn Dũng; TT: Trần Đại Quang; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Nguyễn Thị Kim Ngân

3. Phương án 3: Lựa chọn theo quy định

Trong trường hợp các nhân sự đặc biệt không được BCHTW thông qua, thì phương án nhân sự sẽ được thực hiện theo đúng quy định và BCHTW bầu theo điều lệ của đảng trên cơ sở các nhân sự của Bộ Chính trị trình BCHTW.

Dự kiến:

TBT: Trần Đại Quang; TT: Nguyễn Xuân Phúc; CTN: Nguyễn Thiện Nhân; CTQH: Nguyễn Thị Kim Ngân

Phương án nhân sự do Bộ Chính trị trình Ban Chấp hành trung ương trong Hội nghị BCHTW Đảng lần thứ 12 để thảo luận cũng chỉ là đường hướng mà Hội nghị BCHTW 12 lần này chốt lại ở mức sơ bộ.

Điều này sẽ còn được bàn bạc ở các Hội nghị BCHTW tiếp theo nếu cần thiết.

Theo nguồn tin cho biết, thì các vị như ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc, ông Nguyễn Thiện Nhân và bà Nguyễn Thị Kim Ngân sẽ là ứng viên cho 4 chức vụ quan trọng.

Số lượng Ủy viên Bộ Chính trị sẽ là 17 người.

Dự kiến các Ủy viên Bộ Chính trị khóa 11 ở lại khóa sau chỉ còn 8/16 vị.

Các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Tô Huy Rứa, Lê Hồng Anh, Trương Tấn Sang, Ngô Văn Dụ, Phùng Quang Thanh, Lê Thanh Hải sẽ nghỉ.

Danh sách bổ xung sẽ bao gồm: Đỗ Bá Tỵ, Ngô Xuân Lịch, Phạm Minh Chính, Võ Văn Thưởng, Tô Lâm, Đinh Tiến Dũng, Trịnh Đình Dũng, Nguyễn Hòa Bình và Phạm Bình Minh.

Điều đáng nói là ông Vũ Đức Đam không có tên trong danh sách dự kiến này.

Lâu nay, ban lãnh đạo Việt nam tiến hành quản lý theo phương thức lãnh đạo tập thể, tập thể cùng quyết và cùng chịu trách nhiệm đã dẫn đến tình trạng vai trò của Bộ Chính trị và Tổng Bí thư đã khá lu mờ, do sự bất đồng nội bộ. Do đó mọi vấn đề lớn và quan trọng cho đến nay đều phải được đưa ra bàn bạc tại Hội nghị BCHTW. Lối làm việc này dẫn đến tình trạng trong Bộ Chính cá mè một lứa, không ai bảo được ai, đây chính là nguyên nhân khiến cho các quyết định từ cơ quan cao nhất không có hiệu lực.

Từ đó có ý kiến thấy rằng quyền lực trong đảng cần phải được tập trung trong tay một người thì sẽ đạt hiệu quả cao hơn. Tuy vây, phương án này đã không được thống nhất trong Bộ Chính trị, với lý do sẽ dẫn tới tình trạng lãnh đạo độc đoán như trường hợp Tổng Bí thư Lê Duẩn trước đây. Tuy vậy đa số Ban CHTW lại ủng hộ phương án này, đó là phương án Tổng Bí thư kiêm chức vụ Chủ tịch nước theo mô hình Trung quốc.

Đánh giá chung của Hội nghị Trung ương 12 là phe cải cách của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ưu thế vượt trội và áp đảo, dù rằng có tin cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng tỏ ra mệt mỏi. Song cơ cấu nhân sự có quá nhiều những nhân vật vốn xuất thân từ ngành Công an là một điểm mờ cho ban lãnh đạo khóa tới.

Tin giờ chót: Nhân sự cho các chức danh "tứ trụ" và đặc biệt là chức danh Tổng Bí Thư cũng chưa được chốt lại lần cuối và sẽ tiếp tục được bàn bạc thêm.

11/10/2015

© Việt Dũng

Cộng tác viên Dân Luận
Tác giả gửi tới Dân Luận

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Những khát vọng từ lũy tre làng sẽ thổi bay Nguyễn Tấn Dũng?

12

Trên chính trường giành giật quyền, tiền và bảo vệ mạng sống của phe nhóm trong thời điểm trước thềm đại hội đảng XII, ông Nguyễn Tấn Dũng đã thắng, cũng có nghĩa là thóat bị hạ bệ, tại hội nghị Bộ Chính trị 5 ngày vào cuối tháng 9 năm 2012 và Hội nghị Trung ương 6 vào giữa tháng 10 năm 2012. Điều đó chứng tỏ lực lượng ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng đang mạnh.

Nhưng, việc Nguyễn Tấn Dũng thoát hiểm khác hoàn toàn với việc ông giành được chức Tổng bí thư tại đại hội đảng lần thứ XII sẽ diễn ra vào đầu năm 2016. Vì thắng, thua ở một đại hội nếu diễn ra một cách “bình thường” phụ thuộc vào lá phiếu của các đại biểu. Người nào đủ phiếu thì trúng cử, không đủ phiếu thì bị loại. Mà người bỏ phiếu là dân Việt Nam nói chung, những người tham gia đại hội đảng XII nói riêng, đều bỏ theo “nguyên tắc”: Người của của phe nhóm nào thì bỏ phiếu cho phe nhóm đó, bất kể người đó là ai, tài đức như thế nào.

Sau hai lần thoát hiểm, nhiều “bình luận viên” cho rằng, Ba Dũng đang chiếm thế thượng phong, giành được chức Tổng bí thư đã là cái chắc, chỉ còn “lăn tăn” có kiêm nhiệm thêm chức Chủ tịch nước nữa hay không mà thôi. Riêng tôi, tôi vẫn cứ chờn trợn vì cái nguyên tắc tổ chức của Cộng sản, nó luôn chứa đầy quyền lực và ma thuật, mà người có quyền hành thiết kế cho việc “chuẩn bị nhân sự cho đại hội”, cụ thể là đại hội XII,  hiện vẫn nằm trọn vẹn trong tay ông Nguyễn Phú Trọng ( đang chức TBT) và ông Tô Huy Rứa ( đang chức Trưởng Ban tổ chức Trung ương). Hai người này, rõ ràng họ đang là một “Cặp đôi hoàn hảo”, không và chưa bao giờ chịu nằm im để cho phe nhóm của họ chịu thất bại thêm một lần nữa.

Sau thất bại tại trong cuộc đấu hạ bệ ông Nguyễn Tấn Dũng không thành tại  Hội nghị trung ương 6, ông Nguyễn Phú Trọng – ông Tô Huy Rứa đã rút ra được bài học: nếu không “cơ cấu” tăng số lượng Ủy viên trung ương mới tham dự đại hội và “trúng cử” vào trung ương mà chủ yếu chỉ “tái cơ cấu trung ương”, thì chiến thắng trong đại hội đảng XII sẽ nằm gọn trong tay ông Nguyễn Tấn Dũng. Vì vậy, ông Nguyễn Phú Trọng – ông Tô Huy Rứa đã ráo riết thực hiện việc “xây dựng” lực lượng cho phe mình.

Từ năm 2014, Tô Huy Rứa đã như một con thoi, đi hết địa phương này đến địa phương kia, liên miên đọc quyết định thay thế người này, cất nhắc người kia. Thực chất ông Trọng – ông Rứa đi xây dựng lực lượng ở cơ sở. Và không chỉ dàn trận đấu từ cơ sở, lựa chọn những đại biểu tham dự đại hội, mà ông Trọng – ông Rứa còn điều động, luân chuyển cán bộ, dàn trận đấu bằng cách ém sát các vị trí chủ chốt trên thượng tầng, như Ban Tổ chức của ông Rứa hiện có tới 12 phó ban đều là ủy viên trung ương đảng.

Nhờ có sự bổ sung lực lượng này mà tại Hội nghị trung ương lần thứ 11 ( tháng 5/2015)  cán cân lực lượng đã nghiêng về phe ông Trọng – ông Rứa. Chưa yên tâm với lực lượng đã có,“Từ đầu năm 2015 đến nay có hai đợt điều chuyển nhân sự rất quan trọng. Từ khoảng tháng 2 đến tháng tư năm 2015, gần 60 nhân sự cấp chủ tịch tỉnh hay bí thư tỉnh, thành được điều ra trung ương để giữ cương vị các phó ban đảng –Phạm Chí Dũng”.

Tiến thêm một bước, ông Trọng-  ông Rứa quyết định nâng tổng số ủy viên trung ương đảng lên 270 người, trong khi đại hội 11 chỉ có 180 người, uỷ viên Bộ chính trị lên từ 21 đến 25 người, gần gấp đôi số lượng BCT khóa 11.

Ông Nguyễn Tấn Dũng có biết điều này không? Biết. Nhưng biết cũng chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn, vì nguyên tắc Tổ chức đảng cộng sản là như vậy.

Với việc bám sát cơ sở, thay thế, đề bạt, luân chuyển…cán bộ cơ bản đã hoàn thành, lực lượng ủng hộ ông Trọng – ông Rứa trong đại hội đảng XII đã tăng lên đáng kể và đã sẵn sàng vào trận chiến. Trận chiến giáp lề đại hội đảng đang diễn ra từ ngày 5/ 10/2015, dự kiến kết thúc vào ngày 11/10/2015, đã phát huy hiệu quả tức thì. Nếu như trước đây, hầu hết các nhà “bình luận” đều cho rằng, Nguyễn Phú Trọng không còn lý do gì để trụ lại, thì nay, tại Hội nghị trung ương 12 đang diễn ra, tin tức sốt dẻo được tung lên mạng, lan truyền trong những người quan tâm rằng, Nguyễn Phú Trọng tiếp tục được đề nghị “ở lại” làm Tổng bí thư thêm một nhiệm kỳ nữa và Nguyễn Tấn Dũng cũng được ở lại nhưng chỉ có thể giữ chức Chủ tịch nước.

Rõ ràng, với ban tay tổ chức đầy quyền lực và ma thuật, con đường dẫn đến sự thất thế của Nguyễn Tấn Dũng đang dần dần phơi lộ và trong tương lại gần cái chức Tổng bí thư rất có khả năng bị rớt khỏi tay ông Nguyễn Tấn Dũng.

Vì sao lại như vậy?

Vì những người tham dự đại hội và những người được “cơ cấu” vào trung ương đều do Tổ chức lựa chọn. Mà Tổ chức là ai? Là ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tô Huy Rứa – Một cặp đôi hoàn hảo – đang có vai trò như một nhạc trưởng. Những người được chọn hầu hết còn trẻ, mang bản chất nhà quê tiểu nông, đều chỉ là những kẻ ngu trung, tham lam, coi lợi ích của bản thân hơn lợi ích của quốc gia, dân tộc, nhưng trong lương năng của họ lại luôn cháy bỏng khát vọng leo cao, chui sâu để có tiền, có quyền, để tên mình được vang bóng một thời như những đồng chí trước đó của họ. Muốn có quyền, có tiền thì phải làm theo ông Trọng – ông Rứa. Mà cái làm theo trước tiên là phải hạ bệ cho kỳ được ông Nguyễn Tấn Dũng. Những kẻ có đạo đức, có lương tri một tí đều biết rằng, theo ông Trọng –  ông Rứa thì thể nào cũng phải thân Tầu, thể nào cũng phải đi lên Chủ nghĩa xã hội, tức là thân một kẻ luôn tìm mọi cách hại đất nước, hại dân tộc Việt Nam và đi theo hướng mà chẳng bao giờ đến được vì nó có đâu mà đến, nghĩa là anh ta biết rằng, anh ta đang làm hại đất nước và dân tộc Việt Nam, nhưng vì quyền và lợi của anh ta, anh ta bất chấp tất cả như truyền thống làm cán bộ lâu nay ở nước ta đã như vậy.

Đó cũng là cách bắt buộc phải trả ơn còn nặng nề u tối và tiềm ẩn trong nhân cốt của người Việt Nam. Người có lương tri, có đạo đức có lăn tăn một tí, nhưng vì phải trả ơn người đưa mình lên vị trí quyền, tiền nên họ không thể không làm theo yêu của của ông Trọng – ông Rứa. Đó là ý thức bờ tre ruộng mạ còn rất đậm đặc trong mọi tầng lớp người Việt Nam hiện tại và nó được “trân trọng” sử dụng như một truyền thống ứng xử có văn hóa: “Anh thò ra cái chân giò thì tôi lò ra cái chai rượu”. Tóm lại, đó là ý thức hệ bờ ao, ruông mạ, luỹ tre làng còn tiềm ẩn nhầy nhụa trong tâm thế của người Việt Nam.

Ông Nguyễn Tấn Dũng với tư tưởng cải cách theo hướng dân chủ, muốn đất nước xoay trục thân phương Tây…nổi trội hơn tất cả các Ủy viên Bộ chính trị hiện thời. Ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng bí thư kiêm chủ tịch nước là ủng hộ cho một tương lại tốt đẹp hơn cho nước Việt Nam.

Liệu những đại biểu đi dự đại hội và 90 ủy viên trung ương đảng thuộc thành phần mới sẽ được bao người vì sự tiến bộ xã hội mà bỏ phiếu cho ông Nguyễn Tấn Dũng? không bỏ phiếu cho ông Trọng – ông Rứa? Có đấy, nhưng với tỷ lệ không đáng kể. Họ phải bỏ phiếu theo thỏa thuận với ông Trọng – ông Rứa trước khi tên họ được ông Trọng – ông Rứa chấp nhận cho đi dự đại hội và “cơ cấu” vào trung ương khóa XII.

Đó là lý do vì sao tôi nói khát vọng quyền, tiền và đủ thú khát vọng khác cùng với ý thức hệ nhầy nhụa chất tiểu nông của người Việt hiện đang sống trong “cơ cấu” Tổ chức đảng rất coskhar năng sẽ thổi bay Nguyễn Tấn Dũng trong đại hội đảng lần thứ XII tới đây.

Nếu ông Nguyễn Tấn Dũng muốn làm Tổng bí thư rồi làm Tổng thống, ông Nguyễn Tấn Dũng Ba Dũng chỉ còn có một con đường duy nhất là phải đảo chính ngay tại “cung đình” cái nguyên tắc Tổ chức Cộng sản do ông Trọng- ông Rứa đang tác oai, tác quái kia đi, trước khi đại hội diễn ra.

Lực lượng của ông Nguyễn Tấn Dũng hiện đang mạnh, đảo chính có đến 7 phần thắng, ba phần thua. Đa số nhân dân ủng hộ ông. Thời thế đang ủng hộ ông. Đảo chính bằng cách gì? Thật không thể nói ở đây được.

Còn nếu ông Nguyễn Tấn Dũng “ngoan” như mọi đảng viên, rằng “đảng phân công thì tôi làm”, như ông đã từng nói, nghĩa là chấp nhậm chiêu bài phủ dụ thỏa hiệp với Trọng – Rứa thì Ba Dũng có thể được ngồi ở cái ghế Chủ tịch nước với quyền lực còn lại cũng chỉ đủ để giữ quyền, tiền và mạng sống cho mình, gia đình mình thêm một thời gian ngắn nữa mà thôi. Vai trò lịch sử của ông sẽ chấm hết.

Ông Dũng muốn có cái chức Chủ tịch nước cũng cần phải cảnh giác, vỉ nếu ông Trọng – ông Rứa chiến thắng, trong men say chiến thắng, những ủy viên trung ương đảng mới sẽ chẳng có ai nhớ đã có thỏa thuận để ông Nguyễn Tấn Dũng ngồi ghế Chủ tịch nước đâu.

Tôi là người là người lâu nay ủng hộ cho ông Nguyễn Tấn Dũng. Mong cho ông lên Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước rồi tổng thống mà thấy con đường này ngày mỗi ngày mỗi cụt.

(Bà Đầm Xòe)

Nguyễn Tấn Dũng có thắng không?

d

Trước khi hội nghi BCHTW lần thứ 12 họp (5-11/10), dư luận xã hội rất quan tâm đến nội dung của kì họp này. Nhiều bài viết mang tính’’công kích nhau’’ của các phe cùng những đồn đoán về kết quả: Ai sẽ được chọn ngồi vào chiếc ghế TBT khóa XII – đã diễn ra trong thời gian qua .

Đến hôm nay (8.10), cuộc họp đã được nửa thời gian (3 ngày), có 3 bài viết đáng chú ý của 3 người có danh xưng GS,TS của học viện HCM dù đã về hưu vẫn làm đơn ’’kiện’’ lên BCT về chuyên con gái TT NTD là đảng viên lại mang quốc tịch Mỹ, hàm ý là vi phạm nguyên tắc tổ chức của đảng để hội nghị TƯ 12 có cớ trì hoãn việc đề cử TT NTD. Trước hôm hội nghị TW12 khai mạc 2 ngày, cô Nguyễn Thanh Phượng đã dùng Facebook của mình đăng tải các tài liệu nhằm trực tiếp bác bỏ ý kiến của 3 ông GS kia khiến ngón đòn tập hậu – thứ ’’võ bẩn’’ hòng chơi NTD – của đối thủ thất bại! Chúng ta cùng tìm hiểu khả năng chống trả, phản kích và dự kiến kết quả cuối cùng trận đấu của 2 võ sĩ hạng Vũ trên sàn đấu quyện lực Việt Nam: TT NTD và TBT NPT.

Trước khi đi vào vấn đề chính, chúng ta thử khảo sát cái hệ thống quyền lực tối cao – Bộ Chính Trị và BCHTW:

Bộ Chính Trị (BCT).

Nếu từ giữa khóa 10 (2001 – 2005) trở về trước, BCT – dưới sự điều khiển của TBT Nông Đức Mạnh còn tương đối thống nhất trên nhiều chủ trương đường lối… Càng gần cuối nhiệm kì 2 của TBT, NĐM dường như càng gấp rút làm những việc có lợi cho TQ mà điển hình là việc đi TQ, vượt quyền TT – kí kết thỏa thuận cho TQ vào khai thác Bô xít trên Tây Nguyên. Khi trở về, việc làm đó bị nhân dân cả nước và trí thức phản đối dữ dội, đồng đội dị nghị. E ngại trước quyết định mang tính’’phục vụ Tàu’, NTD’’ngầm’’ phản đối, đòi NĐM phải họp BCT hợp pháp hóa hành động của mình, kết quả bản nghị quyết của’’đảng và nhà nước’’được ban hành, cho TQ vào khai thác Bô xít trên nóc nhà Đông Dương ! BCT bắt đầu có sự phân hóa…

Tiếp sau đó, Nông cho các địa phương cho TQ vào thuê biển, thuê rừng, đưa dân Hán vào sinh sống trên đất Việt… Khi hết nhiệm kì, NĐM ’’truyền ngôi vua tập thể’’ cho Nguyễn Phú Trọng làm TBT khóa 11, lúc này TQ dấn sâu thêm sự xâm lấn biển – đảo ‚” rừng của VN, BCT thực sụ là nơi bùng phát những bất đồng khi ngấm ngầm, lúc lộ rõ… đến cuối năm 2012, sang 2013, NPT quyết định’’ra tay’’hạ bệ NTD thông qua 2 cuộc họp BCT và BCHTW(…). Mục đích không thành, BCT chính thức chia thành 2 phe và TBT mất quyền kiểm soát, đi đến các thất bại tiếp theo (…) và vai trò TBT theo truyền thống, trước nay, các ủy viên TƯ luôn răm rắp nghe theo, lúc này đã chấm dứt! Các quyết định quan trọng phải chuyển sang cho BCHTW thảo luận, quyết định thông qua hội nghị toàn thể.

Chuyên hạ bệ Đồng Chí… X, chuyện đưa 2 ủy viên TƯ vào BCT… bỏ phiếu tín nhiệm 20 chức danh (không công bố)… dù đã được BCT quyết nhưng BCHTW vẫn bác bỏ, làm ngược lại là một thí dụ điển hình! Trò chơi quyền lực trên chính trường VN  đã chính thức thay đổi.

 Ban Chấp Hành Trung Ương (BCHTW).

Dưới thời các đời TBT trước Nông Đức Mạnh (Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh, Lê Duẩn, Trường Chinh), các ủy viên BCHTW thực chất chỉ là những’’Rô bốt giơ tay, gật’’, khi TBT cần thống nhất một cách hình thức, đồng ý cho một chủ trương TBT đưa ra, nhất thiết các ủy viên phải đồng ý, ai làm ngược quy định này phải’’bật bãi’’, thậm chí bị triệt hạ. Trần Xuân Bách, Trần Độ, Nguyên Cơ Thạch là một thí dụ cụ thể. Quy định này được các cơ quan nhà nước, quốc hội, đoàn thể triệt dể tuân theo, (…). Đến thời TBT NPT, quy định này đã không còn thích hợp và quyền lãnh đạo cao nhất – theo điều lệ đảng CSVN là BCHTW – mới được lần đầu tiên thực thi, thể hiện trong các sự kiện:

– Bộ Chính Tri quyết định kỷ luật ĐC…X, Hội nghi BCHTW bỏ phiếu bác bỏ, không kỉ luật.

– Hội nghị BCT quyết định bầu bổ sung 2 uỷ viên BCT. (TBT dự kiến Nguyễn Bá Thanh, Vương Đình Huệ), BCHTW bác bỏ, bầu Nguyễn Thị Kim Ngân và Nguyễn Thiện Nhân – (2 người này BCT không dự kiến).

– Hội nghi bỏ phiếu thăm dò uy tín của 20 chức danh trong BCT, BBT. TBTvà BCT chủ trương giữ kín không công bố, nhưng dưới áp lực đa số, kết quả được công khai trên truyền thông…

Trước các thất bại đó, cộng với uy tín xuống thấp do trình độ, khả năng lãnh đạo yếu kém, nhất là tư duy bảo thủ cố duy trì hệ thống lý luận Mác-Lê dù chỉ còn cái vỏ mà nhân dân VN đang muốn lột bỏ, TBT nhận thấy không còn tự tin tái ứng cử TBT khóa 12.

Một sự đột biến chính trị xuất hiên: Muốn đảm bảo kế hoạch xoay trục chiến lược thành công, Chính phủ Hoa Kỳ thay đổi quan điểm, cái nhìn cố hữu tồn tại tư bao năm qua: Chấp nhận  các đồng minh châu Á trong thể chế không bắt buộc phải là nước không cộng sản. TBT ĐCSVN Nguyên Phú Trọng được Hoa Kỳ mời, được đón tiếp trọng thị. Obama theo gương Đặng Tiêu Bình sẵn sàng cho bọn ’’Mèo mướp, Mèo đen’’ nhập bầy với đám’’Mèo trắng’’ cùng nhau săn bắt ’’Chuột cống – Tập’’. Chớp thời cơ’’ngàn năm có một’’, NPT chuyển mình vùng dậy, nhẩy vào vòng chiến với NTD! Chúng ta cùng nhau để trí tưởng bay bổng về một Anh Y Tá và một Thầy Thư Lại, đang gấp rút chạy đua giành ghế.

Xét Anh Y Tá trước:

Thế mạnh của AYT rất dồi dào. Chẳng có’’hàm’’ hiếc,’’ vị’’ viếc gì cả (GS,TS, Viện trưởng…) nhưng trong đầu đầy ắp trí thông minh như của anh nông dân trong truyện’’trí khôn của tao đây’’… Giờ anh lại giầu nứt đô, đổ vách có thể gọi gió, hô mưa…

Điều quan trọng: Anh có thể  tàng hình, thoắt ẩn thoắt hiện. Khi cần hiện diện, anh có sẵn cả 2  bộ quần áo trắng hay đen, cùng mặt nạ da người, bất thình lình vung đoản kiếm tấn công công trực diện hay vu hồi đối thủ … Chưởng môn nhân các phái trong võ lâm ngầm suy tôn anh’’Vô địch thiên ha’’!

Còn Thầy Thừa Lại:

Thầy thuộc lòng kinh sử Mác-Lê. Nhờ gặp may, thầy được chọn làm minh chủ võ lâm. Nhưng tại vị không làm được gì cho đồng đạo. Tệ hại nhất, thời gian qua, thầy bị một tên đồ đệ yêu gây họa. Tên kia làm tướng nhưng lại câu kết với’’thế lực thù địch của ngoại bang’’, âm mưu thoán đoạt ngôi vua, cướp giang sơn của tổ sư gia… việc bị phát giác, tên tướng’’thoái hóa, biến chất’’, tên phản đồ trời đánh kia bị phế truất, bắt vào đại lao của hình bộ đang chờ ngày thụ hình, các tay chân, thủ hạ của Thầy cũng bị đối thủ chặt đứt hết…  Với những diễn tiến trên đây, đối thủ sẽ lấy làm tư liệu’’tống…chính trị’’, gán cho Thầy có liên đới trách nhiệm. Việc tranh ngôi của Thầy với đối thủ chắc chắn sẽ nhanh kết thúc theo chiều thất bại…

                                                                         ***

Mơ mộng một chút cho khuây khỏa, giơ chúng ta trở về thực tại. Kỳ ĐH ĐCSVN lần thứ XII này có một đặc điểm: Quyết định cho người được ứng cử, đề cử vào bộ máy lãnh đạo khoá 12 là do bộ máy lãnh đạo của khóa 11 nghiên cứu, xem xét. Sau khi rà soát, cân nhắc, danh sách đề cử, ứng cử các chức vụ sẽ đưa ra hội nghi TƯ 12, (hoặc 12a…) quyết định rồi trao cho ban trù bị đại hội đảng CSVN  khóa 12 tổ chức thực hiện…

Nếu liên tưởng tới các kì họp BCHTW các lần trược, TT NTD thoát nạn… thắng lợi…mọi người đều thấy: Phe TT NTD đã có gần ¾ số đại biểu bỏ phiếu ủng hộ. Lần này chắc chắn số đại biểu ủng hộ còn tăng lên vì bên quân đội khi Phùng Quang Thanh bị loại, TT lại vừa đề nghị thăng hàm cho 2 đại tướng, trực tiếp bổ nhiệm 4 thứ trưởng Bộ Quốc phòng hàm Thượng tướng. Như vậy khả năng được đề cử chức TBT khóa 12 cho NTD có thể  chắc chắn. Đây mới chỉ là hiệp một. Sang hiệp hai – bầu cử BCHTW khóa 12 – mới là chủ yếu. Sẽ có bao nhiêu người trong số 270 ủng hộ NTD? Không biết được, đành chờ đợi thôi !

Đoạn đường đi tới đich của NTD tuy đã được dọn dẹp nhưng vẫn đầy chông gai. Hi vọng ông về đích suôn sẻ!…

8.10.2015

Diệp Kính Thiên

(Bà Đầm Xòe)

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ làm Tổng bí thư nửa nhiệm kỳ đầu khóa XII ???

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Hôm 5/10 mới đây, tại Hội nghi 12, lần đầu tiên, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam công bố Báo cáo về công tác chuẩn bị nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh lãnh đạo chủ chốt.

Khai mạc hội nghị,  Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã hé lộ một chi tiết đáng lưu ý trong báo cáo đó là  về đề xuất tiêu chí xem xét trường hợp "đặc biệt" đối với ủy viên Trung ương và Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI tái cử khóa XII.

Như mọi người đêu biết, sự tranh giành quyền lực trong giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đang rất quyết liệt

Kinh nghiệm ở Việt Nam cho thấy từ Đại hội III tháng 9/1960 đến nay không đại hội nào thoát khỏi sự thao túng của Liên Xô hoặc Trung Quốc. Từ sau Đại hội VI, khi Nguyễn Văn Linh – một con người từ lâu đã là con bài của Trung Quốc - lên làm Tổng bí thư thì cán cân Đảng Cộng sản Việt Nam nghiêng về Trung Quốc càng lộ rõ, đặc biệt sau khi Liên Xô và hệ thống xã hội chủ nghĩa Đong Âu sụp đổ. Khởi đầu từ hội nghị Thành Đô 9/1990.

Về đề xuất tiêu chí xem xét trường hợp "đặc biệt" đối với ủy viên Trung ương và Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI tái cử khóa XII trong dư luận đang xôn xao bàn tán phải chăng trường hợp “đặc biệt” đó là mở đường cho ông Nguyễn Phú Trọng tái cử khóa XII để giữ nhiệm vụ Tổng bí thư ít nhất là nửa nhiệm kỳ đầu, nhằm ổn định tình hình trong khi phe phái nội bộ đảng tranh giành quyền lực chưa phân thắng bại. Cũng xin nói thêm ông Nguyễn Phú Trọng mới làm nhiệm vụ Tổng bí thư có 1 nhiệm kỳ.

Việc nhân sự cấp cao Đại hội khóa XII không thể qua mặt quan thày Bắc Kinh trong chuyến đến Việt Nam sắp tới của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tập Cận Bình trước Đại hội XII, đặc biệt trước các hội nghị cuối cùng quyệt định về vấn đề nhân sự cấp cao

Tổng bí thứ Nguyễn Phú Trọng sẽ làm Tổng bí thư nửa nhiệm kỳ đầu khóa XII mơi chỉ là tin đồn, là phỏng đoán

Sự thật ra sao xin chờ tin giờ chót Đại hội XII

Anh Ba Thanh

(Tiếng Dân)

Hội Nghị TƯ XII – Phe dân tộc đứng ở đâu?!

Chương trình nghị sự của Hội nghị XII gồm (i). Tình hình kinh tế 2015 và kế hoạch 2016 (ii). Nhân sự khóa XII. (iii). Bầu cử QH khóa 14. (iv). Vấn đề khác.

Bên trong họp hành thế nào, chưa biết. Chỉ biết bên ngoài, xã hội lại rộ lên những lời đồn đoán. Hai phe (phe đảng và phe chính phủ) chưa biết mèo nào cắn mỉu nào. Người ta cũng bảo đó là phe thân Trung quốc và phe nghiêng về Phương tây. Người ta chỉ chú ý đến vấn đề gót Achille của ai bị hở nhiều ít. Nghe nói bên tám lạng bên nửa cân. Cuộc phanh khui chuyện “kinh thế” ở Bộ Quốc phòng chẳng hạn, khó nói chỉ một bên dính bùn! (Ở VN từ rất lâu dân gian gọi kinh tế là làm ăn kinh thế). Cũng có người cho rằng từ khi ông Trọng đi Mỹ rồi đi Nhật, những người giữ lòng cô trung với thiên triều đã bị việt vị.
 
http://static.laodong.com.vn/Uploaded/cms/2015_05_04/ts223352-1.jpg
Hình minh họa
Qua bốn vấn đề của chương trình nghị sự, người ta thấy BCH, ít ra là Bộ chính trị đã coi chuyện lấy ý kiến cho dự thảo báo cáo của ĐH12 coi như đã xong. Vấn đề đường lối không có gì phải bàn. Giờ đây chỉ còn là ai sẽ ngồi vào ghế lãnh đạo đất nước mà thôi. Bàn về bầu cử Quốc hội cũng chỉ là như vậy, nhằm hợp pháp hóa những quyết định nhân sự mà đại hội đã biểu quyết.

Các Đại hội cấp tỉnh thành, chỉ còn hai thành phố lớn là Hà nội và Sài gòn, hầu hết đã tiến hành thắng lợi. Những ý kiến của đám cựu trào (cán bộ, đảng viên cao niên từng vào ra sinh tử), những ý kiến của nhân sĩ trí thức độc lập (không phải của đám bình hoa cây cảnh trong mặt trận và những học viện…) những ý kiến tuy rụt rè, nhưng cũng hiểu được sự ám chỉ của những cán bộ cao cấp phát biểu gần xa đâu đó… dường như lại rơi tỏm ao bèo!

Thế thì sao? Chả nhẽ lại tội nghiệp cho Phe Dân Tộc?

Trong Hội nghị 12, phe dân tộc đứng ở chỗ nào. Rồi tiến tới ĐH XII, phe dân tộc có len vào đó được hay không? Chả nhẽ lại tội nghiệp cho Dân cho Nước!

Chả nhẽ không có ai trong số cả ngàn đảng viên được cử đi ĐH, là đại biểu chính thức của ĐH, mà điều lệ gọi là cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, sẽ tiếp tục là bù nhìn rơm không hơn không kém. Đây là những nghịch lý cộng sản đã từng được nêu ra trong phong trào XHCN từ cuối tk 18. Ăng ghen từng nói: Hãy chấm dứt một tình hình tế nhị, cớ sao các đảng viên thường, thay cho coi những quan chức của mình là “đầy tớ” để bảo ban, phê bình, lại quay ra coi họ như những kẻ quan liêu không bao giờ mắc sai lầm. Quả thật đây là lời nhận xét kiểu trong chăn mới biết có rận, nó đúng y chang cho Liên xô, Trung quốc, Cu ba, Triều tiên, Việt Nam và tất tật những nước theo chủ nghĩa cộng sản khác, trước khi sụp đổ.

Thật ra cũng có người có ý kiến, nhưng các đảng cộng sản từ lâu đã hình thành nên một thứ ý thức khẳng định rằng mọi chuyện đã có trung ương lo nghĩ. Phàm là trung ương thì chỉ có “chân lý”. Ngay Hồ Chí Minh cũng nhiễm cái ý thức ấy, ông đã từng cho rằng ai sai thì sai chứ đồng chí Staline, đồng chí Mao Trạch Đông thì không bao giờ sai. Ông cũng tin tưởng rằng mình luôn luôn đúng, nên một lần nói chuyện trong một lớp cải tạo trí thức Hà nội năm 1955, đã nói: “Quyền tự do tư tưởng hóa ra quyền phục tùng chân lý”. Hồ Chí Minh ám chỉ rằng chân lý là ở ta, ở đảng, nên quý vị có quyền tự do tư tưởng nghĩa là tự do phục tùng chân lý Hồ Chí Minh, chân lý cộng sản, đường lối tiến lên chủ nghĩa xã hội của đảng. Ông cũng không ngờ rằng câu ấy còn có nghĩa phản đề, nghĩa là tự do phục tùng chân lý thì cũng có nghĩa ngược là tự do không phục tùng ngụy lý. Tuy nhiên, chế độ tập trung dân chủ, với những quy tắc, quy định của TƯ, sẵn sàng chà đạp lên nguyên tắc hay nguyên lý, kể cả Điều lệ, cả Hiến pháp. Đại hội XII với Quy chế 224 của BCH TƯ đã vô hiệu hóa quyền của Đại hội mà điều lệ cho là Cơ quan lãnh đạo tối cao của Đảng.

Vì thế trong đảng không hề có những phương án khác, những tư duy khác để lựa chọn và bàn bạc đúng sai.

Thật kỳ lạ, trong đảng có ngót bốn triệu đảng viên, ít ra cũng có cả triệu người có bằng đại học, số người có tri thức cũng nhiều, cớ sao không dám thấy những sự thật sờ sờ ra đó. Ở nhiều nước văn minh, phát triển, người dân có đời sống vật chất và tinh thần phong phú, có nhân cách văn hóa cao đẹp, họ đâu có cần phải “xây dựng chủ nghĩa xã hội”, độc đảng toàn trị để dẫn đến tham nhũng và cậy quyền không thể chữa.

Hơn nừa “chủ nghĩa cộng sản” và “chế độ xã hội chủ nghĩa” đã phá sản, lại đã bị quốc tế kết tội. Xin hãy đọc trích đoạn Nghị quyết 1484 của Hội Đồng Nghị viện Châu Âu:”…Nhũng chế độ độc tài toàn trị cộng sản gồm khối Liên xô, Đông Âu trong thế kỹ 20, và một số chế độ cộng sản hiện vẫn còn nắm quyền ở 4 nước trên thế giới, đều là những quốc gia vi phạm nhân quyền. Những vi phạm này tuy khác nhau về cấp độ văn hóa và ranh giới quốc gia, cũng như từng giai đoạn lịch sử, nhưng đều có chung những cuộc giết người tập thể, ám sát, thủ tiêu cá nhân không cần xét xử, biến đất nước thành trại tập trung với sự đày đọa con người về thể xác cũng như tinh thần, tra tấn, nô lệ hóa, lao động khổ sai, tù đày khủng bố tập thể, ngược đãi, ám sát vì lý do chủng tộc, tôn giáo, chính kiến, vi phạm quyền tự do tư tưởng, xúc phạm lương tâm con người, cấm tự do báo chí, tự do chính trị, độc tôn, độc quyền, độc đảng… Các chế độ độc tài toàn trị còn lại trên thế giới vẫn tiếp tục gây tội ác, không thể dùng quan điểm, quyền lợi quốc gia để biện hộ, lấp liếm sự lên án của cộng đồng nhân loại với các tội ác của các chế độ toàn trị này. Quốc hội chung Châu Âu cực lực lên án tất cả mọi vi phạm quyền con người trong các chế độ cộng sản, coi nó như tội ác chống nhân loại”.

Một chế độ xã hội bị thế giới văn minh “coi như tội ác chống nhân loại” thì hay ho nỗi gì mà kiên trì, kiên định theo đuổi. Nếu những người có ý thức biết phản đối cái sai, cái xấu, không đi theo đi theo vết xe đã đổLiên xô, Đông Âu, phản đối “tội ác chống nhân loại”mà bị cho là phản động, suy đồi chính trị, thoái hóa đạo đức thì thử hỏi trên đời này, dân tộc này còn đạo lý, nhân nghĩa nữa không.

Một sự thật sờ sờ ra đó. Chính đường lối và cả những chủ trương sai và xấu của đảng cộng sản về cả đối nội và đối ngoại đã khiến đất nước ta ngày một lạc hậu xa so với các nước trong khu vực, vốn trước đây cùng một trình độ như Việt Nam. Hệ thống chính trị hư hỏng cũ kỹ kéo dài, tham nhũng tràn lan, xã hội suy đồi trông thấy, văn hóa giáo dục khủng hoảng, nhân cách biến dạng thoái hóa rất đau lòng. Nhưng ban lãnh đạo của đảng đánh tráo khái niệm, ngụy biện, tô vẽ thành tích vẫn theo điều mà dân đã ngao ngán: “Mất mùa là tại thiên tai. Được mùa nhờ có thiên tài đảng ta”.

Nếu biết quay về phe Dân tộc, nhất định gỡ bỏ được ngay cái “ốp che mắt ngựa”, tính sáng của tâm ý thật thà phụng sự Dân Nước, sẽ ngay lập tức trở lại. Con người sẽ có minh triết để có thể vượt qua mọi khó khăn thử thách, như Ngô Thì Nhậm từng chiêm nghiệm nói rằng “Có minh triết sẽ giữ được thân mệnh, không vướng vào gai, vấp vào đá”. Cái thân mệnh của dân tộc này giữ được cùng không, cái thân mệnh của đảng này có giữ được cùng không, tùy thuộc vào cái minh triết hôm nay của hai phe trong đảng. Tôi may mắn nhiều lần được trò chuyện với những cán bộ cao cấp từ 5 Xuân đến Trần Xuân Bách, từ Trần Độ đến Lê Quang Đạo, từ Trần Quang Huy đên Võ Trần Chí v.v… họ đều nói với tôi: “một khi ta dân tộc, ta có cái đúng, khi ta giai cấp ta đều sai”. Có người còn bảo tôi, mình tán thành với cậu, nhưng chúng ta thiểu số”. Nhưng một thiểu số đúng bao giờ cũng hơn hẳn đa số sai! Bây giờ thì không chỉ là thiểu số. Nói về thân mệnh, nên biết điều này. Nếu ta kiên trì Mác Lê nin, kiên trì chủ nghĩa xã hội phản động và phá sản, tức là kiên định cái thân mệnh lạc hậu của mình, ta sẽ không thể chuyển kiếp làm người tử tế, đàng hoàng, ta sẽ tiếp tục bị người đời nguyền rủa, vì đã tiếp tục làm những kẻ tiếm quyền để cầu vinh, là lũ “làm quan phát tài”, chứ không hề là người ích nước, lợi dân.

Nói về Dân tộc, ta nên thấy sự thật này. Suốt cả ngàn năm, từ Ngô, Đinh, Lê ở TK 10 mở lại nền độc lập cho đến Nguyễn ở TK 20, nước ta chủ yếu vẫn là độc nguyên chính trị, tôn thờ Khổng giáo lấy mô hình Trung hoa để tham chiếu. Vì thế từ TK 17 dẫu bắt đầu tiếp xúc với Tây phương vẫn không mở ra được đa nguyên văn hóa và chính trị. Cả ngàn năm, lịch sử Việt Nam có vận động nhưng không có phát triển.

Tình hình ấy đã lập lại ngót trăm năm qua với đường lối Mác Lê tiến lên CNXH, áp dụng mô hình Xô viết và tư tưởng Mao trạch Đông khiến cho chính trị thì độc tài, toàn trị, kinh tế chủ yếu mang màu sắc phong kiến lấy thu tô là chính, đất đai nằm trong tay “vua tập thể” (không khác gì chế độ phong kiến), phương thức kinh tế cơ bản vẫn là “đổi chác, cống nạp”, lúc nào bí, khủng hoảng thì “tước đoạt”.Vì thế không lấy làm lạ, công cuộc đổi mới vừa qua chủ yếu chỉ là du nhập kỹ thuật, không hề là sự đổi mới đồng bộ vừa cải cách chính trị, cải cách kinh tế, cải cách xã hội. Dẫu có du nhập kỹ thuật mới, bản chất chế độ chính trị, xã hội Việt Nam vẫn là phong kiến lạc hậu suy đồi. Ông Nguyễn Phú Trọng từng tuyên bố đổi mới thể chế không được làm thay dổi bản chất chế độ! Như thế ta biết ông ấy muốn duy trì cái gì. Một chế độ XHCN phong kiến như Mác dự báo.

Dân tộc Việt Nam đang đứng trươc một thời kỳ lịch sử mới:

– Bảo vệ độc lập, giữ vững chủ quyền đất liền và Biển đảo trước chủ nghĩa bá quyền đại Hán của Trung hoa.

Cải cách chính trị, kinh tế, văn hóa giáo dục, nhanh chóng nâng cao nội lực trong xu thế tin học, toàn cầu hóa, tốc độ nhanh với những yêu cầu nhân quyền, dân chủ hóa, phát triển bền vững. Chỉ có thể nâng cao nội lực toàn diện mới có đủ sức mạnh văn hóa trí tuệ, con người đặng đối phó với những thách thức mới.

Liên quan trực tiếp đến cải cách toàn diện là vấn đề phải xử lý tốt và đúng việc hòa giải, Đoàn tụ dân tộc. Xóa bỏ đường lối và những chính sách chia rẻ dân tộc, coi trọng tính thừa kế pháp lý với những hình thức nhà nước từng tồn tại ở Việt Nam, đối xử có đạo lý và thành tâm làm cho bộ phận người Việt ở nước ngoài thật sự là Dân Tộc.

Trong xu thế toàn cầu hóa, mở rộng giao lưu hợp tác (có nhiều mối hợp tác chiến lược) phải chủ động kiến tạo một thế cân bằng động để chủ động xử lý đúng và tốt cái Tam giác quan hệ: Việt-Mỹ, Việt-Trung và Mỹ -Trung. Để ứng xử có lợi cho Việt Nam trong thế quan hệ tam giác đó vẫn chỉ là cải cách toàn diện, nâng cao nội lực của Dân tộc.

Nếu Phe Dân tộc thắng trong Hội nghị TƯ 12, rồi thắng trong Đại hội XII thì đó là thắng lời đích thực của Dân của Nước.

Hãy gia nhập Phe Dân tộc. Hãy làm cho Phe Dân tộc mạnh mẽ và thành công.

Hà Nội ngày thứ hai của Hội Nghị TƯ 12.

Nguyễn Khắc Mai

(Ba Sàm)

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Đơn tố cáo TT Nguyễn Tấn Dũng của 3 vị GS. TS. của Học viện Chính trị

 Dân Luận: Trong mấy ngày gần đây Dân Luận nhận được khá nhiều thư tín kiểu này. Lúc đầu chúng tôi định không đăng tải vì phần lớn những cáo buộc trong đó đều có tính khả tín thấp, nhiều luận điểm mang tính suy diễn chủ quan, thậm chí đối nghịch nhau. Tuy nhiên, hôm nay chúng tôi quyết định cho đăng chúng để độc giả thấy sự đấu đá trong nội bộ trước kỳ Đại hội Đảng XII nói ra làm sao, và chất lượng của những vấn đề được đem ra đấu đá nó ở đẳng cấp nào.





                                                                  * * *
                           
                           CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
                                           Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Hải Phòng, ngày 15 tháng 9 năm 2015

Kính gửi:
- Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
- Các đồng chí trong Bộ Chính trị

Lại đến kỳ Đại hội, nhân dân thành phố Hải Phòng lại được chứng kiến những kịch tính khốc liệt của sân khấu chính trị thành phố. Việc ông Bí thư Thành tất tưởi ra đi và ông Dương Anh Điền chỉ còn vài tháng vẫn được cử làm Bí thư là chuyện của trên (khỏi bàn, kịch bản đạo diễn của ông Tô Huy Rứa và ông Dương Anh Điền). Còn ở thành phố, gần 8 tháng qua đã âm thầm diễn ra những cuộc đấu khốc liệt, các thế lực đều ra sức xây dựng vây cánh, bố trí 4C (con cháu các cụ) vào các vị trí. Dù sao thì giữa tháng 9 cũng cơ bản xong các cơ cấu để vào Đại hội. Duy chỉ còn chức danh Chủ tịch UBND thành phố thì ngày càng gay cấn. Chao đi chát lại thì chỉ còn “nhị Lê” là Lê Khắc Nam và Lê Thanh Sơn. Lê Thanh Sơn thì hết tất cả các điều kiện để cơ cấu nhưng được ông Bí thư Điền “ô kê”, tìm mọi cách để đưa vào. Lê Khắc Nam thì trẻ khỏe, còn điều kiện nhưng ông Điền không ô kê. Hai vị này đều mạnh và có hậu thuẫn về mọi mặt nên cuộc chiến diễn ra ngày càng quyết liệt. Thanh Sơn thì như chú chuột cống, lầm lũi, ranh ma và khôn ngoan, lắm mưu nhiều kế và có giàn đỡ lưng mạnh. Khắc Nam thì bộp chộp, phổi bò, nay “bếp” khác nhưng hăng hái và cũng tài chịu trận. Cuộc chiến đang hồi gay cấn thì tướng Ca tự dưng nhảy vào giữa. Đương lúc Bí thư Điền điên đầu vì bị báo Pháp Luật Việt Nam giã ngay 4 bài vào mặt đúng ngày khai mạc kỳ họp Hội đồng nhân dân tthành phố thì tướng Ca nói thẳng với Bí thư Điền là đệ tử Sơn của ông thực hiện việc này, làm cho Bí thư càng đau đầu và lúng túng. Lẽ ra vo lại, không để sự việc ầm lên thì Bí thư lại ra văn bản yêu cầu điều tra làm rõ để xử lý. Thật thương cho tướng Ca, cả đời chinh chiến mà khờ khạo. Họ cơm nặng áo dày và có “keo mỹ kim” gắn thì dù đau đến đâu cũng sao mà dứt nhau cho được. Trong khi đó tướng Ca cứ “cày” để “làm rõ”. Lê Vũ Thành kiểm tra thì mặc kệ, được phân công đấy nhưng lão đếch làm, sắp nghỉ rồi, cần cóc gì, mày cứ đưa kết luận sang là bố phản bác. Tướng Ca cứ hì hụi làm, xong cái kết luận, chuyển cho Bí thư, tưởng thế là ổn, tếch đi Mỹ. Ở nhà, Bộ chỉ huy phía Thanh Sơn mới lập tức ngay chước: thành lập đoàn công tác để nhanh chóng phản bác, kết luận là công an vớ vẩn, không có căn cứ. Kết luận xong đoàn giải tán, các lão nghỉ hưu, xong chuyện. Sau có lôi ra kiểm điểm sẽ bằng huề. Tướng Thiều, Bí thư Điền mới mang cái kết luận ẩu đó cùng “đơn kiến nghị” của Lê Thanh Sơn lên gặp các bác trung ương, trên dưới kết hợp cùng đề nghị kiểu “hợp bích song kiếm” để đẩy tướng Ca khỏi Hải Phòng, bảo vệ cho Thanh Sơn lên chủ tịch để củng cố cái đế chế của tướng Thiều hòng xây dựng để toàn trị Hải Phòng mà ông ta đã mơ ước từ rất lâu rồi. Tướng Ca là người thật đáng thương, không biết bản lĩnh được bao nhiêu để đối phó việc này. Mà cũng lạ, công an Hải Phòng làm gì có khả năng nghe trộm điện thoại di động, có chăng phải nhờ Bộ Công an, mà nhờ phải có văn bản đề nghị, thế thì ông ta lấy đâu được tài liệu? chỉ được cái to gan, dám triệu tập, xét hỏi cả Thanh Sơn phó chủ tịch-Ủy viên Ban thường vụ… Chắc tướng Ca đã có kinh nghiệm hàng chục năm là thủ trưởng cơ quan điều tra, lại vừa trải qua vụ Nguyễn Bình Kiên không đến nỗi mắc những khuyết điểm khờ khạo đấy. Vụ này kết cục sẽ còn nhiều trò hay nữa. Không phải chỉ có thế, tướng Ca sẽ phải chịu đòn bão thư nặc danh, mạo danh, bão do báo chí bởi vì tướng Lê Quốc Trân không thiếu gì tiền và mưu mẹo lại có sở trường việc này. Một bên là liên minh Thiều, Điền, Sơn và Chân, một bên là tướng Ca đơn độc, mỗi một chỗ chống lưng là ông Lê Hồng Anh mà không biết có chắc không? Ôi lòng trung thành, nhiệt huyết, ý chí quyết tâm bảo vệ sự trong sạch của Đảng đôi khi cũng phải trả giá đắt là như thế. Chúng ta sẽ chờ kết cục củ tấn tuồng hay đang tiếp diễn.

Còn Lê Thành thì sao? Mặc chúng chiến với nhau, mặc kệ, vị trí đã an bài, cứ “mu ly che tai”, đàng nào cũng chẳng ảnh hưởng đến mình, càng chiến càng tốt, không chọn được ai tớ làm tuốt, cả Bí thư và chủ tịch, ai cũng phải chạy đến tớ cả.

Còn các vị trong Bộ lãnh đạo thành phố thì mặc kệ, lắng nghe, bảo họp thì họp, giơ tay thì giơ. Trong khi đó, Bí thư thì quá lúng túng, làm thế này không được, làm thế kia không xong, vừa bực, vừa tức, vừa không tháo được cáo thòng lọng ra, cứ triệu tập lại hoãn, vì số kia nó chẳng theo ý mình, gò mãi cũng không được, còn hơn một tháng nửa, không biết tính sao đây.

Hỡi các Bạn, vì sự phát triển của thành phố Hải Phòng, vì Đảng quang vinh, hãy giúp Bí thư một tiếng để Bí thư sáng mắt, sáng lòng, thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn này! Mong các vị trong Bộ Chính trị quan tâm giải quyết vụ việc này!

(đã ký)

Nguyễn Đình

Dưới đây là bản scan lá đơn tố cáo của ông Nguyễn Đình về tình hình đấu đá phức tạp trước Đại hội 12 tại Tp. Hải Phòng:



* * *

Võ Duy Luận - Có nên chọn Trương Tấn Sang không?

Tôi giật mình khi hay tin Trương Tấn Sang đăng ký ở lại để tái cử Bộ chính trị và giữ cương vị cao hơn (?) trong khi đa số những người trong Bộ chính trị quá tuổi qui định đều đăng ký nghỉ.

Trương tấn Sang có nên ở lại không ? điều đó dù anh ta có muốn cũng không được. Quyết định là Ban chấp hành TW, có phải vậy không hay là do Bộ chính trị quyết.

Dưới đây là ý kiến của một công dân, một Đảng viên cao tuổi nói về Trương Tấn Sang (TTS), những điều nêu ra dưới đây là sự thật về con người Trương Tấn Sang.

1/ Về lập trường quan điểm và lịch sử cá nhân: Có tài liệu bên Quân đội nói khi bị bắt, do còn non nớt nên Trương Tấn Sang đã hợp tác với địch và bắt tay với tình báo Trung Quốc làm tay sai cho chúng. Cần điều tra và có kết luận về việc này. Vừa qua khi Trung Quốc xâm chiếm biển Đông, Trương Tấn Sang câm như hến và còn lớn giọng phê phán những người chống Trung Quốc là “vi phạm lập trường của Đảng” (?) – lập trường nào của Đảng, phải chăng là “lập trường” ôm chân bế gót Trung Quốc của Trương Tấn Sang.

- Trương Tấn Sang đã từng có quan hệ mật thiết với trùm xã hội đen 5 Cam, do đó bị Trung ương kỷ luật với hình thức cảnh cáo. Vì sao Trương Tấn Sang bị cảnh cáo mà vẫn lên chức và lên đến Chủ tịch nước (?).

- Trong thời gian làm Chủ tịch nước, Trương Tấn Sang đã có quan hệ với nhóm chống Đảng Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định và được nhóm này tôn xưng là Minh chủ. Trương Tấn Sang có quan hệ mật thiết với Đặng Thị Hoàng Yến, đưa Yến vào Quốc Hội, rồi chỉ đạo Yến chạy sang Mỹ mở mạng Quan làm báo để chống chế độ. Trương Tấn Sang chỉ đạo Hải Lùn (Thư ký của Trương Tấn Sang) Bùi Thị Keng, cán bộ văn phòng Chủ tịch nước cung cấp thông tin mật cho Quan làm báo. Nghe nói : Khi Bộ chính trị họp nghe Công an báo cáo vụ “Quan làm báo” thì Trương Tấn Sang ngang nhiên tuyên bố “Tôi không tin Công an” (thế nhưng sau đó hết đợt này đến đợt kia, Trương Tấn Sang đến thăm Bộ Công an (?). Trương Tấn Sang nắm nhóm trí thức chống Đảng để chống phá nội bộ.

Những điều trên đây là những biểu hiện suy đồi, mất lập trường và cần xác minh làm rõ để đưa Trương Tấn Sang ra khỏi Đảng. Việc này BCH TW cần có nghị quyết phải điều tra xem xét.

2/ Về năng lực:

Trương Tấn Sang vốn là Giám đốc nông trường, năng lực rất kém nhưng do giỏi vận động nên đã lên và lên, thực ra là bất tài. Chủ tịch nước là người phụ trách lập pháp, cải cách tư pháp… đã không làm xong.

Đệ tử của Trương Tấn Sang là Trương Hòa Bình thì án oan cứ chồng chất, đội ngũ quan tòa xử vì tiền, có tiền xử tiên cũng được, nhưng Trương Tấn Sang lại giới thiệu vào Bộ chính trị.

Là nguyên thủ quốc gia nhưng nói năng ngôn từ của anh cán bộ huyện. Nói ra là toàn tâm tư. Chính Trương Tấn Sang đã nói “việc xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa còn nhiều hạn chế và chủ yếu là do nguyên nhân chủ quan”. Trương Tấn Sang đã có nhiều bài viết nổi tiếng lung tung gây nhiều bức xúc mà bài “phải biết hỗ thẹn với tiền nhân” là điển hình. Bài viết này Trương Tấn Sang viết nhân dịp Quốc khánh, bị mọi người chê trách. Có người nói làm Chủ tịch nước mà nói như một học trò cấp II. Nhà báo Nguyễn Thông viết : “Phần mở đầu khó chịu quá, câu chữ loáng thoáng chập chờn, giọng văn kiểu trong bài tập đọc “tôi đi học”… rất khó nghe”. Trương Duy Nhất trong bài : “Khi Chủ tịch tập làm văn” chê bài viết T.T.S , “cứ ngỡ đó là một bài tập làm văn… một bản thông điệp nguyên thủy chung chung, khẩu hiệu, sáo rỗng đến nhàm chán… và lòng thòng đọc đến hụt hơi”. Chủ tịch Sang cố làm mới nhưng điểm mới duy nhất của ông là những câu đoạn tập làm văn.. Còn nhà văn Trần Mạnh Hảo thì ngoài cái chê về một bài tập làm văn vụng về đã hỏi TTS : Ông Chủ tịch nói : “Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “Cỏng rắn cắn gà nhà”. Trần Mạnh Hảo cho rằng “Cỏng rắn cắn gà nhà” là phản bội Tổ quốc. Bán nước thì chỉ có vua mới làm được? Vậy ai là kẻ bán nước. TTS là Chủ tịch nước thấy có kẻ bán nước sao không trừng trị lại đi rêu rao, phải chăng chính TTS là kẻ đã bán rẻ đất nước cho Tàu.

Cùng với ý tứ này, TTS còn nói trong bộ máy nhà nước Việt Nam đang có những “con sâu”, “có bầy sâu”. Vì sao thấy sâu trong bộ máy mà không diệt lại đi kêu ca?

Mới đây nữa, nếu mở lại băng video lễ kỷ niệm Quốc khánh ở Ba Đình thì thấy TTS đọc diễn văn buồn như đọc điếu văn. Lại thêm cái kiểu dừng lại ngước lên nhìn trời của TTS càng lạc lõng như một anh mới tập đọc diễn văn…

Nói những cái đó để thấy TTS không có phong cách, không có trình độ, năng lực làm lãnh đạo chỉ là cấp tỉnh. Thử tổng kết xem TTS đã làm được gì cả khóa vừa rồi.

3/ Trương Tấn Sang không trung thực :

Cả nước, ai xem truyền hình đêm 17/10/2012 đều thấy Chủ tịch nước TTS trong cuộc tiếp xúc cử tri ở Bảo tàng Tôn Đức Thắng TP.Hồ Chí Minh đều nhớ TTS chỉ trích một Ủy viên Bộ chính trị có lỗi là “cá nhân đồng chí X”.

Vậy mà khi kiểm điểm anh ta chối, không nhận là mình đã nói đồng chí X.

Cũng như vậy trong cuộc nói chuyện ở Câu lạc bộ Thăng Long, TTS nói nhiều chuyện không đúng về nội bộ. Khi kiểm điểm TTS chối, không nhận lời mình đã nói. Các bô lão cách mạng cười mỉa và chửi thề “đồ hèn, nói mà chối là quá hèn”.

Người viết bài này nghĩ rằng : thiếu trung thực không dám nhận sai sót là không thể tham gia BCH Trung ương được, thậm chí không phải là đảng viên. Những bộc lộ thấy được chỉ là cái râu, cái ria của một con người giả dối, lừa lọc. Cứ lật lại vụ nữ Giám đốc Thu Hồng ở Công ty May mặc XK Quận 3 TP.Hồ Chí Minh thì càng thấy sự đê hèn của TTS. Việc này còn đó đơn kiện của đương sự, kèm chữ ký của Giám đốc Công an TP.Hồ Chí Minh là ông Nguyễn Hữu Khương tố cáo TTS cưỡng ép hiếp dâm chị Hồng, ép chị Hồng làm bậy, chị Hồng chống lại, TTS lệnh Công an bắt bỏ tù (?) không có tội, ra tù vợ chồng chị Hồng kêu cứu, nhưng không được xem xét. Tại sao không điều tra vụ này ?

Từ đó đáp số cuối cùng là Trương Tấn Sang đầy đủ bằng chứng, nhân tố để loại ra khỏi Ban chấp hành TW và cần lập chuyên án nghiên cứu từ đầu về TTS để công bố thật hư cho dân, lấy lại lòng tin của nhân dân với Đảng.

Võ Duy Luận

(Dân Luận)

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Nguyễn Phú Trọng có thể tái nhiệm TBT?

Sắp tới ngày họp đại hội ĐCSVN lần thứ 12 (đầu năm 2016), xem chừng việc chọn chức Tổng Bí Thư khóa XII trở nên gay cấn. Suốt thời gian dài, dư luận – kể cả tự phát lẫn do cơ quan tổ chức tung ra để thăm dò – đến lúc này, dường như các ý kiến đều hướng vào 3 người : Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng.

Chúng ta cùng nhau phân tích khả năng trúng cử của từng người:

Một –  Nguyễn Tấn Dũng.

dungÔng đương chức Thủ tường, 10 năm làm Thủ tướng, liên tục là ủy viên Bộ chính trị nhiều khoá, có rất nhiều kinh nghiệm lãnh đạo bộ máy quản lí nhà nước, dù trong điều hành còn nhiều khiếm khuyết (…) nhưng khồng thể phủ nhận NTD là người có khả năng duy trì được nền kinh tế của đất nước như tình trạng hiện nay (…). Nếu đem khoảng 5 ủy viên Bộ chính trị  đương chức so sánh, chọn lấy 1 người cho chức TBT khóa 12 để cầm cương bảo vệ an ninh toàn vẹn lãnh thổ, hòng đưa đất nước vượt thoát ra khỏi tình hình kinh tế đây khó khăn như hiện nay, đột phá đi lên, có thể khẳng định:

Không có ai trong số 5 người kia sánh bằng NTD, trong khi 5 năm tới, nhiệm vụ chủ chốt của người lãnh đạo tối cao – TBT, phải dẫn dắt 90 triệu dân, hơn 3 triệu đảng viên cộng sản, chung sức chung lòng phấn đấu đưa đất nước ra khỏi cơn khủng hoảng, tụt  hậu đến phồn vinh thịnh vượng, giầu có, toàn dân ấm no hạnh phúc.

– NTD là người duy nhất trong số những lãnh đạo chủ chốt của ĐCSVN đã bộc lộ tư duy: Mong muốn thay đổi thể chế để làm cơ sở cho đất nước chuyển mình, đi lên, đuổi kịp các nước tiên tiến trong khu vực và các nước phát triển trên thế giới. Chỉ có thay đổi thể chế mới chống được tham nhũng, căn bệnh nan y của đất nước đã kéo dài mấy chục năm do đảng CSVN dung dưỡng. Nếu có quyền lực trong tay, NTD cũng có khả năng mang lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân VN…

Hai – Trương Tấn Sang

sàngDưới chính thể cộng sản toàn trị, Chủ tịch nước chỉ là chức mang tính tượng trưng nhằm trang trí cho đảng cộng sản. Họ không có thực quyền. Chủ tịch nước tuy danh nghĩa đứng hàng thứ 2, sau Tổng Bí Thư nhưng nhìn vào thực chất ông chỉ làm cái việc kí các văn bản phong tướng, bổ nhiệm các chức danh đã được đảng của ông xét duyệt trước, xuất hiện khi tiếp khách nước ngoài, nhận thư khi các đại sứ trình quốc thư và đi thăm, cắt băng khánh thành các công trình lớn của quốc gia.

Suốt gần 5 năm qua, ngoài những việc kể trên, CTN Trương Tấn Sang còn nổi bật ở một số lần đi thăm, tiếp xúc cử tri đây đó, để lại trong  nhân dân cả nước câu ví bọn quan tham – đồng chí của ông – ’’con sâu,  bầy sâu’’ (làm rầu nồi canh súp loãng XHCN), hoặc gọi NTD là ’’đồng chí  X’’ và…hết !

Gần đây, khi sát nút cuộc đua vào’’cửa đỏ’’ (câu ví vào cơ quan quyền lực đảng CS của trí thức xứ Nghệ), khi sang Hoa kì họp hội đồng bảo an LHQ ông mới dám cất lời bác bỏ ý kiến của Tập Cận Bình khi y khẳng định Hoàng sa, Trường sa là của TQ không tranh cãi. Còn lúc ở nhà (tháng 5 năm 2014), chúng ngang nhiên mang giàn khoan vào thăm dò dầu trên vùng biển của đất nước ông đang làm chủ tịch, hay trước đó chúng bắn giết, đánh đập ngư dân, con dân của ông thì Chủ Tịch Nước …im lặng !

Chủ tịch nước, ông đã làm một khóa chẳng gây được ấn tượng gì đối với dân Việt, với đồng đội, Tổng Bí Thư lại không hi vọng, cuối cùng thì ông phải kết thúc cuộc tranh đua, về hưu! Nhưng nghe nói TTS vẫn đề nghị được ở lại thêm khóa nữa để tranh chức TBT khóa 12(!)

Ba:Nguyễn Phú Trọng

trongNăm ngoái, năm kia, có lẽ cảm thấy không còn đủ sức ’’cầm cương con ngựa già yếu, quặt quẹo’’, lại bị thuộc ha dè bỉu, chiến hữu khinh nhờn (…), TBT Nguyễn Phú Trọng đành’’buột miệng, thăm dò’’ tuyên bố để Phạm Quang Nghị – một chiến hữu thuộc làu kinh sử Mác Lê nhưng yếu kém tư duy tiến bộ cần thiết của chính khách thời đại – lên làm TBT khóa 12. PQN bất tài đến độ khi đồng đội thăm dò uy tín, bỏ phiếu xếp hạng, kết quả ông gần đội sổ (19/20). Đôn bạn cánh hẩu lên, NPT lại ghi thêm một bằng chứng sai lầm nữa khiến uy tín TBT trong đảng càng xuống thấp hơn !

Thế nhưng vận may lại mỉm cười với ông:  Tập Cận Bình cũng học Obama ’’xoay trục chiến lược’’ – (ở đây với Tập là chiến thuật): Bắt tay với Nam Hàn  để ’’dậy cho’’ Kim jong un, TBT đảng Lao Động (Bắc) Triều Tiên bài học, như ’’tiền nhân của Tập’’ đã làm đối với TBT đảng CSVN Lê Duẩn hồi năm 1979. Lúc này, họ Tập cần một phái viên chạy vòng ngoài, thực hiện ý đồ, người thích hợp nhất là Nguyễn Phú Trọng. Không rõ họ Tập đã hứa hẹn gì với ông, chỉ biết rằng sau chuyến đi gặp nữ Tổng thống Nam Hàn trở về, tinh thần ông phấn chấn hơn lên …

Rồi lại cũng ngay sau đó, TT Obama đánh tiếng mời TBT ĐCSVN thăm Hoa Kỳ. Chắc TBT Trọng lại thốt lên:’’Mình phải thế nào người ta mới mời chứ’’?

Cái ’’thế nào’’ kia là sợi dây và con sào mà NPT đang đi bên trên hòng tới đích nhưng mang tính ’’viển vông’’ đầy rủi ro, chú SAM cảnh báo: Muốn giữ được nước, giữ được nhà, hãy vứt giây, gậy xuống đi bộ để họ giúp cho nhanh tới đích ! Việc Mỹ mời đã gián tiếp xác định vai trò của NPT trên chính trường VN hôm nay.

Hệ thống truyền thông của ông đã hồ hởi đưa tin khuyếch trương chuyến đi thăm HK đạt thành công mĩ mãn , NPT nhận ra địều kiện cần và đủ để TBT khóa XI, tái nhiệm ở khóa XII ! Dù các  hiệp đấu trước với đối thủ đều thất bại, nhưng hoàn cảnh bây giờ đã khác:

– Các đối thủ đang trong tầm tay phe ông khống chế bằng ưu thế, vị trí TBT để  chủ động ra các nghị quyết có lợi cho việc vận động tranh cử và từng bước loại bỏ đối thủ…

– Trương Tấn Sang không đáng ngại vì không có thực lực hỗ trợ, uy tín chính trị lại không cao…

– Nguyễn Tấn Dũng là đối thủ mạnh nhất, tiềm ẩn khả năng’’phòng thủ, tấn công’’ rất cao, ứng cử viên này khiến cả phe NPT phải đau đầu. Tuy nhiên, ông đang từng bươc cùng ê kíp thông qua bản nghị quyết về tổ chức (…) giăng tấm lưới, chặt vây cánh của đối phương, chuẩn bị cho việc’’lật ngược thế cờ’’, buộc NTD phải thất bại trong cuộc tranh giành ghế TBT bằng cuộc bầu bán trong ĐH 12. Cùng lắm – có sự giàn xếp – thì cho NTD tái nhiệm TT hoặc  Chủ Tịch Nước.

Cách làm của NPT lần này là phải chỉ đạo Trưởng ban tổ chức TƯ THR :

– Tận dụng bản NQ về tổ chức để loại dần phe nhóm ủng hộ NTD.

– Tăng số UVTW cho ĐH XII từ 180 (khóa 11), lên 270 (khóa 12) nhằm mục đích giành phiếu trong đại hội đảng sắp tới, bằng cách chọn thêm 90 người trong số tay chân trẻ, núp dưới danh nghĩa’’cán bộ nòng cốt hạ phóng’’ phân về cơ sở (các tỉnh thành…) để đến kì đại hội, nhấc lên, đưa vào BCH TƯ khóa 12. Các việc làm trên đây chỉ nhằm mục đích: ’’Đuổi’’ Nguyễn Tấn Dũng về vườn bằng cuộc bầu bán mà theo chủ quan của liên minh Trọng – Rứa: NTD không đủ phiếu bầu khi vào BCHTW hoặc nếu có vào cũng sẽ không thể khuynh loát BCT, không thể giành chức TBT. (Nếu số UVTW là 270 (phe Trọng đã có 90), số UVBCT chiếm khoảng từ 8-10% UVTW, khoảng 21-25 người). Chủ trương , kế hoạch của liên minh Trọng – Rứa xem ra khá cụ thể, thật thâm sâu, nguy hiểm đối với NTD.

Thói đời là vậy. Dân ta đã có câu ca dao’’Càng khôn ngoan lắm, càng oan trái nhiều’’. NPT, THR đã vắt óc nghĩ ra kế ’’tiêu diệt’’ đối thủ, chả lẽ đối thủ’’bó giáo lai hàng’’, ngồi nguyên để lãnh nhận thất bại? Huống hồ đây lại là’’đồng chí X’’, một đồng chí rất…’’hoàn hảo’’, rất mạnh trên mọi lĩnh vực…có đầy bản lĩnh, kinh nghiệm, phản công, trấn áp đối thủ . Cuộc lội ngược dòng trong mấy hiệp đấu vừa qua (…) là những thí dụ điển hình, chả lẽ đối thủ vẫn chưa nhìn thấy, nhận ra?

Có một điều quan trọng, đối thủ của TBT NPT phải hết sức chú ý: Rất có thể Tập Cận Bình luôn đứng đằng sau chống lưng, hỗ trợ. Không khí trước ĐH XII rất giống không khí của ĐH VIII cách đây 15 năm…đến phút chót, TQ mới ép đảng CSVN phải bầu cho Nông Đức Mạnh làm TBT khóa 9 (rồi tái nhiệm khóa 10)… kết quả 10 năm cầm quyền,  ông Mạnh đã đưa đất nước ta chính thức đi vào quỹ đạo của TQ ! Nguyễn Phú Trọng cùng phe cánh như đang trên thế thượng phong.

Nhưng…

Cổ nhân có câu răn dậy: Vỏ quýt dầy có móng tay nhọn

Vỏ quýt của NPT quả thực rất dầy nhưng móng tay của NTD lại cũng nhọn, sắc. Xem ra cuộc đấu này rất cam go đối với cả hai phe. Chúng ta hãy kiên nhẫn chờ xem !

3.10.2015

Trần Gia Lạc

(Blog Bà Đầm Xòe)

Kami - Hội nghị TW12: Ai đang nắm ngọn cờ?

Hội nghị lần thứ 12 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XI đã chính thức khai mạc sáng ngày 05-10-2015, tại Thủ đô Hà Nội
Hình minh họa
Ngày 5/10/2015 Hội nghị lần thứ 12 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN - Khóa 11, vừa khai mạc, với nhiệm vụ trọng tâm của Hội nghị là bàn về nhân sự lãnh đạo Đảng cho nhiệm kỳ Đại hội XII. Theo kế hoạch, Hội nghị này sẽ kéo dài từ ngày 5-11/10/2015.

Thông thường, các Hội nghị TW thường hết sức gay cấn, đặc biệt là các HNTW trước thềm các kỳ đại hội Đảng luôn trở thành các đấu trường tranh chấp quyền lực giữa các cá nhân và giữa các phe phái. Trước đây ít lâu, có những ý kiến cho rằng, nhân sự lãnh đạo Đảng CSVN cho nhiệm kỳ tới và vấn đề quan hệ Việt-Trung là hai vấn đề mà lãnh đạo Việt nam chưa tìm được sự thống nhất, nên thời điểm sẽ tổ chức Đại Hội Đảng CSVN XII vẫn chưa thể xác định.

Song đến nay, những chuyện bổ nhiệm Giám đốc Sở TM&ĐT Quảng nam hay chuyện "Pháo đài" số 8B Lê Trực... đang nóng trên các mặt báo trong những ngày vừa qua. Đặc biệt là mới nhất việc bà Nguyễn Thanh Phượng, Chủ tịch Ngân hàng Bản Việt trên mạng xã hội đã công bố bức thư gửi 03 vị là GS.TS Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh trước ngày khai mạc HNTW 12, khẳng định rằng mình không có quốc tịch Mỹ như Đơn Tố Cáo và khẳng định vãn là Đảng viên và là Bí thi Đảng bộ Ngân hàng Bản Việt, cho thấy nguyên nhân sâu xa là do việc đánh nhau để giành ghế trước Đại hội XII. Và kết cục của các câu chuyện trên sẽ cho thấy có nhiều biểu hiện cho thấy ở HNTW 12 thì mọi việc đã khác, không có mấy khó khăn.

Theo tìm hiểu thì được biết, 3 ông GS.TS nguyên giảng viên cao cấp Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh đã nghỉ hưu, viết đơn gửi BCH Trung Ương và tố cáo rằng, bà Nguyễn Thanh Phượng đã có quốc tịch Mỹ là để chạy theo Đế Quốc Mỹ, vi phạm nguyên tắc Đảng và là hành động phản bội dân tộc. Ngoài ra, trong đơn ba vị này còn cáo buộc ông Nguyễn Tấn Dũng phá vỡ tình hữu nghị với Trung Quốc mà biết bao thế hệ lãnh đạo của Đảng đã cất công gầy dựng từ nhiều chục năm nay.

Xung quanh vấn đề này dư luận cũng có nhiều bình luận khác nhau, kẻ thì hỉ hả cho rằng đồng chí X bị đối thủ dồn đến chân tường nay phải dùng con gái đứng ra thanh minh; người thì cho rằng việc bà Phượng bất ngờ lên tiếng thanh minh công khai trên mạng xã hội như vậy, là một cú phản đòn ngoạn mục khiến các đối thủ  của Dũng không kịp trở tay v.v... Song nếu tinh ý một chút thì sẽ thấy, việc Thủ tướng Dũng để bà Phượng là con gái của mình đứng ra công khai trước dư luận trước ngày khai mạc HNTW 12 là một hành động trên cơ, coi khinh đối thủ và coi đó là chuyện của trẻ con.

Tuy vậy, có ý kiến cho rằng việc bà Nguyễn Thanh Phượng đã nhập quốc tịch Mỹ hay chưa và dùng tên Mỹ là gì? (một việc hoàn toàn chính đáng mà luật pháp Việt nam hoàn toàn không cấm, mà có chăng chỉ là cái cớ để kích động dư luận trong đảng) có thể sẽ là một thông tin tuyệt mật đã được cam kết ở cấp nhà nước (!?) và đây là điều không dễ mà ai có thể biết được. Theo họ, một người nhiều mưu mô như ông Dũng thì việc đó là chuyện ông ta đã nghĩ đến từ lâu, trước khi cho phép con gái ông lấy chồng là Việt kiều Mỹ rồi.

Cũng trong ngày khai mạc HNTW 12, thông tin thay đổi nhân sự trong Bộ Quốc phòng là điều không thể không nhắc tới, vì đây là việc làm có chủ ý của Thủ tướng Dũng hòng tạo một ấn tượng mạnh. Vậy việc phong hàm Đại tướng cho hai Thượng tướng là ông Ngô Xuân Lịch và Đỗ Bá Tỵ của Chủ tịch nước, đồng thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bổ nhiệm thêm cùng một lúc 4 Trung tướng vây cánh của mình và đều là Ủy viên TW giữ chức Thứ trưởng - vượt quá quy định là chỉ được phép có 6 thứ trưởng cho chúng ta thấy điều gì?

Trước hết đây là nước cờ hết sức cao của người đứng đầu Chính phủ, bằng quyền lực của Thủ tướng khi mà thời gian còn lại chỉ vài tháng, ông Dũng đã tự mình cơ cấu lãnh đạo Bộ Quốc phòng - một cơ quan trụ cột để đảm bảo quyền lực cho ông ta trong tương lai. Đây là điều Tổng BT Nguyễn Phú Trọng và phe cánh của ông đã không biết để tận dụng trong việc không chế Thủ tướng Dũng trước đây và đã để vuột mất cơ hội. Vấn đề thứ 2 là dễ dàng thấy đây là thắng lợi của Thủ tướng Dũng, cho dù chưa tiến hành Đại hội Đảng XII, song ông Dũng đã bố trí song 2 nhân sự cho Bộ Chính trị khóa tới, đó là Bộ trưởng Quốc phòng Đại tướng Đỗ Bá Tỵ và Đại tướng Ngô Xuân Lịch Bí thư TW Đảng sẽ có nhiều khả năng nắm giữ chức vụ Thường trực Ban Bí thư hoặc cao hơn. Và vấn đề cuối cùng là bây giờ vào thời điểm các Ủy viên TW Đảng sẽ biểu quyết về vấn đề nhân sự cho đại hội Đảng lần tới, thì ông Dũng đã có thêm 4 phiếu ủng hộ. Tất nhiên, theo quy định thì Thứ trưởng Bộ Quốc phòng chỉ có 6 ghế, bây giờ đang có 10 thứ trưởng, thì có nghĩa là sẽ phải loại bỏ 4 vị trí thứ trưởng có xu hướng thân Trung Quốc và ủng hộ phe Đảng. Nếu như thế thì đã đến lúc cần lo cho số phận Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, cho dù ông Vịnh vẫn chưa đủ tuổi nghỉ hưu.

Một điều cũng phải nói thêm đó là, sự xung đột và tranh giành quyền lực giữa Thủ tướng Dũng và cái gọi là phe Đảng như trước đây cũng đã thay đổi rất nhiều. Mà người đứng đầu phe Đảng một thời chống phá thủ tướng "quyết liệt" là ông Nguyễn Phú Trọng, thì bây giờ cũng đã thay đổi lập trường. Cứ xem việc Thủ tướng Dũng cho bắt ông Nguyễn Xuân Sơn - Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí (PVN) thành viên phái đoàn đi Mỹ với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, khi vừa chân ướt chân ráo về nước sau chuyến đi Mỹ là một hành động được coi là dằn mặt của ông Dũng. Nên nhớ chỉ vài ngày trước đó, ông Nguyễn Xuân Sơn vẫn còn ung dung ký các thỏa thuận với đối tác Mỹ tại Washington trong sự chứng kiến của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Và qua chuyến thăm chính thức Nhật bản của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ngay sau đó và cho đến nay thì sẽ thấy, nhiều nhà phân tích thấy rằng Tổng Bí thư Trọng lúc này đang làm vai trò ông "cò" chạy vốn ODA cũng như chạy "cờ"cho Thủ tướng (!?).

Ai không tin thì cứ xem diễn văn khai mạc HNTW 12 của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ thấy có 3 điểm nổi bật, đó là: vai trò đề cử nhân sự, thảo luận về các tiêu chí sẽ được quyết định bởi Ban chấp hành TW; sẽ thảo luận về tiêu chí để xác định các trường hợp đặc biệt (ứng viên Tổng Bí thư) từ khóa 11 tái cử tiếp khóa 12; TW sẽ thảo luận tiêu chí để lựa chọn 4 vị trí nhân sự chủ chốt (tứ trụ). Nghĩa là mọi sự lựa chọn về nhân sự sẽ đều do Ban Chấp hành TW quyết định. Điều đó cho thấy ý Đảng lúc này thuộc về Ban Chấp hành TW, đồng thời cũng là mong muốn lâu nay của Thủ tướng Dũng.

Và cũng có người thấy rằng trong bài diễn văn khai mạc HNTW 12 của ông Nguyễn Phú Trọng, không thấy cụm từ Chủ nghĩa xã hội hay Xã hội chủ nghĩa,kể cả câu nền Kinh tế thị trường định hướng XHCN và cho đó là điều hơi lạ lùng. Đây là một phát hiện không mới, những cái này đã vắng bóng trên báo chí và các văn kiện quan trọng của Đảng CSVN từ gần một năm nay rồi. Đây là bằng chứng sự tự diễn biến của vị GS.TS khả kính có tên là Nguyễn Phú Trọng, người trước nay vốn luôn luôn kêu gào bảo vệ CNXH và lý tưởng Cộng sản.

Còn phe chống đối ông Dũng bây giờ chỉ là thiểu số trong Đảng, đó là những thành phần bảo thủ, trì trệ vốn sống bám vào nghề lý luận chính trị Marx-Lenin, mà kẻ cầm đầu bây giờ là Bí thư Thành ủy Hà nội Phạm Quang Nghị. Gần đây, ông Nghị là người dư luận cho rằng đã hết hoàn toàn hy vọng làm Tổng Bí thư, những biểu hiện chống phá Thủ tướng Dũng lúc này chỉ là hành động cầm cự tuyệt vọng của một con mồi đã bị trói chân, trói tay. Qua việc phe cánh của ông Nghị đánh vụ Mỏ Núi Pháo của con gái ông Dũng bất thành, thì nay chuyển sang chọc chuyện "con ông cháu cha" khi cho báo chí tấn công việc bổ nhiệm ông Lê Phước Hoài Bảo, được cho là nhằm để gián tiếp đánh Thủ tướng, thì khác gì việc đấm vào không khí. Điều đó cho thấy Bí thư Thành ủy Hà nội Phạm Quang Nghị chửa đủ tầm cỡ để làm đối thủ của ông Dũng. Chưa kể việc đến lúc này, cựu TBT Lê Khả Phiêu vốn là người từng đỡ đầu cho ông Phạm Quang Nghị, cũng đa về đầu quân cho ông Dũng cách đây không lâu.

Có người đưa ra câu hỏi "Phe nào sẽ thắng sau Hội nghị TW 12?", thoạt tiên câu hỏi tưởng chừng khó trả lời, tuy vậy nêu trả lời theo logic thì phe nào nắm được đa số các Ủy viên trong Ban Chấp hành TW Đảng thì phe đó sẽ giành chiến thắng. Hay nói rộng ra, phe đó sẽ chủ động trong việc sắp xếp nhân sự cho khóa tới. Muốn biết điều đó thì là điều không khó, chỉ cần chúng ta theo dõi những chuyện nóng trên truyền thông trong thời gian qua và kết cục của những câu chuyện ấy sẽ cho chúng ta biết thế mạnh đang thuộc về nhân vật lãnh đạo nào.

Ví dụ như, câu chuyện bổ nhiệm lãnh đạo ở Quảng nam, Thứ trưởng Nội vụ Trần Anh Tuấn cho biết đoàn kiểm tra của Bộ Nội vụ đã làm việc với lãnh đạo tỉnh Quảng Nam và kết luận tỉnh này bổ nhiệm ông Lê Phước Hoài Bảo đúng quy trình, đủ điều kiện hoàn thành nhiệm vụ. Còn chuyện nhà số 8 Lê trực thì Thủ tướng yêu cầu Bộ Xây dựng có ý kiến bằng văn bản về báo cáo của UBND TP Hà Nội và báo cáo gấp cho Thủ tướng biết chẳng hạn.

Một nội dung quan trọng trong công tác nhân sự của HNTW 12 là Ban chấp hành TW sẽ bàn về đề xuất tiêu chí xem xét trường hợp “đặc biệt” đối với Ủy viên Trung ương và Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI tái cử khóa XII. Đây rất có thể là điều để chứng tỏ cùng với việc ở lại của ông Dũng thì việc ông Trọng có thể được đảm đương tiếp chức vụ Tổng Bí thư thời gian đầu, sau sẽ chuyển giao lại cho ông Nguyễn Tấn Dũng khi ông Dũng đã an vị trong chức Chủ tịch nước sau Đại hội XII. Lúc ấy, một cú đúp đối với ông Dũng sẽ thành công.

Về quan hệ Việt - Trung đến lúc này cũng đã khá rõ nét, trong lúc này sẽ không còn là một vấn đề quan trọng phải đưa ra xem xét trong HNTW 12 lần này. Vì trước đây có người nghĩ rằng chuyến thăm Việt nam của Chủ tịch Trung quốc Tập Cận Bình sẽ xảy ra trước HNTW 12 nhằm gây áp lực và hỗ trợ cho phe thân Trung quốc. Tuy vậy, điều đó đã không xảy ra như nhiều người mong muốn. Cộng với việc ngày 5/10/2015 là ngày khai mạc Hội nghị TW 12 cũng là ngày kết quả đàm phán về Hiệp định tương mại TPP đã được 12 quốc gia thành viên thông qua và dư luận coi đó là một thất bại của Trung quốc trong việc khống chế Việt nam, khi họ coi TPP là một khối NATO về kinh tế.

Trong những năm gần đây, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có các phát biểu cho thấy quyết tâm đưa Việt nam trở thành một quốc gia tiến bộ, tôn trọng các giá trị dân chủ và nhân quyền hơn, cho dù điều đó đã bị nhiều người cho rằng đó là các hành động mỵ dân để che dấu một bộ mặt độc tài. Tuy vậy đây cũng là cơ hội cuối cùng dành cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, khi đã giành trọn được ngọn cờ quyền lực với sự ủng hộ gần như tuyệt đối của các ủy viên Ban Chấp hành TW Đảng. Tuy vậy cũng cần chú ý thái độ của anh bạn vàng phương Bắc, không dễ gì mà họ ngồi yên để cho Thủ tướng Dũng có thể làm mưa là gió như bây giờ. Đó là điều cần phải cảnh giác.

Nhiều người hy vọng trong thời gian tới, ông Dũng sẽ thúc đẩy mạnh mẽ các cải cách để đưa Việt nam trở thành một quốc gia pháp trị. Còn việc hy vọng rằng cải cách thể chế chính trị để đưa Việt nam chuyển sang một quốc gia dân chủ có lẽ vẫn còn quá sớm, vì vào lúc này thấy rằng có lẽ chúng ta vẫn chưa hội đủ các điều kiện cần và đủ cho một xã hội dân chủ đa đảng thực sự.

Hy vọng đất nước Việt nam sẽ cứ lầm lũi mà bước tới như hôm nay.

Ngày 06/10/2015

© Kami
(Blog RFA)

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Phe nào sẽ thắng sau hội nghị trung ương 12?

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu khai mạc Hội nghị Trung ương lần thứ 12 ngày 05-10-2015, tại Thủ đô Hà Nội
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu khai mạc Hội nghị Trung ương lần thứ 12 ngày 05-10-2015, tại Thủ đô Hà Nội. Courtesy Vietq.vn

Hôm nay ngày 5/10/2015, đảng cộng sản Việt Nam nhóm họp Hội nghị Trung ương lần thứ 12, bàn về nhân sự lãnh đạo cho nhiệm kỳ tới. Sau đây là nhận định của một số nhà quan sát trong và ngoài nước về sự cạnh tranh quyền lực trong nội bộ đảng.

Thay đổi quan điểm?

Ông Nguyễn Vũ Bình, một người bất đồng chính kiến ở Hà nội, từng làm biên tập cho tạp chí Cộng sản nói rằng kỳ họp trung ương đảng lần này và đại hội đảng sắp tới đây rất là quan trọng vì ngoài chuyện nhân sự phe phái, còn có chuyện quan điểm, vì đảng cộng sản đang đối mặt với nhiều vấn đề chính trị, kinh tế, đối ngoại cùng một lúc. Ông giải thích chữ quan điểm ở đây có nghĩa là có cải cách hay không.

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, từng là đảng viên cộng sản nhận xét về bài diễn văn khai mạc hội nghị trung ương đảng ngày 5/10:

“Có một điều hơi lạ lùng là trong diễn văn khai mạc hội nghị trung ương 12 lần này của ông Nguyễn Phú Trọng, tôi không thấy một cụm danh từ Chủ nghĩa xã hội hay tính từ Xã hội chủ nghĩa nào. Cũng không có nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Bài diễn văn khá dài nhưng không có những từ đó.”

Nói về các phe nhóm, ông Nguyễn Vũ Bình nói thêm là có vẻ như hai phe nhóm chủ yếu là nhóm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và phe của ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đang giằng co nhau về cách đặt luật bầu người đứng đầu đảng sao cho có lợi cho phe của mình. Nhóm ông Trọng thì muốn rằng người đứng đầu đảng sẽ do Bộ Chính Trị bầu, còn nhóm ông Dũng thì muốn rằng chức danh đó nên được Trung ương đảng bầu ra.

Có một điều hơi lạ lùng là trong diễn văn khai mạc hội nghị trung ương 12 lần này của ông Nguyễn Phú Trọng, tôi không thấy một cụm danh từ Chủ nghĩa xã hội hay tính từ Xã hội chủ nghĩa nào. Cũng không có nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa
nhà báo Phạm Chí Dũng

Quan niệm là đảng cộng sản Việt nam có hai nhóm như ông Bình đề cập cũng là cách nhìn khá phổ biến trong giới quan sát chính trị Việt nam hiện nay. Tiến sĩ Vũ Hồng Lâm, làm việc ở trung tâm nghiên cứu chiến lược châu Á Thái Bình Dương, cũng cho rằng cạnh tranh giữa phe chính phủ và phe đảng, mặc dù tất cả đều là đảng viên cộng sản, sẽ tiếp tục hoặc để lại dấu ấn quan trọng cho kỳ đại hội đảng sắp tới.

Tuy nhiên ông nhấn mạnh là sự phân chia như thế rất tương đối, vì có rất nhiều viên chức đảng cao cấp không thuộc nhóm nào, hoặc quan hệ với tất cả các nhóm. Ông Lâm cho rằng sẽ hợp lý hơn nếu phân chia thành các xu hướng, gọi là trục lợi và hiện đại hóa. Những người trục lợi là những người chỉ biết có quyền lợi, và họ sẽ gia nhập bất cứ phe nào miễn là có lợi.

Thủ tướng Dũng?

Trong lần trao đổi với chúng tôi vào tháng bảy năm 2015, ông Vũ Hồng Lâm có đưa ra dư luận lúc ấy là quyền lực của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang rất mạnh, và đưa ra lời bình luận:

“Có thể nói là đa số đều khẳng định là ván đã đóng thuyền rồi, bây giờ khả năng lớn là ông Dũng sẽ làm Tổng Bí Thư, vấn đề chỉ là ông có kiêm chức Chủ tịch nước hay không thôi. Cá nhân tôi thì không đồng ý với ý kiến này. Tôi nghĩ là đến bây giờ vẫn chưa nói được gì một cách chắc chắn. Cái mà có thể nói được là những cái xu hướng rất là lớn về lâu dài. Về ngắn hạn phái trục lợi vẫn là vẫn là xu hướng mạnh nhất trong đảng. Nhưng về lâu dài xu hướng hiện đại hóa sẽ ngày càng mạnh lên. Thế còn cụ thể hơn, tương lai của ông A, ông B, ông C, thì tôi nghĩ rất là khó nói. Và nó hoàn toàn có thể thay đổi chỉ trong vòng 1 tuần.”

Trong ngày đảng cộng sản khai mạc đại hội Trung ương để bàn về chuyện nhân sự, nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết:

“Từ đầu năm 2015 đến nay có hai đợt điều chuyển nhân sự rất quan trọng. Từ khoảng tháng 2 đến tháng tư năm 2015, gần 60 nhân sự cấp chủ tịch tỉnh hay bí thư tỉnh, thành được điều ra trung ương để giữ cương vị các phó ban đảng. Đợt điều động nhân sự thứ hai diễn ra trong hai tuần qua, một cách cấp tập, ngay trước hội nghị trung ương 12. Nếu tôi nhớ không lầm thì cũng 10 hay 15 người là chủ tịch hay bí thư tỉnh ra là phó ban hay thứ trưởng các bộ. Vấn đề là việc điều động như vậy là do bên đảng chứ không phải bên chính phủ làm. Mà bên đảng là do ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tô Huy Rứa. Như vậy nếu tính về việc điều động và số lượng nhân sự được điều động trong 2015 thì không biết là ông Nguyễn Tấn Dũng có còn phong độ như trước đây hay không!”

Từ đầu năm 2015 đến nay có hai đợt điều chuyển nhân sự rất quan trọng. Từ khoảng tháng 2 đến tháng tư năm 2015, gần 60 nhân sự cấp chủ tịch tỉnh hay bí thư tỉnh, thành được điều ra trung ương để giữ cương vị các phó ban đảng
nhà báo Phạm Chí Dũng

Liên quan đến vấn đề bầu và ứng cử vào vị trí ủy viên trung ương đảng, cách đây vài tháng đã có đồn đoán rằng qui chế bầu cử sắp tới sẽ hạn chế quyền lực của các ủy viên trung ương, vì họ không được tự ứng cử hoặc nhận đề cử.

Một viên chức cao cấp của đảng xin không được nêu danh tánh có xác nhận điều này, song ông giải thích thêm là những ủy viên trung ương ấy thuộc về khóa trung ương đảng đã mãn nhiệm kỳ, và họ phải tuân theo quyết định của khóa ấy. Ông nói thêm là những người không phải là ủy viên trung ương đảng tham gia đại hội đảng có quyền tự ứng cử hay nhận đề cử.

Như vậy lời đồn đoán rằng Thủ tướng Dũng không còn có lợi thế là có cơ sở, vì so với thời gian cách đây hơn một năm nhiều người nói rằng có rất nhiều ủy viên trung ương đảng ủng hộ ông, những người này sẽ có thể bị hạn chế quyền lực khi cất tiếng trong đại hội đảng sắp tới.

Cùng tắc biến?

Nhìn từ góc độ phong trào đấu tranh cho dân chủ và đa nguyên ở Việt nam ông Nguyễn Vũ Bình nói rằng việc đấu tranh quyền lực và tư tưởng của đảng cộng sản hiện nay là điều tốt:

“Điều đó là tốt vì nếu như mà nó thay đổi theo cái hướng xấu nhất thì nó cũng đẩy sự việc đến giới hạn cuối cùng. Nếu không thì nó là sự giằng co dẫn đến vỡ ra, tốt cho tình hình chung.”

Nhưng có nhiều nhà quan sát khác cho rằng nếu như sau các kỳ họp của đảng mà ý thức hệ cộng sản vẫn được giữ thì cũng sẽ không có thay đổi gì đáng kể. Nếu nhận xét này đúng thì có thể là thành phần nhân sự sẽ thay đổi, nhưng đường hướng lãnh đạo của đảng vẫn như cũ.

Kính Hòa

(RFA)

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Đại hội 12: Ghế lãnh đạo, quan hệ Trung và Mỹ


Giáo sư Thayer bàn về "hai khả năng" trong ghế Tổng bí thư Đảng.

Giáo sư Carl Thayer, nhà quan sát chính trị Việt Nam, phân tích về bế tắc chính trị cấp lãnh đạo trước thềm Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam(“Đại hội”) lần thứ 12.

Trong bài viết đăng trên The Diplomat vào hôm 02/10/2015, ông Thayer cho rằng đấu đá ghế nhân sự cấp lãnh đạo tại Việt Nam và vụ xử nhà báo làm gián điệp cho Trung Quốc đặt ra nhiều câu hỏi về hướng đi tương lai.

Giáo sư Thayer mở đầu bài viết bằng việc nói tới thực trạng công bố dự thảo Báo cáo Chính trị và Kế hoạch Kinh tế Xã hội (2016-2020) chậm.

Dự thảo báo cáo như vậy được đưa ra 9 tháng trước kỳ Đại hội 11 trong khi lần này đưa ra chỉ có 4 tháng.

Mặc dù việc lựa chọn các ghế lãnh đạo đã được thảo luận tại hội nghị trung ương lần thứ mười một của Ủy ban Trung ương Đảng hồi tháng Năm nhưng không có tuyên bố nào cả.

Giáo sư Thayer cho rằng các nhà quan sát tại Hà Nội cho biết Ủy ban Trung ương có thể được triệu tập lại vào tháng Mười để giải quyết bế tắc việc lựa chọn lãnh đạo với một phiên tiếp theo được lên lịch cho tháng 11 nếu không đạt được đồng thuận.

Nếu Ủy ban Trung ương Đảng không thể đạt được sự đồng thuận về hai ứng viên cho ghế Tổng bí thư Đảng (như báo chí nói có hai người đều từ miền nam là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong khi ghế này vốn là của người miền bắc) thì sẽ có hai khả năng xảy ra, theo ông Carl Thayer.

“Khả năng thứ nhất là cả hai ứng viên sẽ rời vũ đài chính trị để nghỉ hưu và người nhà lãnh đạo đảng tiếp theo sẽ các ủy viên được Bộ Chính trị chọn.

“Khả năng thứ hai là nhà lãnh đạo đảng hiện này là ông Nguyễn Phú Trọng, sẽ được tái bổ nhiệm trên sự nhất trí rằng ông sẽ nhường đường cho một lãnh đạo khác trước khi hết nhiệm kỳ năm năm của mình.

“Giải pháp này sẽ giống tương tự như tại Đại hội Đảng lần thứ tám vào năm 1996 khi bầu lại ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư đảng với sự nhất trí rằng ông sẽ từ chức trước giữa nhiệm kỳ. Ông Lê Khả Phiếu đã thay ông Đỗ Mười vào cuối năm 1997.

'Người cho đăng người bắt gỡ'

Việc cho xét xử công khai cựu nhà báo trực thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam làm gián điệp cho Trung Quốc đang gây bàn luận nhiều.

Khi thềm đại hội đảng nào thì các sự kiện xảy ra đều được các nhà quan sát chính trị nghiên cứu kỹ để xem gió đang thổi về hướng nào và kỳ đại hội này cũng vậy.

Chẳng hạn như khi Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội tổ chức chiêu đãi chào mừng ngày Quốc khánh Trung Quốc(được tổ chức sớm vào ngày 29 tháng 9) Việt Nam đã cử đại diện là Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bùi Quang Vinh.

Ông Vinh không phải là ủy viên Bộ Chính trị và dự kiến sẽ nghỉ hưu sau Đại hội Đảng 12. Có bàn tán nhiều tại Hà Nội về lý do tại sao một quan chức tương đối "thấp cấp" lại đại diện cho chính phủ Việt Nam.

Ngày 30 tháng 9, một ngày sau lễ tân tại Đại sứ quán Trung Quốc, truyền thông Việt Nam đưa tin Hà Huy Hoàng, một cựu nhân viên của Bộ Ngoại giao và một cựu phóng viên báo Thế giới và Việt Nam, bị xử và bị tuyên án tù 6 năm vì tôi làm gián điệp cho Trung Quốc.

Truyền thông đưa tin về các vụ gián điệp liên quan đến công dân Việt Nam là cực kỳ hiếm. Điều này dẫn đến đồn đoán về thời điểm của phiên toà và người cho phép đăng tin.

Sau đó người ta càng đồn đoán nhiều hơn khi báo Tuổi Trẻ, VnExpress và các báo khác đã gỡ bài trên trang web của họ. Nay người ta quay sang bàn tán ai là người ra lệch gỡ các bài báo này xuống.

Theo Giáo sư Carl Thayer thời điểm xảy ra phiên tòa xử nhà báo Việt Nam là gián điệp cho Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh có đấu đá chính trị trong hàng ngũ chính trị chóp bu trước thềm đại hội đảng.

“Rõ ràng là một vấn đề trọng tâm mà chưa được giải quyết là Việt Nam xử lý các mối quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ như thế nào. Dự thảo Báo cáo Chính trị đại hội 12 không đưa ra gợi ý về định hướng trong chính sách trong tương lai về chủ đề rắm rối này.

Rõ ràng là một số nhân vật trong hàng ngũ chính trị cao cấp của Việt Nam đã duyệt việc đưa tin phiên xử hoạt động gián điệp của công dân việt cho Trung Quốc. Động thái này diễn ran gay sau khi có tin Trung Quốc được phép mở một Tổng lãnh sự quán tại Đà Nẵng.

Việc cho xét xử công khai này một dấu hiệu quan trọng cho thấy việc Việt Nam xử lý lý mối quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ ra sao là một chủ đề nóng bỏng vào lúc này.

Những người phản đối việc Việt Nam xích quá gần với Hoa Kỳ nói về "mối đe dọa của biến hòa bình" là đe dọa an ninh quốc gia. Họ chỉ ra áp lực của Mỹ về nhân quyền và tự do tôn giáo như là một phần của mối đe dọa này.

Các cáo buộc về động gián điệp cho Trung Quốc châm ngòi cho quan ngại gồm các tiếng nói khác nhau đang góp giọng rằng Trung Quốc vẫn tiếp tục can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam và có thể đang cố gây ảnh hưởng đến kết quả của Đại hội Đảng toàn quốc sắp tới.

Giới quan sát tại Hà Nôi nói với tờ The Diplomat rằng Trung Quốc đã chọn một số nhà lãnh đạo Việt Nam để nhắn gửi rằng họ phản đối việc thăng quan tiến chức cho Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, người được xem là thân Mỹ.

Các nguồn tại Việt Nam cũng cho Hà Nội biết ở lúc gặp kín rằng Chủ tịch Tập Cận Bình có thể hoãn chuyến thăm dự kiến của mình đến Việt Nam trong tháng này nếu Hà Nội không ngưng việc chỉ trích các hoạt xây dựng đảo nhân tạo ở Biển Đông của Trung Quốc. Cũng những nguồn này tin rằng chuyến thăm sẽ được tiến hành vì đối với Trung Quốc thì đây là chuyến thăm quan trọng.

'Diễn biến hòa bình' và 'gián điệp TQ'

Mỗi chuyến thăm này [Tập Cận Bình và Barack Obama tới Hà Nội] có thể được xem là những phép thử riêng biệt cho định hướng tương lai của Việt Nam.

Những người muốn thắt chặt quan hệ với Hoa Kỳ nhấn mạnh những lợi thế kinh tế của vị thế hội viên trong thỏa thuận TPP. Nhóm này hiện đang chống lại biện luận về "mối đe dọa của biến hòa bình" bằng cách chỉ ra rằng hoạt động gián điệp Trung Quốc là một mối đe dọa lớn đối với an ninh quốc gia.

Nói cách khác, các mối đe dọa diễn biến hòa bình từ Hoa Kỳ hiện đang được đấu đầu với mối đe dọa lật đổ từ Trung Quốc.

Việc Việt Nam quyết định công khai phiên xử gián điệp, cùng với việc thả một số người bất đồng chính kiến trong những tháng gần đây, là chỉ dấu cho thấy khả năng thay đổi có thể có trong quan hệ Việt-Mỹ.

Gần đây Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nói trong một cuộc phỏng vấn tại New York với hãng thông tấn AP rằng việc Trung Quốc xây dựng đảo nhân tạo của là bất hợp pháp theo luật quốc tế và đe dọa an ninh biển.

Bình luận của ông Sang là nhắm cả vào cả khán giả quốc tế và quốc nội. Lời lẽ của ông kể như như đặt nền tảng để làm sâu sắc thêm quan hệ với Hoa Kỳ đồng thời có thể được xem là việc đánh bóng hình ảnh của mình về lập trường an ninh quốc gia đối với trong nước.

Việt Nam dự kiến sẽ tổ chức đón các chuyến thăm chính thức của Chủ tịch Tập Cận Bình trog tháng 10 và Tổng thống Barack Obama trong tháng 11.

Trong bối cảnh giới lãnh đạo còn đang đấu đá như hiện nay thì mỗi chuyến thăm này có thể được xem là những phép thử riêng biệt cho định hướng tương lai của Việt Nam.

(BBC)