Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Phạm Chí Dũng - 'Định hướng XHCN': Giá dịch vụ y tế, giáo dục sẽ bị thả nổi 100%?

Giá dịch vụ y tế, giáo dục sẽ bị thả nổi 100%? Cái chết hữu thể của những bệnh nhân không tiền cùng cảnh thất học của những sinh viên bị móc túi, đang biến dư luận xã hội và nỗi phẫn uất dân chúng thành nơi chôn cất cuối cùng cho một chính thể “ăn của dân không chừa thứ gì.”

Thả nổi!

“Giờ bị bịnh mà không có tiền thì chỉ có nằm chờ chết” đã trở thành một thành ngữ phổ biến đến mức sinh tử mặc lòng trong xã hội Việt Nam, vào lúc mà các lý thuyết gia Cộng Sản vẫn tranh cãi như thể lần cuối với nhau về việc “như thế nào là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.”
 
pham-chi-dung
TS. Phạm Chí Dũng
Không thiếu gì cái chết của bệnh nhân bị đẩy ra nằm ở hành lang khu cấp cứu quá lâu khi người nhà không đủ tiền để “tạm ứng” cho bệnh viện. Ngày càng hiện ra nhiều hơn những mạng người ra đi để càng tô thắm cho một chế độ “của dân, do dân và vì dân.”

Cho dù “thả nổi” là từ đáng sợ song lại bị kiêng kỵ ở Việt Nam bởi tính nhạy cảm chính trị của nó, phong trào “tử vong tự nguyện” lại càng được thả nổi với mức độ không còn kiêng dè gì nữa. Vào Tháng Tám, 2015, Quốc Hội Việt Nam đã cống hiến một phần đáng kể cho cơ chế hợp thức hóa chiến dịch thả nổi những “mặt hàng” liên quan mật thiết đến đời sống dân sinh. Dự thảo Luật Phí và Lệ Phí được cơ quan mà đã từ lâu bị coi là đại diện cho các nhóm lợi ích ấy đưa ra nhằm “điều chỉnh” biểu giá phí và lệ phí, nhưng lại dự kiến sẽ chuyển một số loại phí, lệ phí sang “giá dịch vụ.”

19 khoản phí sẽ được đưa ra khỏi danh mục, chuyển sang thu theo cơ chế giá thị trường trong dự thảo Luật Phí và Lệ Phí trên. Nhưng trên tất cả, việc thả nổi viện phí và học phí theo giá thị trường - hai lĩnh vực công liên quan trực tiếp tới chính sách an sinh xã hội, quyết định cuộc sống của nhiều người dân trong đó đa số có mức thu nhập trung bình hoặc dưới trung bình, sinh sống ở vùng ven thành thị, nông thôn hoặc miền núi - đang có quá nhiều cơ hội nhằm giúp lên men nồng nặc những bệnh nhân đau khổ chờ thối rữa và cả nhiều búp măng non chưa kịp dậy thì, để đầy triển vọng tạo nên nguồn cơn cho nhiều cái chết mới.

“Sống được ngày nào hay ngày ấy”

Đừng nhìn vào bản báo cáo của Bộ Y Tế - địa chỉ của một nữ bộ trưởng quá tai tiếng bởi chân dung cá nhân gắn liền với hình ảnh phong bì, nhưng vẫn “kiên định Xã Hội Chủ Nghĩa” bám chặt ghế - mà hãy nghe lời tách bạch của những chuyên gia phản biện: hoàn toàn chẳng khó để nhận ra nếu chuyển viện phí sang tính theo cơ chế thị trường, chi phí khám, chữa bệnh có thể tăng từ hai đến năm lần. Chẳng hạn chi phí chạy thận nhân tạo sẽ tăng từ 460,000 đồng một lần hiện nay lên ít nhất 0.9 - 1 triệu đồng một lần. Còn giá khám bệnh sẽ tăng gấp 5 lần, từ 20,000 đồng lên đến 100,000 đồng. Giá chụp CT có thể cũng sẽ tăng từ 500,000 đồng lên 1 triệu đồng.

Giá cả chữa bệnh lại đạp lên đầu lương tâm để vượt dốc. Những năm qua, chiến dịch tăng giá phi mã viện phí đã thường nâng mặt bằng giá dịch vụ y tế bình quân lên gấp rưỡi đến hai lần qua mỗi năm, quá đủ để làm bệnh nhân khốn đốn và thỉnh thoảng lại có người lao mình từ tầng mười bệnh viện xuống đất.

Không chịu kém thua viện phí, mức học phí tại một số trường đại học cũng biện chứng phi mã theo “cơ chế tự chủ tài chính,” luôn “bảo đảm” mức tăng từ một đến hai triệu của năm sau so với năm trước, dù tình cảnh nền kinh tế phải thắt lưng buộc bụng và có nơi trẻ em phải ăn chịt chuột trừ bữa.

Còn nếu được Quốc Hội hợp thức hóa cơ chế thu, giá dịch vụ đại học sẽ càng rộng đường để khép chặt cửa vào trường học của rất nhiều sinh viên.

Còn nhớ trong phiên họp Tháng Sáu, 2015, chủ nhiệm ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc Hội Trương Thị Mai cũng phải ta thán rằng việc chuyển phí và lệ phí qua hình thức giá dịch vụ thoạt nghe thì hợp lý về hình thức, nhưng có thể khiến người dân thêm gánh nặng vì giá dịch vụ sẽ cao hơn phí, do trong phí còn có phần phúc lợi trích ra từ ngân sách.

Nhưng đó chỉ là một cách nói của giới quan chức Quốc Hội vốn bám ghế hơn hẳn gần dân. Cứ căn cứ vào một tỷ lệ quá thấp tiếng nói phản biện nơi nghị trường là sẽ dễ dàng biết được Quốc Hội “luôn quan tâm đến cử tri” của họ như thế nào.

Một trong số cử tri bất hạnh ấy, ông Phùng Sanh - như tựa đề một bài báo “Người đàn ông chờ chết vì không có tiền mổ tim” - đã phải bán hết ruộng vườn để lo cho vợ bị suy thận. Nhưng khi người vợ vừa qua đời, ông Sanh lại nhập viện vì bệnh tim kéo dài hơn sáu năm. Số tiền hơn 90 triệu đồng dự kiến phẫu thuật là không tưởng với người đàn ông 57 tuổi này.

“Có lẽ tôi phải về quê chứ không còn cách nào khác. Các con nghèo quá, đất ruộng đã bán hết, nợ ngân hàng còn mấy chục triệu chưa trả xong. Giờ có bán căn nhà nhỏ thì cũng không đủ trang trải mà lại không có chỗ dung thân. Đành buông xuôi sống được ngày nào hay ngày ấy,” ông Sanh nghẹn ngào.

Nhưng một bác sĩ nói thẳng “Nếu không có tiền chữa trị, ông Sanh chỉ còn cách uống thuốc cầm chừng và phải luôn đối diện với nguy cơ tử vong bất cứ lúc nào.”

Chủ đề “giảm thiểu giá dịch vụ y tế và giáo dục” đã luôn được Quốc Hội Việt Nam nêu ra bàn thảo trong hàng chục năm qua, thế nhưng nghịch lý trở nên không thể chịu nổi là càng bàn giá càng tăng, và trong thực tế những cơ quan thường bị xếp loại “cải cách hành chính” tệ hại nhất như Bộ Y Tế và Bộ Giáo Dục và Đào Tạo thậm chí còn có những dấu hiệu thông đồng với các cơ Sở Y Tế và Giáo Dục để tăng giá và hợp thức hóa các mức tăng giá dịch vụ.

Nơi chôn cất cuối cùng

Vào đầu năm học 2015-2016, như một điệp khúc chỉ còn rệu rạo trong cổ họng, phụ huynh và báo chí lại “kêu trời” vì các trường, từ mẫu giáo lên đại học - đua nhau nâng mức “học phí đầu năm.” Có trường còn tàn nhẫn tuyên bố sẽ thẳng tay đuổi học đứa con nếu phụ huynh không đủ tiền đóng.

Chủ thuyết “lấy sinh viên làm trung tâm” của ngành giáo dục - được mơn trớn đến mê hoặc qua những hội thảo quốc tế bóng nhẫy - hóa ra đã hoàn thành xuất sắc chức trách nhiệm vụ của nó: Người đi học là con bò đã gần cạn sữa nhưng vẫn phải lộn trái dạ dày để nuôi béo các trường và dĩ nhiên cả Bộ Giáo Dục và Đào Tạo.

Mới đây, một tác giả phải tiết lộ lời tán thán tận cùng của Nguyên Thứ Trưởng Bộ Giáo Dục Đào Tạo Bành Tiến Long: “Giáo dục Việt Nam đang là một con điếm!”

“Con điếm” ấy đã ra một cái giá quá cao cấp cho đề án đổi mới sách giáo khoa: 34,000 tỷ đồng. Để sau đó khi bị giới tiêu dùng phản ứng dữ dội, giá bán đột ngột lao dốc chỉ còn... 400 tỷ.

Giữa năm 2015, mạng xã hội và cả báo chí nhà nước đã sôi động làn sóng đòi Bộ Trưởng Giáo Dục Phạm Vũ Luận phải từ chức. Song cứ như một thói quen không đổi cho tới chết, vẫn không một quan chức nào chịu đội nón ra đi.

Khó có thể nói khác hơn, giới quản lý và thực thi chính sách xã hội đã biến chủ trương “xã hội hóa” từ vài chục năm qua thành phản cảm và hơn nữa là đang tâm phản động. Nếu giới quan chức đảng cứ căn vặn nhau về câu hỏi “Vì sao nhân dân mất lòng tin nghiêm trọng vào đảng?” thì cái chết hữu thể của những bệnh nhân không tiền cùng cảnh thất học của những sinh viên bị móc túi đang biến dư luận xã hội và nỗi phẫn uất dân chúng thành nơi chôn cất cuối cùng cho một chính thể “ăn của dân không chừa thứ gì.” 

Phạm Chí Dũng

(Người Việt)

Nét đặc thù của Nghiệp đoàn ở Pháp nhân chuyện 2 giám đốc Air France bị bạo hành

Ông Xavier Broseta, Giám đốc Nhân lực của Air France (Directeur des Ressources Humaines), tức Giám đốc Nhân viên theo cách gọi trước đây, hôm thư hai 5/10/2015, trong một buổi hợp thảo luận với đại diện công nhân về chương trình giải quyết tình trạng thua lỗ của Công ty, khi Air France loan báo sẽ phải bớt 2900 công nhân thì lập tức « công nhân » tràn vào phòng họp, bạo hành ông Xavier Broseta, Giám đốc Nhân lực và ông Pierre Plissonnier, Giám đốc Air France ở Orly (Paris có 2 phi trướng dân sự : Charles de Gaulle ở phía Đông-Bắc Paris, Orly, nhở hơn, ở phía Đông-Nam Paris) .

Buổi họp của Ban lãnh đạo Air France với Đại diện công nhân đã phải ngưng . Sự bạo hành của công nhân đã làm cho 7 người bị thương, trong đó có 2 nhân viên an ninh bị thương, 1 nặng phải đi nhà thương, 5 người còn lại là thành viên Ban Giám đốc của Air France .

Ông Xavier Broseta, Giám đốc Nhân lực, rời phòng họp khi một nhóm « công nhân » tràn vào hành hung . Để thoát thân, ông đã phải vượt hàng rào kẽm nhờ sự giúp đỡ của nhân viên an ninh, cà-vạt, quần áo tả tơi.


Báo chí phê bình « đây là một bức ảnh siêu thực xã hội Pháp » .

Ban Giám đốc Air France đã cực lực lên án sự bạo hành vừa rồi không thể tha thứ được . Một đơn thưa cũng đã được gởi đi .

Ông Thủ tướng và Bộ trưởng Giao thông đồng lên án đây là những hành động không thể tha thứ, phải được xử phạt đúng mức . Hai ông bày tỏ sẽ hết lòng ủng hộ nhơn viên Air France .

Ông Xavier Broseta, tốt nghiệp Quốc Gia Hành chánh, vào Air France năm 2012 trong lúc ở đây sự mâu thuẫn và xung đột giửa Ban Giám đốc với công nhân đã căng thẳng cực mạnh . Ông cũng biết, cũng như mọi người khác, thuyết phục cấp lãnh đạo nghiệp đoàn để đạt thỏa thuận chung về quyền lợi của hai bên không phải là chuyện dễ xưa nay .

Lập trường cố hữu của nghìệp đoàn ở Pháp, như CGT, là mâu thuân cơ bản « ta/địch, ai thắng ai ». Chủ nhân là « tư bản bóc lột » .Phải tiêu diêt giai cấp chủ nhân tiến lên làm chủ xí nghiệp . Tuy ngày nay, CGT đã tách ra, không còn là một bộ phận của đảng cộng sản Pháp vì đảng cộng sản Pháp chẳng còn cơm cháo gì . Từ năm 2012, không dám đưa người ra ứng cử Tổng thống ví chỉ chiếm được không quá 3% cử tri, phải đền tiền sau bầu cử . Nhưng có cán bộ nghiệp đoàn vẫn còn là đảng viên hoặc ít lắm, cũng thấm nhuần tư tưởng mác-xít . Thật ra, họ tranh đấu cũng chỉ giử miếng beefteak cho bự mà khỏi lao động như những công nhân thật sự và có lương tâm .

Ngày 5 – 10

Buổi họp với Đại diện Công nhân Air France bắt đầu từ 9 giờ 30 dã phải ngưng sau 1 giờ làm việc do « nhiều trăm người biểu tình » tràn vào phòng họp, vừa la hét « Juniac hảy từ chức » và « Chúng tôi đang ở xí nghiệp của chúng tôi » .

Ông Chủ tịch Tổng Giám đốc của Air France may mắn bất ngờ vừa rời khỏi phòng họp . Một Đại diện Nghiệp đoàn cho biết chương trình họp sẽ tiếp tục vào 14 giờ 30 trưa .

Tới 10 giờ, có hơn 500 người tụ tập trước trụ sở Air France biểu tình . Mà trụ sở Air France nằm trong phi trường Charles de Gaulle nên chỉ có công nhân mới có mặt ở đó được .

Họ hô to « Gagey (tức ông Chủ tịch Tổng Giám đốc Air France), hãy đi chổ khác » . « Kế hoặch D ? Ban Giám đốc hảy từ chức » . Hoặc « Valls, (tức Thủ tướng Chánh phủ), trọng tài bị bán đứng rồi », như trên những bích chương của người biểu tình viết . Hoặc họ gào trước cửa sổ trụ sở « Ban Giám đốc vô trách nhiệm »,…

Theo ông Mehdi Kemounne, cán bộ CGT, nói với hãng tin AFP thì các bạn của ông không muồn cuộc hợp bị phá hỏng và ông đã can thiệp để bảo vệ ông Xavier Broseta . Vẫn theo ông Mehdi Kemounne, các nghiệp đoàn đều mong muốn cuộc hợp với ban giám đốc Air France sẽ đưa đến một thỏa thuận chung . Nhưng ba nghiệp đoàn CGT, FO và Unsa đã kêu gọi nhiều nghiệp đoàn bạn liên ngành biểu tình mạnh trong lúc hợp với ban giám đốc .

Châm ngòi

Trong cuối năm rồi, ông Alexandre de Juniac, Chủ tịch Tổng Giáp đốc (PDG) Air France-KLM tham dự một buổi gặp gỡ giửa các chủ nhân xí nghiệp lớn, có cả Chủ tịch Nghiệp đoàn Chủ nhơn các xí nghìệp Pháp . Ông có phát biểu 20 phút về “ Những thành tựu xã hội trước những thách thức thế giới ” . Ông đặt lại vấn đề những thành tựu xã hội đạt được ở Pháp cho tới nay, phải chăng “ công nhân làm việc 35 giờ / tuần, đi hưu trí 62 tuổi, cấm trẻ con làm vìệc, …Trẻ con là 9 tuổi, 12 tuổi, 17 tuổi ? Thế nào là trẻ con ? …” 35 giờ / tuần là thành tựu à ? Mấy điều đó có nghĩa à . Mà nghĩa là gì ?

Trước cử tọa chủ nhân, ông De Juniac vui vẻ kể lại lời ông PDG Qatar Airways nói với ông nhân nhắc tới công nhân ở Pháp biểu tình, đình công : “Này ông bạn De Juniac, ở Qatar, không thể có chuyện biểu tình, đình công như vậy được . Tôi cho lính hốt hết đem nhốt vào khám ” . Cả hội trường, đều là chủ nhân xí nghiệp và cũng đều là nạn nhân của đình công, vỗ tay hoan nghênh vang dội .

Nhưng Qatar không như Pháp . Ở đây, công nhân ngoại quốc bị đối xử như nô lệ . Nhiều ngưòi gục ngã ngay trên công trường làm việc vì thiếu ăn và làm việc quá sức .

Air France từ lâu nay bị thua lỗ do chi phí quá lớn . Các xí nghiệp quốc doanh đều là con bò sửa của nghiệp đoàn . Năm 2012, khi ông De Juniac tới, ông đề nghị kế hoặch giảm 10 000 công nhân và phi đội. Ông giải thích kế hoạch này thiết lập dựa trên những ý kiến của nhiều người tư vấn giỏi và xí nghiệp đã phải trả rất mắc tiền . Nhưng sẽ được áp dụng từng đợt trong thời gian tới . Riêng năm 2016 và 2017 sẽ bớt 1700 nhân vìên dưới đất, 700 phi hành đoàn và 300 phi công . Mặt khác, đề nghị thêm vài tiết giảm như số giờ nghỉ sau chuyến bày sẽ giảm từ 13 giờ xuống còn 11 giờ, …Tức phi công sẽ làm việc nhiều hơn chút nhưng lương không tăng . Thật ra, lương phi công Air France cao hơn các nước khác ở Âu châu tới 27% . Cao hơn cả phi công Mỹ .

Nhưng có lẽ cái vidéo thâu thanh và hình ông De Juniac nói chuyện được nghiệp đoàn phổ biến với lời bình luận của cán bộ nghiệp đoàn đã làm cho nhiều người thấy khó chịu .

Người ta thấy ông De Juniac đề nghị cứu Air France khỏi khủng hoảng không bằng một dự án cải thiện quản lý tốt hơn mà chỉ nhằm sa thải nhân công.

Sự chọn lựa của ông dĩ nhiên phải làm cho các nghìệp đoàn phải phản ứng mà nghiệp đoàn phi công là mạnh vì chiếm tới 65% . Trong lúc đó, ông De Juniac lại đặt biệt tập trung vận động để được làm Chủ tịch Tổng Giám đốc thêm một nhiệm kỳ nữa . Chánh phủ với 15, 9% phần hùn cũng sẵn sàng ủng hộ ông tái đắc cử .

Trái lại, công nhân thấy ở ông chỉ có tài giữ chức vụ của mình bằng cách làm mất công ăn vìệc làm của công nhân .

Air France có 63 955 nhân viên: 45 514 làm việc dưới đất, 13 720 phi hành đoàn (hôtesses, stewards, …) và 4720 phi công . Lương của phi công lớn hơn hết, từ 11 000 e / tháng tới 19 000 e / tháng, tùy theo thâm niên, bay loại máy bay nào, đường gần hay xa (Theo báo cáo năm 2013) .

Lương bổng của ông De Juniac hiện nay là 675 000 e / năm . Nhưng mức lương này xếp ông chỉ đứng thứ 102 trên 125 ông Chủ tịch Tổng Giám đốc các xí nghiệp lớn khác của Pháp .

Lương bổng hậu nhưng họ đều làm việc không có ngày nghỉ theo luật định, kể cả cuối tuần hay hè . Có khi cả tuần lễ không thấy mặt vợ con .

Nghiệp đoàn và quyền lợi xã hội

Nghiệp đoàn ở Pháp là sức mạnh xã hội vô cùng hung hãn . Phần lớn khuynh tả hay một bộ phận thật sự của đảng cộng sản Pháp . Như CGT .

CGT chiếm đa số đoàn viên trong các nghiệp đoàn của các ngành quan trong như Điện Lực, nhà in, métro, hỏa xa, …Riêng CGT của Điện Lực nắm giữ một ngân sách 500 000 e và toàn bộ tài sản lên tới bạc tỷ .

Vừa rồi, các nghiệp đoàn tả phái như CGT, FO (Lực Lượng thợ thuyền), tờ báo Nhân Đạo, cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Pháp và cả đảng cộng sản bị Tòa án Paris xử hơn mươi vụ với tội « nhân viên ma », tham nhũng, bội tín, …Nhưng báo chí không loan tin vì nhà in trong tay của họ . Và cả trong nghiệp đoàn phát hành nữa .

Và điều quan trọng mà ít ai biết là các nghiệp đoàn này làm chủ 14 lâu đài đồ sộ làm nơi nghỉ ngơi và bồi dưỡng theo tiêu chuẩn « Lâu đài-Khách sạn-Nhà hàng ăn » dành rìêng cho cán bộ nghiệp đoàn . Đó là những công nhân không cần giỏi tay nghề, tận tâm hay siêng năng, mà chỉ cần chịu hô hào chống chủ nhân, đưa ra nhiều yêu sách, sẽ được tuyển dụng và theo thời gian biểu tình, đình công, sẽ trở thành cán bộ lãnh đạo .

Nhỏ không học, lớn làm công nhân . Làm công nhân dở, vào làm cán bộ nghiệp đoàn . Cũng như ở Việt nam, nhỏ không học, đi phá làng, phá xóm, lớn lên gia nhập đảng cộng sản, vào TW đảng, lãnh đạo đất nước .

Gương Đỗ Mười, Lê Duẩn, Lê Đức Anh, … Nguyễn Tấn Dũng hãy còn đó .

© Nguyễn Thị Cỏ May

© Đàn Chim Việt

Bế mạc Hội nghị trung ương ĐCSVN khóa thứ 12

 Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương lần thứ 12, chiều 11/10. (Ảnh: VGP)

Chiều ngày hôm qua, hội nghị trung ương đảng cộng sản Việt nam khóa thứ 12 kết thúc.

Trong diễn văn bế mạc, ông Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng nói là ông đánh giá cao việc chuẩn bị công tác nhân sự của hội nghị này. Công tác nhân sự đó bao gồm các báo cáo nhân sự Bộ chính trị, Ban bí thư, và các chức danh chủ chốt từ đây đến đại hội đảng lần thứ 12 vào năm tới.

Ông Trọng nói thêm là Trung ương đảng đã thảo luận một cách dân chủ, công tâm và toàn diện về danh sách nhân sự lần đầu tiên được giới thiệu cho khóa 12, cùng với những phương án chọn lựa khác nhau.

Xin được nhắc lại là theo qui định hiện hành, các ủy viên trung ương đảng của khóa cũ không thể tự ứng cử cũng như nhận đề cử vào vị trí ủy viên trung ương của khóa mới.

Có một điều khác mà nhiều nhà quan sát chính trị Việt nam quan tâm theo dõi là liệu các vị lãnh đạo chủ chốt hiện thời của Việt nam là Tổng bí thư đảng, Thủ tướng chính phủ, Chủ tịch nước, và chủ tịch Quốc hội có tiếp tục giữ chức vụ sau đại hội đảng sắp tới hay không!

Ông Nguyễn Phú Trọng nói trong diễn văn bế mạc rằng Trung ương đảng đã thảo luận việc xem xét các trường hợp đặc biệt như vừa nêu để định ra tiêu chuẩn cụ thể cho từng chức danh.

Điều đó cho thấy là có khả năng các vị lãnh đạo chủ chốt hiện nay có thể sẽ tiếp tục đảm nhiệm chức vụ hiện hành của mình trong thời gian tới.

(RFA)

Các nước ven Biển Đông cần chuẩn bị phương án đối phó Trung Quốc leo thang

Nhà phân tích này cảnh báo, nếu Mỹ không ngăn chặn nổi Trung Quốc, có thể Philippines (và các nước khác) sẽ phải gánh chịu hậu quả.

                              Bộ trưởng Quốc phòng Philippines Voltaire Gazmin, ảnh: CNN.

CNN ngày 11/10 đưa tin, Hoa Kỳ có thể sớm triển khai tàu chiến tuần tra trong phạm vi 12 hải lý xung quanh đảo nhân tạo Trung Quốc bồi lấp, xây dựng, quân sự hóa bất hợp pháp ở Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt Nam). Washington muốn gửi đi thông điệp rằng, nước Mỹ không công nhận yêu sách chủ quyền (vô lý, phi pháp, bành trướng) của Trung Quốc đối với Biển Đông.

Nhà phân tích quốc phòng Rommel Banlaoi nói, nếu Tổng thống Obama chấp nhận đề xuất này của Lầu Năm Góc, Philippines (và các nước liên quan khác ở Biển Đông, đặc biệt là Việt Nam - PV) nên chuẩn bị tinh thần cho phản ứng leo thang của Trung Quốc có thể dẫn đến những hành động hung hãn hơn của nước này trong khu vực (Bắc Kinh nhảy vào) tranh chấp.

"Trung Quốc có thể phản ứng bằng cách tăng các hoạt động quân sự, bán quân sự, thậm chí có thể cản trở hoạt động của Philippines (và các bên liên quan khác) ở những khu vực tranh chấp. Trung Quốc có đủ nguồn lực để làm điều này", Banlaoi bình luận. Bộ Quốc phòng Philippines cho hay, việc tiếp tế cho lực lượng đồn trú ở bãi Cỏ Mây đã khó khăn hơn lâu nay vì sự hiện diện của Trung Quốc trong khu vực.

Banlaoi cho rằng, sự gia tăng hiện diện của các tàu chiến Mỹ ở Biển Đông có thể ngăn chặn các hoạt động bành trướng của Trung Quốc sẽ có lợi cho Philippines (và các nước khác trong khu vực). Nhưng nhà phân tích này cảnh báo, nếu Mỹ không ngăn chặn nổi Trung Quốc, có thể Philippines (và các nước khác) sẽ phải gánh chịu hậu quả.

Chính phủ Philippines cho biết sẽ xác minh thông tin Mỹ có thực sự định tuần tra 12 hải lý xung quanh đảo nhân tạo Trung Quốc bồi lấp bất hợp pháp ở Trường Sa hay không. Người phát ngôn phủ Tổng thống Philippines Abigail Valte nói rằng vì lợi ích của sự thận trọng, các hoạt động đối ngoại đang diễn ra để xác nhận thông tin này trước khi có thể đưa ra bất cứ bình luận nào liên quan.

Còn Bộ trưởng Quốc phòng Philippines Voltaire Gazmin nhận xét, Mỹ đã tuần tra tại vùng biển tranh chấp này trong nhiều năm nay. Sự hiện diện của Hoa Kỳ ở Biển Đông là một cách để bảo đảm tự do, an ninh hàng không, hàng hải. Tàu chiến Mỹ được tự do truy cập các cảng Philippines theo thỏa thuận hợp tác an ninh quốc phòng song phương hiện có.

Ông cho rằng, việc tuần tra 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo bồi lấp bất hợp pháp trên những bãi cạn, rặng san hô ở Trường Sa chứng tỏ rằng Mỹ tuân thủ các quy định của pháp luật và mong muốn đảm bảo tự do hàng không, hàng hải ở Biển Đông.

Hồng Thủy

(Giáo Dục)

"Mỹ do dự, Nhật sẽ nhảy vào Biển Đông nếu Trung Quốc gây chiến"

Nhật Bản đã có 70 năm "ngủ đông" trên trường quốc tế trong khi Trung Quốc ngày càng hung hăng, hiếu chiến trên Hoa Đông và Biển Đông.

Arthur Herman, thành viên cao cấp Viện Hudson ngày 7/10 bình luận trên Asia Nikkei Review, chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của Tập Cận Bình đã đánh thức một người khổng lồ đang ngủ. Sau khi Nhật Bản bất ngờ tấn công Trân Châu Cảng, Đô đốc Isoroku Yamamoto - người đề ra kế hoạch tấn công được cho là đã nói: "Tôi sợ rằng chúng ta đã đánh thức một người khổng lồ đang ngủ" khi nhận ra khả năng bao la của Mỹ để vận động cho chiến tranh.

                                                 Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe, ảnh: AP.

Người khổng lồ đang ngủ trong trường hợp này là Nhật Bản đã có 70 năm "ngủ đông" trên trường quốc tế trong khi Trung Quốc ngày càng hung hăng, hiếu chiến trên Hoa Đông và Biển Đông, đe dọa cả nhóm đảo Senkaku Nhật Bản đang quản lý.

Liên minh hàng hải

Quốc hội Nhật Bản gần đây đã thông qua dự luật an ninh mới, diễn giải lại Điều 9 Hiến pháp 1946 cấm sử dụng lực lượng quân sự ở nước ngoài, ngoại trừ trong các trường hợp tự vệ quốc gia. Thủ tướng Shinzo Abe đã giải thích lại về khái niệm "tự vệ quốc gia" còn có nghĩa là các hoạt động quân sự chung với các nước khác, trong đó có Hoa Kỳ, cũng như các hoạt động bên ngoài lãnh thổ Nhật Bản.

Bản thân Nhật Bản không gây trở ngại đáng kể cho các hành động ngày một ngang ngược của Trung Quốc đã gây ra sự phẫn nộ trên khắp châu Á, đặc biệt là hoạt động bồi lấp, xây dựng, quân sự hóa đảo nhân tạo bất hợp pháp ở Biển Đông mà Trung Quốc tiến hành, diện tích đủ lớn làm nơi cất hạ cánh cho các máy bay quân sự, can thiệp thô bạo vào tự do của các quốc gia khác.

Nhưng cùng với Hoa Kỳ, Nhật Bản hiện nay có thể cung cấp các yếu tố quyết định cho việc xây dựng một liên minh hàng hải quốc tế sẵn sàng ngăn chặn các hành động xâm lược bất chính từ Trung Quốc, đồng thời cung cấp sức mạnh công nghệ quân sự tiên tiến cần thiết để trung hòa các nỗ lực của Bắc Kinh tìm kiếm quyền bá chủ ở khu vực Đông Á.

Lập trường của Thủ tướng Shinzo Abe về việc sử dụng quân đội Nhật Bản đã được nhiều quốc gia công nhận là cần thiết trong một thế giới toàn cầu hóa, nơi các mối đe dọa như các cuộc tấn công tên lửa đạn đạo đã vượt khỏi biên giới quốc gia, giúp các nước khác bảo vệ chính họ có thể là những việc  đầu tiên của chiến lược phòng thủ Nhật Bản tự bảo vệ mình.

 Mỹ suy giảm vai trò 

Sự hiện diện của Mỹ ở khu vực đã giảm đi khi hải quân ngày càng bị thu hẹp quy mô, Tổng thống Barack Obama trở nên rụt rè hơn với Trung Quốc trong khi Bắc Kinh thì ngày một hung hăng, bất chấp những tuyên bố của Nhà Trắng về chiến lược xoay trục sang châu Á - Thái Bình Dương. Nhiều nhà phê bình cho rằng Mỹ đang thúc đẩy Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản thành công cụ thúc đẩy lợi ích của Hoa Kỳ.

Bản thân Thủ tướng Shinzo Abe cũng nhận ra rằng, khi đã là nền kinh tế lớn thứ 3  thế giới, Nhật Bản phải tự xây dựng đòn bẩy quân sự của riêng mình để đối phó hiệu quả với hành vi bành trướng của Trung Quốc. Đó là lý do tại sao ông Shinzo Abe kêu gọi ngân sách quốc phòng năm 2016 lớn nhất kể từ khi kết thúc Chiến tranh Thế giới II.

Tầm nhìn xa làm cho Nhật Bản có một quân đội hiện đại, có thể sát cảnh với đồng minh đối tác như Hoa Kỳ, Úc, Ấn Độ, thực sự sẽ được các nước láng giềng châu Á - Thái Bình Dương chào đón. 70 năm qua là vai trò của người Mỹ, bây giờ đã đến lượt Nhật Bản chịu trách nhiệm bảo vệ mình và chống lại các hành vi thù địch, hiếu chiến của Trung Quốc. Đó là thực tế mới của châu Á thế kỷ 21.

Nhiều nước phương Tây vẫn chưa bị đánh thức là thực tế, bao gồm cả Nhà Trắng. Tuy nhiên Thủ tướng Shinzo Abe đã có những bước đi cụ thể, mặc dù ông vẫn cần một đồng minh mạnh mẽ như Hoa Kỳ. Chỉ có điều ông sẽ phải chờ Tổng thống Mỹ tiếp theo, một người khổng lồ hoàn toàn tỉnh táo ở bên cạnh Nhật Bản mới.

 Hồng Thủy

(Giáo Dục)

Cháy chung cư Xa La: Hơn 1.000 ô tô, xe máy bị thiêu rụi

Hiện chưa ghi nhận thiệt hại nào về người trong vụ cháy tại khu đô thị Xa La, Hà Đông, Hà Nội vào tối 11/10, nhưng hơn 1.000 xe máy, ô tô đã bị cháy dưới 2 tầng hầm.


Hiện nay, lực lượng chức năng vẫn đang phong tỏa toàn bộ 3 tòa nhà ở khu đô thị Xa La để đề phòng hỏa hoạn có thể tiếp tục xảy ra.

cháy, chung cư, Xa La, mắc kẹt, hầm, thiêu rụi
                Lực lượng PCCC dùng thang cẩu cứu những người đang mắc kẹt ở trên tầng cao.

Trước đó, vào khoảng 19h tối 11/10, đám cháy xuất phát từ tầng hầm tòa nhà CT4A, khu đô thị Xa La, quận Hà Đông, Hà Nội. Vụ cháy xảy ra vào lúc chập tối và mất điện nên phải mất nhiều giờ đồng hồ lực lượng chức năng mới có thể sơ tán gần 1.000 hộ dân ra khỏi tòa nhà.

Theo lực lượng cứu hỏa, nguyên nhân vụ cháy có thể do chập điện. Lửa đã lan nhanh từ tầng hầm tòa nhà CT4A sang tầng hầm tòa nhà CT4B. Sau hơn 1 tiếng đồng hồ, ngọn lửa mới được khống chế.

(VTV)

Tương Lai - “Mùa thu nay khác rồi”

Tuy vẫn “sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội / Những phố dài xao xác hơi may”, vẫn “sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” (1) và lòng người Hà Nội đang ở nơi xa da diết nhớ về thủ đô thì vẫn vậy, Hà Nội vẫn luôn là nơi hướng về, để mà vấn vương, để mà bùi ngùi lưu giữ những hoài niệm đẹp. Nhất là những người đã từng có may mắn trong đoàn quân chiến thắng “trùng trùng say trong câu hát, lớp lớp đoàn quân tiến về” (2). “Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng” (3) nếu còn sống cũng đã là những lão trượng ngoài 90 tuổi và trẻ hơn một chút thì cũng ngoại 80.

Với họ, vào những ngày thu, những ngày tháng 10 của Hà Nôi nhiều kỷ niệm, ngày họ từng nghĩ “khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần” rồi sẽ chỉ còn bắt tay vào “…ươm lại hoa sắc hương say ngày xa, Ôi phố phường Hà Nội xưa yêu dấu” như Văn Cao mơ mộng. Thế rồi, họ bỗng vỡ ra rằng, nỗi mơ mộng ấy chỉ còn là vang bóng một thời của “những ngày thu đã xa” (1).

Vâng đã xa, xa lắm vì “mùa thu nay khác rồi” (1). “Những phố dài xao xác hơi may” bỗng hiện ra trần trụi với những cây cổ thụ bị đốn gục được cưa từng khúc đem đi bán trong “chiến dịch thảm sát cây xanh” không tiền khoáng hậu. Những xác cây kia đối với họ nào khác xác người nằm dài trên đường phố? Trong cảm hứng đắm say Hà Nội của “gió thổi mùa thu hương cốm mới” (1) càng bàng hoàng không sao hiểu nổi não trạng và tâm địa của những nhà cầm quyền Hà Nội phũ phàng phê duyệt chủ trương đốn hạ cây xanh. Quả thật không sao hiểu nổi.

Hình ảnh những cây cổ thụ bị cưa, chặt nằm ngổn ngang trên đường phố Thủ đô tương phản một cách ghê rợn với hình tượng “Năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về / Như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào” (2), làm băng hoại biểu tượng nhân văn mà người nghệ sĩ thiên tài kia đã tạc vào tâm hồn người Hà Nội. Càng day dứt hơn với người Hà Nội đang ở nơi xa ngái mà nhịp đập trái tim luôn nhạy cảm với nhịp sống Hà Nội muôn quý ngàn yêu.

Vậy là hơn nửa thế kỷ sau ngày 10 tháng 10 của mùa thu lịch sử, thay vì “chảy dòng sương sớm long lanh” (2), Hà Nội đã phải lai láng chảy “dòng nước mắt thương cây”. Và câu thơ Chính Hữu: “Phố phường xưa gạch ngói ngang đường / Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang” (3) bỗng xốn xang lòng người Hà Nội khi “ngang đường” không phải là gạch ngói từng dựng thành chiến luỹ chống giặc ngoại xâm mà là ngổn ngang những gốc cây cổ thụ bị đốn hạ, những khúc gỗ còn tươi rói đang trở thành món hàng có giá. Cái giá được cân đong đo đếm bởi sự táng tận lương tâm.


Xem ra, cuộc chiến chống giặc “nội xâm” không kém phần ác liệt so với cuộc chiến chống “ngoại xâm”. Có khi còn dai dẳng hơn, hiểm nghèo hơn.

Với chủ trương mở rộng Thủ đô, Hà Nội trở thành một trong số 17 thủ đô có diện tích lớn nhất thế giới. Mỗi km2 Hà Nội có khoảng từ 3.500 đến 4.000 người nhưng tính ra Hà Nội chỉ có 1 m2 cây xanh/người, trong khi Hồng Kông là 105,3 m2/người; Singapore là 60 m2/người; Kuala Lumpur 43,9 m2/người. Thế mà người ta đang tâm đốn hạ không thương tiếc hàng nghìn cây cổ thụ ngay trước mắt người Hà Nội! Đốn hối hả, đốn tàn nhẫn vì họ biết nếu không cấp tập thực hiện chủ trương của lãnh đạo thành phố thì dân Hà Nội sẽ xuống đường ngăn chặn cuộc thảm sát. Và thế là,

Bao bài hát hay một thời

“Xào xạc” thành lời khó hiểu (Hà Nội và cây... Lê Thống Nhất)

Càng “khó hiểu” hơn khi biết ra rằng

Không còn cây sẽ không còn Hà Nội

Sẽ không còn lãng mạn nhạc và thơ

…..

Xin cứ việc chặt mùa thu cách mạng

Chặt bóng râm hết chỗ trẻ con chơi

Cứ việc bê tông hóa cả chính quyền, cả đảng

Chặt cây xanh thà chặt trụi hồn người… (Ra lệnh chặt mùa thu, Trần Mạnh Hảo)

Cũng chẳng phải “thà” đâu! Cái não trạng hạ lênh “chặt cây xanh” kia cũng là cái não trạng đã từng “chặt trụi hồn người” chứ nào có ai khác.

Thì chẳng phải lịch sử đã đi những bước oái oăm để khiến cho biểu tượng Văn Cao dựng lên “khi đoàn quân tiến về là đêm tan dần” trong lâu đài nghệ thuật của ông để rồi cái bóng đêm ấy không tan, đúng hơn, tan ở mảng này nhưng lại tụ ở mảng khác của cuộc sống con người, để trở thành bóng đêm định mệnh phủ lên chính thân phận người nghệ sĩ thiên tài ấy.

Trước khi người ta “chặt bóng râm hết chỗ trẻ con chơi” thì cái bóng quyền lực đã phủ lên tất cả, quyết định tất cả mọi sự sống xã hội và cuộc sống con người? Đây là lời Nguyễn Khải khi về cuối đời mình cố đi tìm cái tôi đã mất: “Một môi trường xã hội ngột ngạt vì cái bóng quyền lực phủ lên tất cả, quyết định tất cả, thì số phận những cá nhân sẽ ra sao”?

Nói rằng lịch sử đi những bước oái oăm vì những cá nhân ấy không ai khác những người từng “Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa / Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng” (3) để hẹn ngày về sẽ “ươm lại hoa sắc hương say ngày xa” (2). Vì thế mới có cái hào khí trong cảm xúc “Nguy nga sao cái buổi lên đường / Súng chuốt gươm lau, mắt ngời sáng quắc” (3). Và rồi cái bóng đen của quyền lực bị tha hoá, cái quyền lực được giành lại từ máu xương của triệu triệu con người ấy lại phủ bóng đêm lên thân phận con người, đặc biệt là những con người hiểu rõ cái sứ mệnh làm người của mình. Chỉ xin dẫn thêm ra đây một ví dụ điển hình về một người Hà Nội từng là chính uỷ của Mặt trận Hà Nội “đất trời bốc lửa” năm 1946. Trần Độ, người chỉ huy cuộc chiến đấu của những người con Hà Nội ưu tú nhất đã quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Và từ đó, con người kiên trung ấy luôn là người chỉ huy can trường có mặt nơi gay go gian khổ nhất chốn đầu sóng ngọn gió của hai cuộc kháng chiến. Con người ấy đã đau đớn nói về cái bóng đêm oái oăm kia: “đây là nỗi niềm cay đắng của một cuộc cách mạng và của một kiếp người”!

Và rồi chính cái não trạng thảm sát cây xanh kia không chỉ bằng lòng với việc đốn gục thân cây lấy gỗ mà còn ra đòn răn đe kiểu đào tận gốc trốc tận rễ nên trong đám tang ông, người ta tìm mọi cách để gỡ bỏ và huỷ hoại những lời tốt đẹp mà cuộc đời trao tặng cho vị chính uỷ của Mặt trận Hà Nội, một trong những người Hà Nội đẹp nhất. Táng tận lương tâm hơn nữa, người ta đã dùng một con rô bốt vô hồn đóng vai một tên hề trơ tráo chà đạp lên đạo lý “nghĩa tử là nghĩa tận” của truyền thống dân tộc để kể tội người đã khuất trong điếu văn! Xem ra đó cũng chính là một bước đi oái oăm của lịch sử, thường phải có những tên hề như thế để cuộc đời có cái để mà so sánh, đối chiếu đặng làm ngời sáng lên vẻ đẹp của những nhân vật làm nên lịch sử.

Sốt dẻo hơn, e phải mời mấy vị giáo sư ở cái học viện oai vang nọ vừa nhân danh “người làm khoa học” khẳng định “tình hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc là không bao giờ lệ thuộc và viển vông”, ai nói khác điều đó là “tiếp sức cho lực lượng thù địch đang vu cáo đảng ta…” để nhờ các ngài giảng giải về vai trò của những tên hề đang diễn trò hề đó. Trò hề mà Mác đã nói trong “Ngày mười tám tháng Sương mù của Louis Bonaparte”, các vị giáo sư uyên bác học mòn sách Mác-Lênin chắc phải đọc đến nhập tâm đoạn nói về “vua của lũ hề” và kết thúc bằng hình ảnh “Nhưng nếu như cuối cùng chiếc hoàng bào được khoác lên vai Louis Bonaparte thì pho tượng đồng của Napoléon sẽ đổ nhào từ trên cột Vendôme xuống!” (4).

Di căn của cái não trạng đốn chặt cây xanh, hạ gục nhân phẩm của người dám sống và thực thi sứ mệnh làm người len lỏi trong sự sống người và trong toàn bộ cơ thể xã hội đang cần một cuộc đại phẫu thuật. Thế còn những cái xác chưa kịp chôn đã bốc mùi nhưng vẫn còn tiếp tục đầu độc cuộc sống thì tính sao đây? Chúng còn tệ hơn những tên hề đang diễn trò để giúp người ta vui vẻ từ bỏ cái quá khứ buồn chán để mà đi tới như Mác đã nói một cách hài hước. Xét đến cùng thì, bổ sung cho sự hài hước đó, những cái xác đang bốc mùi kia cũng đang góp phần đẩy nhanh lên sự từ bỏ khá muộn màng này.

Rồi cuộc sống tự nó đang vạch ra con đường đi cho chính nó. Vì, bao giờ sức sống của cái mới cũng mạnh hơn cái đang suy tàn. Những bước đột biến của lịch sử sẽ đưa tới những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải trên đường đi của nó. Cho nên, vào lúc này đây, cái cảm hứng về “mùa thu nay khác rồi” đang trở lại với “trời thu thay áo mới trong biếc nói cười thiết tha”.

Bỗng nhớ đến câu của anh bạn tôi khi viết về TPP đã gợi lên một ý tưởng khá thú vị gọi dậy những suy tư liên quan đến bước đột biến này: “Có một sự trùng lặp đến kỳ lạ trong lịch sử cận đại Việt nam – nhiều sự kiện nổi bật mang ý nghĩa sâu sắc đều diễn ra vào những năm có con số 5 tận cùng”! Trời thu thay áo mới (1) hay đất nước của những ngày thu tháng 10 này đang có những chuyển động mới hướng về một chân trời mới? Vâng, “mùa thu nay khác rồi”. Đã mấy ai nắm bắt được gió, nhưng khi cây cối quanh ta rung động cúi đầu chào, thì chính là gió đang đi qua đấy. Cho dù có những kẻ đã hạ lệnh đốn hạ cổ thụ, thảm sát cây xanh thì rồi rừng cây mới sẽ mọc. Cây sẽ mọc, phải mọc và đang mọc để đón chào những ngọn gió đến từ mọi phương trời.

Gió của khát vọng dân chủ và tự do. Khát vọng của Hà Nội, khát vọng của Việt Nam.

Ngày 10.10.2015

Tương Lai

_________

(1) “Đất nước” – Nguyễn Đình Thi.

(2) “Tiến về Hà Nội” – Văn Cao.

(3) “Ngày về” – Chính Hữu.

(4) C.Mác và Ph Ăngghen toàn tập, tập 8. Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 1993, tr. 277.

Tác giả gửi BVN.

(Bauxitevn)