Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Giới nhà giàu đang tháo chạy khỏi Trung Quốc như thế nào?

Làn sóng di dân này cũng giống như lời tuyên bố của người Trung Quốc: “Chúng tôi muốn tất cả các bạn biết rằng chúng tôi đã đánh dấu tên mình cho hầu như mọi thứ trên thế giới”.

Giới nhà giàu đang tháo chạy khỏi Trung Quốc như thế nào?

Trong năm qua, thống kê cho thấy số triệu phú Trung Quốc đã đạt mức tối đa trong tổng Visa loại EB-5 được cấp theo diện Chương trình Đầu tư Nhập Cảnh của Hoa Kỳ.

Và theo những thống kê gần đây cho thấy 90% visa tạm trú của Úc được cấp cho công dân Trung Quốc. (Significant Investor: Visa tạm trú 4 năm cho những người sẵn sàng đầu tư 5 triệu AUD vào Úc). Trên toàn thế giới, chương trình nhập cảnh đầu tư của các quốc gia phương Tây đang bị quá tải do lượng người Trung Quốc mong muốn nhập cư quá đông.

Từ năm 1990, Trung Quốc đã từ nước có số dân xuất cảnh nhiều thứ 7 trên thế giới trở thành nước nhiều thứ 4, với số dân xuất cảnh tăng hơn 125%. Rất đông người Trung Quốc đang xuất cảnh sang các nước khác, đặc biệt là người giàu.

Ngày càng nhiều đại gia Trung Quốc muốn di dân

Phần trăm người giàu đã xuất cảnh
                                                            Phần trăm người giàu đã xuất cảnh

Số người siêu giàu Trung Quốc (trung bình tài sản 16 triệu USD) nhập cảnh vào Mỹ chiếm 33% tổng số người siêu giàu ở Trung Quốc. Số triệu phú muốn di dân hoặc đang lên kế hoạch di dân trong vòng 5 năm tới chiếm 64%.

Một khảo sát gần đây từ Barclays cho thấy có hơn 47% đại gia Trung Quốc muốn di dân. Trong khi tỷ lệ bình quân theo khảo sát chiếm 29% trên toàn thế giới.


Cùng với việc càng nhiều công dân Trung Quốc trở nên giàu có, số lượng người muốn xuất cảnh cũng gia tăng. Vậy những quốc gia nào mà đại gia Trung Quốc muốn đến?

Bắc Mỹ, nơi giới thượng lưu Trung Quốc hướng đến

Theo báo cáo của Hurun – Sách trắng Về Đầu Tư Nhập Cảnh 2014 (2014 Immigrant Investor White Paper), Hoa Kỳ và Canada là những lựa chọn đầu tiên của những giới thượng lưu Trung Quốc đang lên kế hoạch xuất cảnh.

Thống kê những quốc gia hàng đầu mà người giàu Trung Quốc chọn khi di dân.
                     Thống kê những quốc gia hàng đầu mà người giàu Trung Quốc chọn khi di dân.

Bởi vì phần đông đại gia Trung Quốc tích lũy của cải tại chính quốc gia của mình, cho nên, từ quan điểm của một doanh nhân, sẽ tiện hơn cho họ khi sống gần Trung Quốc. Vậy để nhận được visa nhập cảnh từ một quốc gia khác thì phải đáp ứng những yêu cầu gì?

Những yêu cầu cần thiết để nhận Visa di dân theo hình thức Nhà đầu tư

Những loại di dân bao gồm nhập cảnh theo diện đầu tư, diện tay nghề, diện du học, và diện nhập cảnh phi pháp (không giấy tờ). Đa phần người Trung Quốc giàu có đều nhập cảnh thông qua việc đầu tư.

Yêu cầu Đầu tư là điều kiện tối thiểu để di dân.
                                        Yêu cầu Đầu tư là điều kiện tối thiểu để di dân.

Yêu cầu cấp quốc tịch cho nhà đầu tư của một số quốc gia

Hoa Kỳ: Visa Đầu tư nhập cảnh EB-5


Vốn đầu tư tối thiểu 500.000 USD vào các doanh nghiệp Hoa Kỳ. Trực tiếp hoặc gián tiếp tạo việc làm cho 10 người và thời gian đầu tư ít nhất 5 năm. Sau khi nhận quyền cư trú hợp pháp, phải tiếp tục định cư tại Hoa Kỳ trong 5 năm.

Canada: Chương trình Nhập cư dành cho Nhà đầu tư – IIP (hủy bỏ năm 2014)


Sở hữu tài sản cá nhân tối thiểu 1,6 triệu CAD và đang là nhân viên quản lý cấp cao hoặc chủ doanh nghiệp trong ít nhất 2 năm, tính trong mốc thời gian 5 năm gần đây. Hoặc phải đầu tư 800.000 CAD vào một ngân hàng theo chỉ thị của Chính phủ Canada và sẽ được hoàn trả đầy đủ sau 5 năm, không lãi suất.

Australia: Visa đầu tư và Đổi mới kinh doanh (tạm thời)


Phải đầu tư 5 triệu AUD vào trái phiếu chính phủ hoặc trái phiếu liên bang; đầu tư vào các Quỹ đầu tư được Ban Kiểm soát đầu tư nước ngoài của Úc quản lý, bao gồm đầu tư vào cơ sở hạ tầng cơ bản, bất động sản… Dân nhập cảnh bằng Visa tạm trú có thể nộp đơn xin làm công dân chính thức sau khi sinh sống tại Úc được 2 năm trong vòng 5 năm gần nhất.

Vương Quốc Anh: Visa bậc 1 (Nhà đầu tư)


Đầu tư 2 triệu bảng Anh vào trái phiếu Kho bạc theo chỉ định và được hoàn trả 100 bảng Anh lãi suất sau 5 năm. Có thể trở thành dân tạm trú sau 5 năm và nộp đơn xin làm công dân chính thức sau 6 năm. Người nộp đơn phải sinh sống tại Anh 9 tháng trong thời gian 1 năm gần nhất trước khi được xét cấp quyền công dân.

New Zealand: Visa doanh nhân


Phải đầu tư 1,5 tỷ NZD vào những quỹ được chỉ định trong khoảng thời gian 4 năm. Phải sinh sống tại New Zealand 4 năm trong 5 năm gần nhất và phải vượt qua bài kiểm tra quyền công dân.

Singapore: Chương trình Nhà đầu tư toàn cầu - GIP


Đầu tư tối thiểu 2,5 triệu SGD vào một chủ thể kinh doanh mới hoặc mở rộng chiến dịch kinh doanh đã có sẵn hoặc đầu tư vào một quỹ GIP thuộc Nhà nước Singapore dùng để đầu tư vào những công ty ở Singapore. Công dân tạm trú trên 21 tuổi đã sống ít nhất 2 năm trong 6 năm gần nhất tại Singapore có thể nộp đơn cấp quyền công dân chính thức của Singapore.

Hàn Quốc: Visa đầu tư Công ty (D-8)

Đầu tư hơn 500 triệu won vào bất động sản. Sau 5 năm, nếu những người này không bị loại hồ sơ xét duyệt nhập cảnh vì nhiều lý do khác nhau, họ và vợ/ chồng cùng con cái sẽ được cấp quyền công dân tạm thời.

Đối với những đại gia Trung Quốc, những người có thể dễ dàng thu được hàng chục triệu USD, thì ngưỡng đầu tư được nhập cảnh không hề cao. Và đó là chưa kể ngưỡng đầu vào của nhiều quốc gia, bao gồm cả Hoa Kỳ, đã giảm một cách đáng kể.

Trước tình cảnh vươn lên của giới thượng lưu Trung Quốc, những chương trình đầu tư nhập cảnh thuộc nhiều quốc gia có ngưỡng thấp đang thu hút ngày càng nhiều đại gia Trung Quốc tham gia vào cơn sốt nhập cư này. Theo số liệu thống kê của chính phủ được CNN biên soạn:


Tổng số dân Trung Quốc được nhận Visa đầu tư nhập cảnh của Mỹ từ năm 2004 đến năm 2014 (Mỹ chỉ cấp 10.000 visa mỗi năm cho diện di dân đầu tư cấp theo diện EB-5)

Trong năm 2014 số lượng đơn xin nhập cảnh cho các chương trình đầu tư nhập cảnh Hoa Kỳ đạt mức cao nhất mọi thời đại, với 85% số người nộp đơn là công dân Trung Quốc. Đây là lần đầu tiên các hạn ngạch hàng năm đạt mức tối đa, do đó chính phủ Mỹ tạm ngừng xem xét những hồ sơ nhập cảnh.

Một trường hợp tương tự đã phát sinh tại Canada. Trong vòng vài năm qua, số lượng người Trung Quốc xin nhập cảnh đã bùng bổ, vào tháng Hai năm 2014, chính phủ Canada đã tuyên bố tạm dừng Chương trình Đầu tư Nhập Cảnh (IIP) này kể từ năm 1986, thời điểm chương trình được triển khai.


Trước khi loại bỏ Chương trình IIP, Canada công cố đang có 65.000 hồ sơ đợi duyệt, trong đó có 70% là hồ sơ của người Trung Quốc.

Di dân bằng việc đầu tư đang làm cạn kiệt của cải Trung Quốc


Tài sản thu về: Tính tới năm 2012, công dân đã di dân gửi về Trung Quốc 66 tỷ USD, tương đương 4.000 tỷ Nhân dân tệ (RMB). Tài sản thất thoát: Năm 2011, những người Trung Quốc có tài sản có thể đầu tư hơn 6 triệu RMB lên đến 33.000 tỷ RMB, trong đó 2.800 tỷ RMB đã chuyển ra nước ngoài.

Số tiền mà người giàu đầu tư ra hải ngoại vượt xa số của cải họ mang về cho Trung Quốc. Vậy chính xác họ đang đầu tư vào điều gì?

Những nhà đầu tư Trung Quốc đang điên đảo vì bất động sản nước ngoài.

Bên cạnh việc được cấp Visa thông qua hình thức mua trái phiếu, nhiều người giới thượng lưu Trung Quốc đang đặc biệt “say mê” đầu tư vào bất động sản, và đang điên cuồng mua đất ở nước ngoài. Dân Trung Quốc trở thành người mua chính trong lĩnh vực bất động sản nước ngoài .


Khoảng giữa tháng Tư năm 2013 và tháng Ba năm 2014, người Trung Quốc đã chi hơn 221 tỷ USD cho bất động sản Hoa Kỳ, chiếm 24% tổng số giao dịch bất động sản nhà đất của quốc gia này.

Theo “Báo cáo thường niên 2014 về tình trạng Di cư Quốc tế của Trung Quốc”, công dân nước này là những nhà đầu tư nước ngoài đổ vốn lớn vào bất động sản của thành phố Vancouver, Brisbane, và London.

Việc mua nhà đất được người Trung Quốc thực hiện lên đến 20-40% trong tổng số giá trị giao dịch của bất động sản địa phương. Nhưng giao dịch này như lời tuyên bố: “Chúng tôi muốn tất cả các bạn biết rằng chúng tôi đã đánh dấu tên mình cho hầu như mọi thứ trên thế giới”.


Mai Trâm

(Trí Thức Trẻ)

Bao giờ mới hết tình trạng bệnh viện quá tải?

000_Hkg9725957-622.jpg
                               Một bệnh viện ở Hà Nội, ảnh minh họa chụp trước đây. AFP

Phải cam kết nằm ghép

Bệnh nhân phải ký giấy cam kết đồng ý nằm ghép khi đến điều trị tại bệnh viện Nhiệt đới Trung ương tại Hà Nội. Đây là tin do tờ Tuổi Trẻ loan đi hôm đầu tháng 10. Điều này cho thấy tình trạng quá tải ở các bệnh viện tại Việt Nam là hết sức đáng lo ngại.

Việt Nam nằm trong danh sách 33 quốc gia có tỷ lệ giường bệnh thấp nhất trên thế giới, 1 giường bệnh/1.000 dân.

Thống kê của Cục Quản lý Khám chữa bệnh - Bộ Y tế cho biết, hiện nay tình trạng các bệnh viện công đang quá tải ở mức trầm trọng. Công suất sử dụng giường bệnh luôn ở mức từ 90-110%, bệnh nhân thường phải nằm 2-3 người/giường, thậm chí có nơi tới 4-5 người/giường. Trong lúc đó tỷ lệ bác sĩ trên 1 vạn dân mới ở mức 7,4 bác sĩ/ 10.000 người.
Từ hôm vào bệnh viện con tôi có được nằm ở giường đâu, toàn nằm dưới đất chứ làm gì có giường, vì còn các cháu bé hơn con mình nên mình phải nhường. Có đến 4 cháu chung một giường thì làm sao mình có thể nằm được. - Ông Thịnh
Do đó, tình trạng ở các bệnh viện 2-3 người bệnh nằm chung một giường hay ngồi la liệt ngoài hành lang, hoặc phải chầu trực xếp hàng khám chữa bệnh từ 4-5 giờ sáng là hiện tượng hết sức phổ biến.

Ông Thịnh, quê ở Nam Định một người nhà bệnh nhân đang điều trị tại bệnh viện Nhi Trung ương ở Hà nội cho biết:

“Từ hôm vào bệnh viện con tôi có được nằm ở giường đâu, toàn nằm dưới đất chứ làm gì có giường, vì còn các cháu bé hơn con mình nên mình phải nhường. Có đến 4 cháu chung một giường thì làm sao mình có thể nằm được.”
Điều đáng nói là, tình trạng nằm ghép 2-3 người bệnh/giường được coi là chuyện đương nhiên, và người bệnh phải biết chấp nhận. Ông Thành quê ở Thanh hóa tiếp lời:

“Bệnh viện đông quá, phải nằm 02 cháu một giường nhưng do các cháu ốm đau nhiều quá thì phải chấp nhận như thế, biết làm sao được?”

Tình trạng quá tải ở các bệnh viện hiện nay đã ở mức đáng báo động; nhất là mỗi khi xảy ra dịch bệnh. Nói về tình trạng quá tải ở các bệnh viện hiện nay, BS Đông ở bệnh viện Ung bướu TP. HCM ghi nhận:

“Từ trước đến giờ bệnh viện luôn quá tải, nguyên nhân là do nguồn bệnh nhân từ các tỉnh chuyển lên thêm tới 60-70%. Theo định biên thì bệnh viện có 1.300 giường nhưng chỉ có 700 giường nội trú thôi, nhưng số bệnh nhân nội trú luôn là 1.700-1800 người, kể cả bệnh nhân ngoại trú là 8.000 người. Vì thế tình trạng một giường nằm 2-3 người thậm chí không phải là nằm nữa, mà gọi là ngồi. 

benh-vien-1-622.jpg
                                   Phòng cấp cứu của một bệnh viện công ở Việt Nam.

Theo báo Thanh niên online, Bộ Y tế cho biết tình trạng quá tải bệnh nhân sẽ làm chất lượng khám chữa, chăm sóc người bệnh tại bệnh viện bị ảnh hưởng. Ngoài ra môi trường bệnh viện cũng dễ bị nhiễm khuẩn hơn và cũng là nguyên nhân dẫn đến nhiều tiêu cực trong ngành y như: vòi vĩnh, hạch sách người bệnh và gây ra nguy cơ mất an ninh trong bệnh viện.

Đã có 20 bệnh viện tuyến trung ương ký cam kết không để bệnh nhân nằm ghép và thực hiện nghiêm túc thông tư số 14/2014/TT-BYT ngày 14/4/2014 về quy định việc chuyển tuyến giữa các cơ sở khám bệnh, chữa bệnh hoặc các trường hợp từ chối tiếp nhận người bệnh trái quy định gây ảnh hưởng sức khỏe của người bệnh, làm bức xúc đối với người bệnh.

Nguyên nhân

Trả lời câu hỏi: nguyên nhân do đâu khiến cho tình trạng quá tải ở các bệnh viện trở nên trầm trọng?

Do khả năng và chất lượng khám chữa bệnh ở các tuyến khác nhau, nên người dân không tin các bệnh viện ở tuyến cơ sở, họ đã bằng mọi cách tìm về các bệnh viện tuyến trên để khám chữa và điều trị. BS Quảng ở bệnh viện Đa khoa Đan phượng, Hà Nội cho biết:

“Nếu như bệnh viện được đầu tư trang thiết bị thì bệnh viện sẽ đáp ứng được nhu cầu khám chữa bệnh, không phải chuyển bệnh nhân lên tuyến trên sẽ giảm được tình trạng quá tải. Đồng thời các bác si sẽ được phát huy năng lực, được sử dụng các thiết bị hiện đại từ đó sẽ nâng cao chất lượng điều trị. Và sẽ tạo được sự hài lòng của người bệnh khi đến khám chữa bệnh.”

Nguyên nhân cơ bản là số giường bệnh trên đầu người quá thấp, số bệnh nhân nội trú trong 20 năm qua tăng gấp 10 lần, song số giường bệnh chỉ tăng có 2 lần. Bên cạnh đó đầu tư của ngân sách nhà nước dành cho ngành Y tế ở mức quá thấp, đặc biệt là vốn cho xây dựng bệnh viện còn quá ít, BS Đông khẳng định:
Tình trạng quá tải hiện nay của của chúng ta đã quá căn cơ, nguyên nhân cơ bản nhất là chúng ta thiếu nhân lực và thứ 2 là do chúng ta quá thiếu bệnh viện. - BS Đông
“Tình trạng quá tải hiện nay của của chúng ta đã quá căn cơ, nguyên nhân cơ bản nhất là chúng ta thiếu nhân lực và thứ 2 là do chúng ta quá thiếu bệnh viện.”

Một thực tế khá trớ trêu, trong lúc các bệnh viện công thì quá tải song các bệnh viện hay các cơ sở y tế tư nhân được đầu tư với số lượng vốn lớn, khang trang lại đang phải đối mặt với vấn đề thiếu bệnh nhân. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này là do chính sách Bảo hiểm Y tế còn quá nhiều bất cập. BS Hưng thuộc bệnh viện Chuyên khoa Nội Khánh Lương, một bệnh viện Tư nhân ở Hà nội giải thích:

“Vì đa số bà con ta có mức sống còn quá thấp nên là khám chữa bệnh họ chỉ trông chờ vào Bảo hiểm Y tế, mà Bảo hiểm Y tế thì các nơi khác chuyển đến thì họ được giảm 40%. Nhưng bây giờ khám ngoại trú thì họ không được giảm đồng nào. Chính vì thế mà họ không dám đến khám chữa bệnh ở các bệnh viện ngoài công lập.”

Tuy vậy, trong thời gian qua ở các BV luôn có các nỗ lực bằng nhiều cách khác nhau để giảm thiểu vấn đề quá tải của bệnh viện và bước đầu cũng đã đạt được những kết quả nhất định. Nói về giải pháp, BS Vĩnh ở bệnh viện Nhi trung ương cho biết:

“Bằng cách tạo ra một lớp lọc nữa, tức là với những trường hợp người bệnh nếu cho về nhà thì chưa yên tâm, nhưng nếu cho ở lại viện thì chưa cần thiết thì chúng tôi đưa họ vào khu vực lưu ngắn để theo dõi họ trong khoảng 4-5 giờ đồng hồ.”

Để giải quyết tình trạng quá tải thì không chỉ xây thêm bệnh viện hoặc tăng số giường bệnh, mà phải tăng chất lượng điều trị, một cán bộ thuộc Trung tâm Phát triển năng lực quản lý khám, chữa bệnh – Cục Quản lý khám chữa bệnh – Bộ Y tế cho chúng tôi biết về giải pháp:

“Đầu tiên là phải nâng cao chất lượng điều trị, làm thế nào để giảm số ngày nằm viện càng ít càng tốt, bằng cách chúng tôi sẽ đưa ra các tiêu chuẩn được nằm viện một cách chặt chẽ, không cho nhập viện một cách ồ ạt. Đối với các bệnh nhân không xứng đáng phải nằm viện thì chúng tôi sẽ chuyển xuống tuyến dưới hoặc cho họ điều trị tại nhà với các tư vấn thật là chi tiết.”

Người dân thiếu đói, thất học, bệnh tật nhưng không được chạy chữa đúng mức là những hình ảnh thể hiện sự nghèo đói, kém văn minh, đồng thời qua đó cũng cho thấy sự quan tâm của nhà nước đối với dân chúng ở mức độ nào? Hậu quả của quá tải bệnh viện không những làm cho người bệnh gặp rất nhiều khó khăn, phiền toái mà còn gây nhiều hệ lụy xấu cho ngành Y tế.

Anh Vũ

(RFA)

Phó chủ tịch xã làm đám cưới linh đình đón con dâu 14 tuổi

Theo lời bố chồng của cô dâu 14 tuổi, ông cũng đã ra lời khuyên răn, ngăn cản con nhưng rút cuộc vẫn phải chấp nhận để đám cưới diễn ra.

Luật hôn nhân và gia đình năm 2014 về điều kiện kết hôn quy định: Nam từ đủ 20 tuổi trở lên, nữ từ đủ 18 tuổi trở lên mới được đăng ký kết hôn. Thế nhưng, tại huyện miền núi Vũ Quang, câu chuyện về đám cưới của cô dâu 14 tuổi với con trai của một vị phó chủ tịch xã đang gây xôn xao dư luận.

Theo đó, cô dâu 14 tuổi được xác định là Đoàn Thị Mỹ T., con gái thứ 2 của ông Đoàn Văn T. và bà Nguyễn Thị T., trú tại xóm 6 – Hợp Lý, xã Hương Minh, huyện Vũ Quang (Hà Tĩnh). Chú rể là Nguyễn Thanh V. (SN 1994), con trai út của ông Nguyễn Văn T. và bà Phạm Thị H., trú tại xã Hương Quang, huyện Vũ Quang.

Phó chủ tịch xã làm đám cưới linh đình đón con dâu 14 tuổi - Ảnh 1
  Đám cưới của con trai phó chủ tịch xã Hương Quang với cô dâu 14 tuổi đang thu hút sự quan tâm của dư luận

Đám cưới của cặp uyên ương này bắt đầu được tổ chức vào ngày 8/10 vừa qua. Điều khiến dư luận địa phương xôn xao không chỉ vì cô dâu mới chỉ 14 tuổi – chưa đủ tuổi kết hôn mà còn vì chú rể lại chính là con trai của vị phó chủ tịch xã Hương Quang – ông Nguyễn Văn T. Đáng nói hơn, theo tìm hiểu của PV báo Người Đưa Tin được biết, đám cưới này còn được tổ chức rình rang (trong 3 ngày liên tiếp – PV) và mời rất đông quan khách, bà con tham dự.

Ông Nguyễn Viết Dũng, Phó trưởng Công an xã Hương Minh xác nhận: “Việc gia đình ông Đoàn Văn T. và bà Nguyễn Thị T. tổ chức đám cưới cho con gái Đoàn Thị Mỹ T. (14 tuổi) là có thật. Tuy nhiên, gia đình họ chỉ làm đám cưới nhỏ chứ không làm linh đình. Từ trước đến nay, ở xã Hương Minh chưa có trường hợp nào kết hôn ở tuổi 14. Điều đáng nói, gia đình ông T. không thông báo sự việc với chính quyền địa phương”.

Phó chủ tịch xã làm đám cưới linh đình đón con dâu 14 tuổi - Ảnh 2
         Sổ đăng ký hộ khẩu thường trú ghi rõ Đoàn Thị T. (SN 2001), tức là năm nay mới 14 tuổi.

Tin nhanh từ ông Nguyễn Trọng Thế, Bí thư Đảng ủy xã Hương Quang cho biết: “Với cương vị phó chủ tịch xã - là người có trách nhiệm thực thi pháp luật, biết rõ là sai nhưng ông Nguyễn Văn T. vẫn tổ chức đám cưới cho con, phát thiệp mời khắp nơi như vậy là không được. Quan điểm của Đảng ủy và chính quyền địa phương là không đồng tình. Bởi việc này đã ảnh hưởng rất lớn đến quá trình xây dựng nông thôn mới tại địa phương. Đặc biệt là tiêu chí văn hóa”.

“Chúng tôi đã báo cáo lên Huyện ủy về việc ông T. tổ chức đám cưới cho con trai với con dâu mới 14 tuổi”, ông Thế cho biết thêm.

PV đem sự việc trao đổi với ông Phạm Thái Huề, Cán bộ tư pháp, hộ tịch xã Hương Quang, được biết: “Con trai của ông Nguyễn Văn T. là Nguyễn Anh V. (SN 1994) không đăng ký kết hôn tại UBND xã Hương Quang”. Như vậy, liệu điều này có thể đồng nghĩa với việc, chính quyền xã Hương Quang không hay biết về việc kết hôn sai trái này trước khi thiệp mời đám cưới được gửi (?!)

Để tìm hiểu rõ hơn về sự việc, PV đã cố liên lạc qua điện thoại với ông Nguyễn Văn T. nhưng vị này từ chối trả lời tất cả các câu hỏi vì hiện ông đang cảm thấy rất mệt mỏi. Ông T. chỉ nói rằng, ông cũng đã ra lời khuyên răn, ngăn cản con nhưng rút cuộc vẫn phải chấp nhận để đám cưới diễn ra (?!).

Tin tức từ thầy giáo Nguyễn Bảo Ngọc, Hiệu trưởng trường THCS Phan Đình Phùng, huyện Vũ Quang – nơi cô dâu Đoàn Thị Mỹ T. theo học được biết: T. vốn đang theo học tại trường. Tuy nhiên, đầu năm học 2015 – 2016, người nhà của T. đã đến xin nhà trường cho em nghỉ học với lí do đi chữa bệnh. Từ thời điểm đó đến nay, T. không quay lại trường học.

Rõ ràng, dù với bất cứ lí do gì thì việc kết hôn với người chưa đủ 18 tuổi đã là điều vi phạm pháp luật. Hơn nữa, bố chồng của cô dâu 14 tuổi không ai khác lại là một vị phó chủ tịch xã. Phải chăng, vị này đang phớt lờ quy định hay nói cách khác là vô hình chung “tiếp tay” cho nạn tảo hôn ???.

PVMT

(Người Đưa Tin)

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

TPP: Chính phủ chuẩn bị gì cho làn sóng thất nghiệp

Ngay tại Hà Nội những thanh niên thất nghiệp ngồi chờ hàng ngày ở các ngã ba ngã tư đường xem có ai mướn làm bất cứ công việc gì theo giờ hay theo ngày.
Ngay tại Hà Nội những thanh niên thất nghiệp ngồi chờ hàng ngày ở các ngã ba ngã tư đường xem có ai mướn làm bất cứ công việc gì theo giờ hay theo ngày. AFP

Bên cạnh lợi ích lớn lao về tăng GDP, tăng xuất khẩu, thu hút đầu tư và cải cách thể chế, Việt Nam có thể đối diện một làn sóng thất nghiệp lớn, vì một số lĩnh vực sản xuất bị xóa sổ hoặc thu hẹp do không có khả năng cạnh tranh khi hàng rào thuế quan của 12 nước thành viên TPP được gỡ bỏ. Chính phủ Việt Nam có chuẩn bị gì để đối phó với tình hình này.

Thiệt hại khó tránh khỏi

Bộ trưởng Công thương Việt Nam Vũ Huy Hoàng tuyên bố ở Atlanta Hoa Kỳ hôm 5/10 rằng, khi TPP có hiệu lực, lực lượng lao động trong một số ngành sản xuất kém cạnh tranh sẽ bị thất nghiệp. Theo trích thuật của báo chí Việt Nam, ông Bộ trưởng dự kiến ngành chăn nuôi sẽ gặp nhiều khó khăn nhất. Kế đến là những doanh nghiệp nhà nước dựa vào bao cấp và những doanh nghiệp có công nghệ sản xuất và kinh doanh lạc hậu.

Được biết 52% GDP tổng sản phẩm nội địa được tích góp từ nền kinh tế hộ gia đình ở Việt Nam. Hầu hết hoạt động trong lĩnh vực nông nghiệp như trồng trọt, chăn nuôi, thủy sản, tiểu thủ công nghiệp. Cạnh tranh quốc tế của nền kinh tế hộ gia đình là bất khả, vì qui mô quá nhỏ bé, ít vốn và không có năng lực cạnh tranh. Sự thật hiển nhiên đến nỗi kinh tế gia Lê Đăng Doanh ở Hà nội từng nhận định:

“Nếu Việt Nam cạnh tranh quốc tế mà lại cạnh tranh với các hộ gia đình quá nhỏ thì điều ấy là mối nguy cơ rất lớn.”

Diện mạo nền kinh tế hộ gia đình ở Việt Nam với khoảng từ 15 tới 17 triệu hộ, sẽ có nhiều thay đổi dù muốn dù không, cùng với tốc độ hội nhập chóng mặt của kinh tế Việt Nam. Sẽ có nhiều loại cây trồng phải thay đổi vì không thể cạnh tranh, đặc biệt là ngành chăn nuôi sẽ gần như xóa sổ hoặc thu hẹp đến mức giới hạn nhất. Điều mà chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Ban Tư vấn Kinh tế của Thủ tướng Chính phủ từng nhận xét trên báo chí. Bà nói, trong hội nhập Việt Nam phải biết chấp nhận từ bỏ một số ngành không có lợi thế vì nhiều ngành khác…Hội nhập cũng đặt ra bài toán lựa chọn ngành để đầu tư, phát triển và phải biết từ bỏ một số ngành yếu kém.
    Nếu Việt Nam cạnh tranh quốc tế mà lại cạnh tranh với các hộ gia đình quá nhỏ thì điều ấy là mối nguy cơ rất lớn
    Kinh tế gia Lê Đăng Doanh

Tác động tích cực

TS Huỳnh Thế Du, giảng viên Chương trình kinh tế Fulbright TP.HCM nhận định rằng, Việt Nam cần có nhiều nỗ lực để nhanh chóng thực hiện chuyển dịch cơ cấu lao động và việc làm sang những lĩnh vực hiệu quả. Ông nói:

“Thí dụ về nông nghiệp chẳng hạn, những cây trồng, vật nuôi mà không có lợi thế cạnh tranh có thể chuyển ngay sang những cây trồng vật nuôi có lợi thế cạnh tranh. Như thế phần lợi ích sẽ được nhiều, ngược lại nếu quá trình chuyển đổi không diễn ra nhanh chóng mà để chậm trễ, thì số người bị ảnh hưởng sẽ nhiều hơn, lúc đó nó sẽ gây ra những trục trặc trong xã hội.”

Trả lời Nam Nguyên, TS Võ Trí Thành, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương ở Hà Nội cho rằng, khi TPP có hiệu lực thì bên cạnh các tác động tích cực cho nền kinh tế Việt Nam như  tăng xuất khẩu, tăng GDP, tăng đầu tư và nâng cao hơn mức độ cải cách thể chế, còn là những ảnh hưởng không mong muốn đối với một số lĩnh vực. Ông nói:

Nghề mua bán ve chai, đồ phế thải cũng rất thịnh hành vì số người thất nghiệp ngày một nhiều
Nghề mua bán ve chai, đồ phế thải cũng rất thịnh hành vì số người thất nghiệp ngày một nhiều. AFP

“ Gắn với các tác động tích cực ấy cũng hàm nghĩa về lao động và dịch chuyển lao động, sẽ có rất nhiều công ăn việc làm có thể là hàng triệu công ăn việc làm mới được tạo ra cho những ngành Việt Nam có lợi thế. Đây cũng là một cách để thu hút lao động từ các lĩnh vực khác, có thể chịu những tác động tiêu cực TPP như là ngành chăn nuôi. Thứ hai nữa rất quan trọng là sự dịch chuyển sang lĩnh vực công nghiệp chế biến này, tạo điều kiện rất tốt cho Việt Nam tiến hành cải cách cơ cấu cho Việt Nam trong lĩnh vực nông nghiệp, mà ở đó vẫn còn khoảng 47% lực lượng lao động và năng suất tương đối là thấp…”
    Gắn với các tác động tích cực ấy cũng hàm nghĩa về lao động và dịch chuyển lao động, sẽ có rất nhiều công ăn việc làm có thể là hàng triệu công ăn việc làm mới được tạo ra cho những ngành Việt Nam có lợi thế. Đây cũng là một cách để thu hút lao động từ các lĩnh vực khác
    TS Võ Trí Thành

TS Võ Trí Thành cho rằng dịch chuyển lao động nằm trong tiên liệu của chính phủ. Trong mục đích thu hút người lao động bị thất nghiệp không chỉ trong chăn nuôi, mà còn những lãnh vực khác chịu ảnh hưởng bất lợi của TPP, cũng như quá trình cải cách doanh nghiệp doanh nghiệp nhà nước. Theo đó, một thành phần người lao động sẽ phải rời bỏ thị trường từng gắn bó với doanh nghiệp mình. Và chính phủ sẽ có sự hỗ trợ nhất định để giúp doanh nghiệp chuyển dịch, hoặc tìm một thị trường ngách trong lĩnh vực của mình mà vẫn còn khả năng cạnh tranh.

TS Võ Trí Thành tiếp lời:

“ Thứ hai là vấn đề đào tạo lao động, thứ ba là là có những chương trình hỗ trợ. Bài học này cũng không quá mới đối với Việt Nam trong quá trình hội nhập, tuy rằng qui mô và mức độ có thể khác nhau, Ví dụ khi Việt nam ký hiệp định BTA với Hoa Kỳ thì cũng nằm trong giai đoạn Việt Nam tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước và hệ thống tài chính ngân hàng của Việt Nam. Lúc ấy rất nhiều doanh nghiệp kể cả những nhà hoạch định chính sách cũng rất lo ngại việc Việt Nam có thể tiếp cận thị trường Hoa Kỳ, luật rất cao đòi hỏi các tiêu chuẩn cũng khá cao. Nhưng mọi việc cho thấy Việt Nam đã tận dụng được các cơ hội và Hoa Kỳ trở thành thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam.”
Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương Võ Trí Thành kết luận, ở đây có hai vấn đề. Một là nhìn thấy tác động tích cực mà tác động ấy có thể lan tỏa đến cả những lĩnh vực có khả năng chịu nhiều thiệt thòi. Hai là một chương trình chính sách hổ trợ tích cực của nhà nước để giảm thiểu chi phí điều chỉnh trong quá trình cải cách, cũng như hội nhập và thực thi GDP.

Tiên liệu của chính phủ trong dịch chuyển lao động trên thực tế đã được hoạch định, hai năm sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO. Cuối năm 2009 Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt đề án đào tạo nghề cho lao động nông thôn đến năm 2020. Báo cáo năm 2013 cho thấy sau ba năm thực hiện, chương trình này đã dạy nghề cho 1,1 triệu nông dân trên toàn quốc. Tuy nhiên có tới 61% số nông dân hoàn tất học nghề vẫn trở lại làm nghề nông. Nông dân học nghề xong muốn ly nông bất ly hương, nhưng không có nhiều doanh nghiệp quyết định đầu tư vào nông thôn. Gần đây chính phủ có nhiều chính sách ưu đãi hơn, nhưng tiến bộ cụ thể chưa thấy rõ.

Các nhà hoạch định chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam đặt mục tiêu, giảm tỷ lệ lực lượng lao động trong nông nghiệp từ 47% xuống 30% vào năm 2020, để giúp tăng thu nhập cho khu vực nông thôn, thực hiện kế hoạch công nghiệp hóa và phát triển kinh tế bề vững. Phải chăng TPP sẽ tạo ra cơ hội này cho Việt Nam? Nhưng các chuyên gia nói có cơ hội là một chuyện, còn có tận dụng được nó hay không là một chuyện khác.

Nam Nguyên

(RFA)

Hoàng Giang - Ở Hà Nội sống bằng ‘đường’ nào?

Người dân ngồi dưới bóng râm để tránh nắng tại Hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, Việt Nam.
      Người dân ngồi dưới bóng râm để tránh nắng tại Hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, Việt Nam.

Tôi về Hà Nội từ hè đã thấy vô số thông tin liên quan đến các loại “đường” cơ bản gặp vấn đề: đường cáp quang dưới biển bị đứt không ngừng, đường điện quá tải nên cắt luân phiên và gần nhất là đường ống nước vỡ, lần thứ 15 liên tiếp. Lạ là vụ vỡ ống nước sông Đà rõ ràng không được nhiều người quan tâm đến như việc mạng internet bị chậm hay đứt giữa chừng, mặc dù vỡ lần này là lần thứ 15, mới vào sáng ngày 26/9, trở thành một ký tích.

Tôi đem chuyện đi tán phét, bạn bè tôi chẹp miệng nói “ôi dào chuyện thường, hết nước tao tranh thủ đi bơi rồi tắm luôn tại đó” hay vài đứa khác vẫn vui vẻ an tâm vì nhà còn nước sạch dự trữ. Thì rõ là vỡ như cơm bữa, còn ai hơi đâu mà ngóng nghe bán tán. Tôi về nhà không có nước tắm ngày nào cũng “gào thét” khổ sở nhưng ngay lập tức bị bố mẹ than vãn đại loại như “sung sướng quá nên mất có tí nước cũng kêu, ngày xưa bố mày có nước đâu, nước gánh từ sông suối về phải tiết kiệm lắm đấy”… Tôi ngạc nhiên quá, ngạc nhiên vì mất nước toàn thành phố to gần nhất cái thế giới này 1, thì ngạc nhiên vì thái độ bình thản vô cùng với tình trạng không nước sạch của dân thủ đô 10.

Thế giới đang vươn tới 1 tầm cao mới, đó là dự trữ và cung cấp nước sạch cho các nước nghèo thiếu nước như ở châu Phi. Đây là một vấn đề cấp bách đến nỗi UNESCO ngay lập tức cho ra nghị quyết 64/292 thừa nhận quyền con người về nước sạch. Đây là một quyền cơ bản của con người trên thế giới. Chắc chắn ai cũng biết rằng con người có thể nhịn ăn, nhịn mặc chứ không thể nhịn uống nước. Việc uống nước sạch liên quan trực tiếp đến sức khỏe con người. Chính bởi vậy, việc xây dựng hệ thống đường ống nước một cách hiệu quả nhất để cung cấp đủ nguồn nước sạch mà không bị dư thừa đang là một trong những chính sách quan trọng tại các nước phát triển. 

Nổi tiếng là đất nước Hà Lan với 2 Bộ riêng biệt chuyên xử lý về nước và có trách nhiệm ngang bằng Bộ giáo dục hay Bộ quốc phòng, do chính người dân sống tại đất nước không kể quốc tịch, độ tuổi bầu người lãnh đạo. Chính vì vậy, hệ thống cung cấp nước tưới tiêu và sinh hoạt tại đất nước này luôn hoạt động hiệu quả với mức giá rất rẻ. Tôi không muốn so sánh phẩm chất đường ống hay hệ thống xử lý nước sạch giữa 2 nước, điều tôi muốn nhấn mạnh là người dân Hà Lan luôn luôn biết và yêu cầu được sống với quyền cơ bản nhất của mình. Nhân dân đóng thuế và xứng đáng nhận được dịch vụ tốt nhất từ phía chính phủ.

Dân Việt Nam không như thế. Chỉ mới cách đây vài ngày, người Việt xôn xao vì một bài báo “Việt Nam là mô hình kỳ lạ nhất thế giới: nước… không chịu phát triển.” Một câu nói đùa đáng buồn và đáng suy nghĩ về nền kinh tế của Việt Nam so với thế giới. Tuy nhiên, có lẽ vì đi kèm chữ “nhất” trong tựa đề, nên tôi vẫn thấy mọi người nói về nó một cách hả hê, hãnh diện, ngầm ý rằng “là do ta không muốn mà thôi, chứ đã muốn là không phải dạng vừa đâu!” Đó là điều tôi nghĩ thầm vậy. Không phát triển có lẽ nào bởi từ chính những cá nhân nhỏ bé, đang hàng ngày không có nước uống cũng không một lời kêu ca, thay vào đó là chấp nhận và cảm thấy bình thường. Họ không lên án, không đấu tranh vì quyền lợi của chính bản thân mình. 

Có những khu vực còn tự chế và cải tạo những giếng khoan cũ, không màng đến phẩm chất nước đã tồn đọng lâu ngày dưới lòng đất. Sống giữa lòng thủ đô mà người dân cứ ngày một ngày hai phải tự tìm cách sinh tồn như những người nguyên thủy. Họ có thể cứ ngày ngày vừa đào giếng, vừa chửi đổng chế độ với nhau 1-2 câu rồi vẫn xách nước về nấu cơm tắm rửa. Cùng phát triển nước giàu, dân mạnh cứ như câu nói đầu môi. Và rõ ràng, không chỉ là câu chuyện quyền con người về nước sạch, những quyền cơ bản khác cũng đã và đang tuột dần khỏi tay mỗi người dân sống trên đất nước này vì sự thờ ơ quá đỗi hồn nhiên.

Hoàng Giang
Trong lòng Hà Nội Blog

(VOA)

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Hà Nội: Liệu có phải lãnh đạo không còn đủ uy tín?

Ở đây có thể có ba khả năng. Một là sự “lộng quyền” của cấp dưới, hai là do cấp trên không còn uy tín và cũng không loại trừ có cả hai nguyên nhân.

Hơn 10 hộ dân với hàng chục nhân khẩu đang sống yên bình trong một khu biệt thự Pháp từ hàng chục năm nay với đường thoát nước thông thoáng thì bỗng dưng tháng 7/2013, hệ thống cống rãnh tắc ứ. Cả khu phố như chìm trong nước thải bất kể ngày mưa hay ngày nắng.

Sau nhiều lần làm đơn thư kêu cứu cùng với sự đồng hành của báo Dân trí, phải 2 năm sau, đoàn kiểm tra liên ngành TP Hà Nội mới tìm ra nguyên nhân “nhấn chìm” khu nhà này là do tắc đường cống dưới nền nhà số 5 Đặng Dung do bị chèn bởi giẻ rách và bê tông.

http://xmedia.nguoiduatin.vn/thumb_x500x/159/2014/11/27/lay-phieu-tin-nhiem.png
Hình minh họa
Sau khi tìm ra nguyên nhân, ngày 14/9/2015, Phó chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Quốc Hùng đã chủ trì buổi tiếp xúc với những người dân trong số nhà 146 Quán Thánh, có sự tham gia của lãnh đạo Sở Xây dựng, Thanh tra Thành phố, UBND quận Ba Đình và phường Quán Thánh. Tại buổi tiếp dân này, Phó chủ tịch TP. Hà Nội đã ghi nhận tâm tư, nguyện vọng của người dân nơi đây đồng thời chỉ đạo Thanh tra Thành phố tiến hành thanh tra toàn diện việc cấp sổ đỏ cho nhà số 5 Đặng Dung, làm rõ đúng – sai, tìm biện pháp xử lý và trả lời câu hỏi trách nhiệm thuộc về ai?

PCT Nguyễn Quốc Hùng còn yêu cầu làm rõ phản ánh của người dân về việc cấp tăng diện tích từ 12 lên 25m2, cấp sổ đỏ lên cống thoát nước chung của nhà số 5 Đặng Dung. Từ đó, dựa trên cơ sở kết luận thanh tra, xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật; Căn cứ kết luận thanh tra sẽ xử lý đường cống tắc đi qua nhà số 5 Đặng Dung; Thanh tra vấn đề vi phạm trật tự xây dựng…

Phó chủ tịch TP Hà Nội còn chỉ đạo quận Ba Đình, phường Quán Thánh phải họp dân, thống nhất có sự đồng thuận của dân mới triển khai tiếp.

Để thể hiện sự quyết liệt, ngày 16/9/2015, Văn phòng UBND TP Hà Nội đã ban hành Công văn số 300/TB-VP thông báo ý kiến chỉ đạo của Phó chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Quốc Hùng khẳng định lại một lần nữa yêu cầu UBND quận Ba Đình phối hợp với các cơ quan chức năng thống nhất với các hộ dân để có giải pháp thực hiện.

Thế nhưng, ý kiến chỉ đạo của Phó chủ tịch UBND TP Hà Nội ban hành còn “chưa ráo mực” và cũng không cần đến sự đồng thuận của hàng chục người dân, ngày 23/9 Chủ tịch UBND quận Ba Đình đã ký ngay Quyết định phê duyệt phương án xây dựng hệ thống thoát nước tại số nhà 146 Quán Thánh (đường cống mới).

Tại buổi tiếp xúc để lấy ý kiến nhân dân của phường Quan Thánh, đã có sự khác biệt trong biện pháp xử lý. Cụ thể là phía chính quyền muốn xây cống mới, người dân kiên quyết phản đối, yêu cầu lập lại hiện trạng như cũ theo qui định của pháp luật.

Tuy nhiên, bất chấp sự phản đối của người dân, không thực hiện ý kiến chỉ đạo của PCT TP Hà Nội Nguyễn Quốc Hùng, Quận Ba Đình cũng không cần đợi kết quả thanh tra sổ đỏ nhà số 5, sáng ngày 6/10, đã huy động nhiều máy móc và công nhân đến quyết đào phá khu nhà 146 làm cống mới.

Trong cuộc họp ngày 4/9, Chủ tịch UBND quận Ba Đình Đỗ Viết Bình cho rằng ngân sách chi xây dựng đường cống mới tại nhà 146 Quán Thánh không đáng bao nhiêu. Tuy nhiên, theo Quyết định duyệt phương án xây dựng hệ thống thoát nước tại số nhà 146 Quán Thánh do ông Đỗ Viết Bình ký ngày 23/9 thì số tiền này là 480 triệu đồng.

Tức là theo ông Bình, khoản tiền gần nửa tỷ đồng tiền thuế của dân… chẳng đáng bao nhiêu?

Tất nhiên, không thể chấp nhận cách làm vô lý, coi thường kỉ cương, phép nước của chính quyền Quận Ba Đình, hàng chục người dân đã kiên quyết phản đối. Họ dựng băng rôn, khẩu hiệu và dàn người để ngăn cản và thề bảo vệ đến cùng lẽ phải.

Xin chưa bàn đến đúng sai, chỉ nói đến một việc, đó là coi thường kỉ cương, phép nước, trên bảo dưới không nghe của chính quyền Quận Ba Đình khi họ không chấp hành ý kiến chỉ đạo của PCT TP Nguyễn Quốc hùng.

Ở đây có thể có ba khả năng. Một là sự “lộng quyền” của cấp dưới, hai là do cấp trên không còn uy tín và cũng không loại trừ có cả hai nguyên nhân.

Phải chăng, lãnh đạo quân Ba Đình đã quá… vội vàng để đẩy sự việc tới “sự đã rồi” mà quên mất rằng “Hà Nội không vội được đâu”. Người dân Hà Nội cũng không dễ gì… “bắt nạt”!

Cuối cùng, dù bắt nguồn từ nguyên nhân nào thì cũng là “chua chát”, nhất là khi Ba Đình, một quận trung tâm chính trị của Thủ đô Hà Nội.

(Dân trí)

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Lương hưu trí và nỗi lo của người già

Một nghệ sĩ về hưu suy tư về cuộc sống đời thường khó khăn, nghiệt ngã (minh họa)
           Một nghệ sĩ về hưu suy tư về cuộc sống đời thường khó khăn, nghiệt ngã (minh họa).
                                                  Photo courtesy tienphong.vm

Có tới 95% số người ở VN được hỏi bày tỏ nỗi lo lắng sẽ chịu cảnh nghèo, không đủ tiền sinh sống khi về hưu.

Đời sống của các đối tượng hưu trí ở VN hiện nay thế nào và cần có các giải pháp ra sao để lương hưu đảm bảo cuộc sống?

Hiện nay ở VN có khoảng gần 11 triệu người thuộc diện được hưởng lương hưu trí, mà đối tượng chính là lao động trong khu vực nhà nước và những người tham gia bảo hiểm xã hội (BHXH) tự nguyện. Song số người già được hưởng lương hưu trí chỉ chiếm khoảng 25%.

Ở độ tuổi về hưu, khi các nguồn thu nhập khác không còn nữa thì nguồn thu nhập từ lương hưu trí có một ý nghĩa hết sức quan trọng đối với những người già. Ông Huynh, một các bộ về hưu ở Đông Anh chia sẻ:

“Cuộc sống của những người có tuổi, sau một thời gian công tác về nghỉ nếu được đảm bảo bằng cái BHXH thì sẽ có cuộc sống ổn định. Thứ nhất là nó sẽ đảm bảo kinh tế cho bản thân người đã về nghỉ, thứ 2 là những vấn đề về xã hội như về y tế, về đời sống thì cũng có những chế độ nhất định để đảm bảo cho chúng tôi yên tâm lúc tuổi già.”

Theo quy định bắt buộc, những người được hưởng lương hưu phải ở độ tuổi 60 đối với nam giới và 55 đối với nữ ; có số năm công tác tối thiểu là 15 năm và mức lương tối đa là 75% lương trung bình của 5 năm cuối. Ngoài chế độ tiền lương hưu thì người về hưu còn được hưởng cả chế độ bảo hiểm y tế.

Giải thích về thể thức và cách tính lương hưu hiện nay, bà Thanh Hòa, cán bộ phòng Chế độ thuộc cơ quan BHXH thành phố Hà nội cho biết, hiện nay tổng quỹ BHXH được quản lý theo nguyên tắc thực thanh thực chi và được chi trả theo các chế độ quy định. Bà nói với chúng tôi:

“Cách tính lương hưu dựa trên thời gian tham gia đóng BHXH và mức đóng, dựa trên mức lương do nhà nước quy định. Cũng có các đối tượng dựa trên mức lương do người sử dụng lao động quy định.”

Tuy vậy, theo báo VNN cho biết kết quả khảo sát về thái độ và kỳ vọng vào tương lai hưu trí đã cho thấy, người lao động Việt Nam rất quan tâm đến việc làm gì để đối phó với an sinh hưu trí tương lai. Có tới 95% số người được hỏi bày tỏ nỗi lo lắng sẽ chịu cảnh nghèo, không đủ tiền sinh sống khi về hưu.

Lương lúc tôi về hưu cũng thuộc loại khá trong xã hội, song cũng nhìn chung cũng không đủ sống và tôi phải đi làm thêm. Cũng có cái may bây giờ chế độ xã hội nó thay đổi, lương đã được nâng dần lên
Ông Vĩnh, một công chức về hưu

Chúng tôi đã trao đổi với nhiều người, là các đối tượng hiện đang hưởng lương hưu để tìm hiểu về cuộc sống hiện tại của họ và được biết như sau.

Tùy theo nghành nghề và tính chất công việc khác nhau, nên mức thu nhập của người nghỉ hưu hiện nay cũng khác nhau. Bà Tuệ Minh, một cán bộ quân đội nghỉ hưu ở quận Long biên cho biết:

Một bộ đội về hưu đi bán hàng rong. AFP
Một bộ đội về hưu đi bán hàng rong.
 AFP
“Tôi ở trong quân đội, người ta gọi là lương xương máu nên khi về hưu cũng được đảm bảo hơn, chứ còn những người trực tiếp sản xuất hay công nhân hoặc những lao động khác thì khó khăn hơn nhiều.”

Ông Vĩnh, một công chức về hưu ở quận Ba Đình chia sẻ:

“Lương lúc tôi về hưu cũng thuộc loại khá trong xã hội, song cũng nhìn chung cũng không đủ sống và tôi phải đi làm thêm. Cũng có cái may bây giờ chế độ xã hội nó thay đổi, lương đã được nâng dần lên.”

Cuộc sống hết sức khó khăn, khoản lương hưu quá ít không thể đáp ứng được cuộc sống. Trong một tâm trạng buồn rầu, bà Hương, một công nhân nghỉ chế độ mất sức lao động ở Nghệ An bày tỏ:

“Chúng tôi bây giờ cũng cố giãn như cao su cho đủ ngày đủ tháng, chứ lương hưu thì không đủ sống được.”

Điều đáng nói, ở VN hiện nay mức lương của nghề giáo rất thấp do đó thu nhập lương hưu của họ cũng không khá giả gì. Đặc biệt là các giáo viên dạy hệ mẫu giáo – mầm non, thì thu nhập lương lúc nghỉ hưu như hiện nay quá bất hợp lý. Bà Xuân ở Nam định kiến nghị:

“Muốn kiến nghị với các cấp trên và các cấp có thẩm quyền, xem xét điều chỉnh mức lương cho các thầy cô giáo, chứ không thể chấp nhận chuyện một cô giáo về hưu trong khi cả một đời ba mươi mấy năm công tác mà không bằng trợ cấp cho một kẻ khuyết tật.”

Theo báo VnEconomy cho biết, hiện nay số tiền nợ đọng Qũy BHXH lên đến hàng ngàn tỉ đồng. Dù rằng đây chính là nguồn thu lớn để giải quyết vấn đề mất cân bằng về việc “đóng – hưởng”. Điều này được cảnh báo rằng sẽ dẫn tới nguy cơ vỡ Qũy BHXH là có thật và buộc các cơ quan có trách nhiệm đã phải tính đến phương án tăng tuổi nghỉ hưu. Tuy vậy đề xuất này đã bị Quốc hội bác bỏ.

Muốn kiến nghị với các cấp trên và các cấp có thẩm quyền, xem xét điều chỉnh mức lương cho các thầy cô giáo, chứ không thể chấp nhận chuyện một cô giáo về hưu trong khi cả một đời ba mươi mấy năm công tác mà không bằng trợ cấp cho một kẻ khuyết tật
Bà Xuân ở Nam định

Khi được hỏi về trách nhiệm của các cơ quan BHXH thế nào trước tình trạng lương hưu của một số đối tượng nghỉ hưu quá thấp và không đủ sống?

Ở VN số người tham gia BHXH chiếm tỷ lệ còn thấp, nợ đọng BHXH quá lớn do việc quản lý chưa tốt… đó là các nguyên nhân khiến quỹ BHXH đang chịu rất nhiều áp lực. Bà Thanh Hòa giải thích:

“Cơ quan BHXH là cơ quan trực thuộc Chính phủ, có trách nhiệm thi hành các văn bản pháp luật hướng dẫn do chính phủ ban hành ra. Cho nên cơ quan BHXH không có chức năng ra luật mà chỉ có chức năng thi hành thôi. Vì vậy những cái khuyến nghị về vấn đề mức lương hưu không đủ sống thì phải thắc mắc lên Chính phủ, Quốc hội và Bộ Lao động-Thương binh&Xã hội là những cơ quan chủ quản của quỹ BHXH.”

Trả lời câu hỏi, ngành BHXH cần có giải pháp thế nào để hoàn thiện và đảm bảo tiền lương hưu ở mức đủ sống cho người về hưu. Một cán bộ của Viện Khoa học BHXH Việt nam đề nghị dấu danh tính cho biết:

“Cần phải khuyến khích thế hệ mới tích cực tham gia đóng BHXH, khi hệ thống hưu trí ngày càng rõ ràng hơn thì chắc chắn họ sẽ tham gia nhiều. Về lâu dài thì cần phải thay đổi bản chất hệ thống hưu trí, không thể quản lý theo lối thực thanh thực chi và chuyển sang hệ thống tài khoản cá nhân giống một số nước đã áp dụng.”

Theo kết quả khảo sát của Viện Lão hoá toàn cầu (GAI) đã thực hiện một khảo sát tại 10 quốc gia và vùng lãnh thổ cho thấy, nhiều người lao động e rằng sẽ phải chịu cảnh nghèo, không đủ tiền sinh sống khi về hưu và 95% số người ở Việt Nam được hỏi bày tỏ sự lo lắng này. Sự lo lắng này của người dân không phải là vô căn cứ khi mà theo các con số do Bộ LĐ-TB&XH đưa ra, thì cả nước có tới 11,2 triệu người cao tuổi nhưng chỉ có 2,15 triệu người được nhận lương hưu BHXH bắt buộc, với mức hưởng 3,9 triệu đồng/tháng.

Anh Vũ

(RFA)

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Tạm dừng nạo vét trong vịnh Cam Ranh

      Dự án nạo vét luồng lạch trong Vịnh Cam Ranh được nói để phục vụ an ninh-quốc phòng

Sau khi bị người dân phản đối dữ dội, dự án nạo vét luồng lạch ở Cam Ranh của Vùng 4 Hải quân tạm dừng và sẽ chuyển dịch vị trí.

Báo Tuổi Trẻ cho hay Tỉnh ủy Khánh Hòa đã "chỉ đạo UBND tỉnh Khánh Hòa làm việc với Bộ tư lệnh Vùng 4 Hải quân, UBND TP Cam Ranh và các cơ quan liên quan tạm dừng thi công dự án nạo vét luồng lạch trong vùng nước quân sự thuộc đầm Thủy Triều trong Vịnh Cam Ranh".

Trước đó, từ ngày 29/9, hàng trăm người dân đã mang thuyền cá xuống đường phản đối Vùng 4 Hải quân nạo vét luồng lạch gây ảnh hưởng tới các trại nuôi trồng thủy sản của người dân ở phường Cam Phúc Bắc, TP Cam Ranh.

Ngoài ô nhiễm môi trường, người dân cũng không hài lòng về mức bồi thường cho các hộ phải di dời trại cá.

Nay Bộ tư lệnh Vùng 4 hải quân vừa có văn bản gửi thành phố và các cơ quan chức năng đề nghị tiếp tục thực hiện dự án nạo vét luồng này, nhưng lùi gần hơn về phía Vùng 4, cách khu vực nuôi trồng thủy sản của dân khoảng 2.000m.

Không rõ người dân có thôi phản đối hay không.

Tỉnh ủy Khánh Hòa cũng yêu cầu nhanh chóng ổn định an ninh trật tự tại phường Cam Phúc Bắc và điều tra, làm rõ "những đối tượng kích động người dân gây mất an ninh trật tự những ngày qua".

Trước đó, giới chức khẳng định: "Đây là dự án phục vụ an ninh quốc phòng nên dứt khoát phải tiến hành. Nếu người dân không hợp tác sẽ bị cưỡng chế di dời".

Người dân, ngược lại, nói chính quyền không có giải pháp thích đáng để hỗ trợ mà "triệt tiêu nguồn sống của dân".

(BBC)

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Người Buôn Gió - Chuyện nghề.

Ngày đó mình làm cho công ty quảng cáo Ky Vy, do lãng tử Mai Kỳ bây giờ làm giám đốc. Độ ấy Mai Kỳ nhà ta phong độ, xế hộp bóng loáng, . Cả một toà nhà mấy tầng làm văn phòng, có phòng giám đốc, thư ký, phòng họp đâu ra đấy.

Mình chịu trách nhiệm thi công, tên trong danh sách công ty là thế. Nhưng mình có xưởng gia công sản xuất riêng với dăm thằng thợ. Hạch toán độc lập, tức là mình nhận lại của Mai Kỳ trọn phần sản xuất biển quảng cáo tính tiền theo mét vuông cho từng biển nhỏ, hoặc trọn gói cho tấm biển lớn ngoài quốc lộ.  Quân của mình khi thi công thì mặc áo đồng phục công ty Ky Vy.
 

Mai Kỳ đúng là cầu kỳ, văn phòng của Kỳ lúc nào cũng sạch sẽ, trơn tru, láng bóng như văn phòng Tây. Thư ký chân dài, xinh đẹp tên Châu Anh và một cô nữa. Văn phòng còn có giá hồ sơ, giá  sách và những bức tranh sơn mài khổ to và cả những bức ảnh nghệ thuật.

Mai Kỳ còn có máu chụp ảnh, đợt đó dân chụp ảnh hay ngồi tụ ngoài Nhà Thờ, quán của vợ chồng ông gì quê Ninh Bình mình không nhớ tên. Mai Kỳ giao du với hội Na Sơn, Đoàn Kỳ Thanh, Xuân Bình, Lê Tiến Đạt.. mấy ông giờ vẫn thấy trên Facebook  này hàng ngày, nhất là thằng Na Sơn.  Đời Mai Kỳ phong lưu, đi giao dịch nhận hợp đồng, xong về vất béng cho mình làm. Kỳ lúc nào cũng rạch ròi, nguyên tắc việc thằng nào thằng đấy chịu trách nhiệm. Nói chung là việc mình sơ suất thì mình chịu trách nhiệm, còn đôi khi Kỳ lỡ sơ suất thì mình cũng san sẻ  cùng. Ví dụ có lần làm cái biển ở Cầu Chui, mình bảo thiết kế kiểu này thì có ngày đổ sụp. Kỳ bảo mình nói linh tinh, người ta tính sức gió trên mét vuông, áp mốt phe cái mẹ gì đó một tràng. Mình đành làm theo thiết kế, cuối cùng vào một ngày mưa bão to  nghe tin cái biển ấy đổ. Kỳ gọi mình đến đó giải quyết, may là mình cẩn thận chụp lại hình ảnh đổ, các vết gẫy  gập rồi mới dỡ. Hôm sau Kỳ bảo mình làm ẩu, mình giơ ảnh ra cho xem gẫy gập ở ngang cây sắt phi 120 mlm. Nếu nó là mối hàn, hay chân cột thì mình chịu. Chứ còn ngang cây sắt thì rõ là tại thằng thiết kế bảo dùng cái loại sắt ống thế.

Lần ấy làm lại theo thiết kế của mình, làm cột như cột điện sắt của thời Pháp hoặc kiểu 4 cái thang đấu vào nhau. Có lẽ đến bây giờ cái biển ấy vẫn còn thì phải. Sau quả đấy thì thôi thiết với chả kế, Mai Kỳ chỉ làm hình ảnh trên mặt biển, còn phần khung thi công, thiết kế kết cấu thế nào là mình làm nốt.

Một hôm mình phải đi Phú Thọ làm biển, ở cái đoạn đường cách thành phố đến 20 cây số mà lại cần giàn giáo. Cần phải đến 8 bộ giàn giáo, dựng làm 2 tầng. Muốn có giàn giáo phải xuống thành phố thuê, rồi lại thuê xe chở, bốc lên, dỡ xuống, dựng lên để dùng lại dỡ ra xếp lên xe tải chở về trả. Bọn quân của mình bàn chuyện đi giàn dáo, như thế mất cả ngày công và tốn kém. Mình đúng là sếp có khác, mình nói cần đéo gì, giàn giáo chạy đầy đường kia kìa. Thế là mình ra đường vẫy một cái xe khách, nó hỏi đi đâu, mình xoè mấy tờ 100 ra bảo chỉ dừng lại một tiếng thôi, không phải đi đâu cả. Thằng phụ xe tưởng mình hâm, mình nhét tiền vào tay nó giải thích là mình cần mượn cái nóc xe để bọn mình trèo làm cái biển quảng cáo kia trong vòng một tiếng. Nó hiểu ý hô ngay ông tài chính đánh xe vào, lùa khách xuống bảo nghỉ giải lao xe sửa một lúc. Vui ở chỗ là lúc làm cả thằng phụ xe lẫn lái xe đều phụ giúp lên rất nhanh, vừa làm hai ông nhà xe khen bảo đời chưa gặp ai quái chiêu như mình.

Làm nhanh gọn, đỡ tốn kém, mình vui cho quân vào nhà hàng đặc sản rừng chén gà đồi Phú Thọ, ngọn sắn non muối xào tỏi, cá chép om dưa và bia lon. Đang lúc ấy thì Mai Kỳ gọi điện, ối trời ơi, giọng êm ái khiến mình giật mình nghi thằng cha này tính mưu gì. Mọi lần nói gì với mình không giọng trịch thượng thì rất cáu gắt, quyền uy.

Kỳ hỏi làm thế nào, anh em tinh thần sức khoẻ ra sao? Hỡi ơi, mình tưởng nghe nhầm lần nữa, chuyện mình làm thế nào thì do mình, miễn là công việc hoàn thành thì mình nhận tiền, liên quan gì ông ấy mà thăm hỏi tử tế vậy. Nhưng phép thì vẫn trả lời đầy đủ, báo cáo tiến độ hoàn thành. Mai Kỳ bảo lúc nào về nhớ lên văn phòng nói chuyện nhé.

Mình về lên văn phòng,  Kỳ mặt mũi rất thân thiện, không hề quan cách như mọi khi, gọi tiếp tân lấy cà phê. Hỏi han gia cảnh, híc híc, bao nhiêu lâu mình làm, Kỳ chưa bao giờ biết mình ở đâu thế nào. Chỉ biết là giao bản vẽ, mình làm nửa chừng thì ứng tiền một nửa, làm xong thì đợi lâu lâu hợp đồng đó thanh lý thì lấy nốt. Chuyện thân mật một hồi, Kỳ mới nói.

- Hôm mày đi, lúc anh xuống dưới chỗ máy tính mày ngồi, thấy bài mày viết. Anh thực sự bất ngờ và cảm động, không ngờ người như mày lại viết hay và tình cảm thế. Bấy lâu cứ nhìn bên ngoài nghĩ mày loại dùi đục chấm mắm cáy. Thế trước kia học gì, làm gì?

Mình kể chả học gì, đi bụi đời, đi tù. Tù về muốn làm người lương thiện thì đi học nghề hàn, làm quảng cáo thôi. Khi mình kể, thấy mắt Kỳ có vẻ ngân ngấn như xót thương. Mình mới hiểu Kỳ là người rất tình cảm sau cái vẻ khó tính và đầy khệnh khạng quan cách. Từ đấy trở đi mỗi lần đến văn phòng anh em tâm sự nhiều, hay đi đâu công việc Kỳ gọi mình đi cùng, kể cả đến các đối tác lớn sang trọng. Công việc êm xuôi thì chuyện gia đình Kỳ trục trặc, anh ta bỏ bê hết, vác máy ảnh lang thang thành lãng tử Mai Kỳ như bây giờ.

Nhưng trong lúc lang thang ấy, Kỳ vẫn đôi lần cố gắng bằng quan hệ của cá nhân để xin cho mình việc làm tờ báo nào đó. Tiếc rằng mình không thể làm cho bất cứ tờ báo nào trên đất nước này, thà mình làm thợ hàn hay dân cờ bạc, cầm đồ, cá độ chứ nhất quyết không chui vào làm báo nhà nước quản lý.  Mình sợ Kỳ giận, nên Kỳ nói đến đó phỏng vấn mình cũng đi, đến nơi họ bảo viết thử một vài bài, mình về không viết. Kỳ giận nói mình không có chí, suốt đời long đong chả đâu vào đâu.

Sắp vào mùa đông thứ ba mình ở châu Âu, học bổng vẫn dư dả để không phải nghĩ đến bất cứ điêu gì về vật chất. Tất cả bảo hiểm nhà cửa , điện, nước, sưởi... những thứ người khác phải căng mình làm để chi trả thì mình được bộ văn hoá Đức đài thọ và thêm gần 2000 euro cầm tay để chi tiêu trong vòng một tháng. Tiêu có bét nhè thì vẫn dư dả vài trăm, bởi thế mình có tiền giúp người này, người kia ở quê nhà.

Cố nhân Mai Kỳ thì vẫn phiêu diêu khi vào bắt đầu bước vào tuổi trung niên. Hôm trước trong status của Osin Huy Đức, có đầy anh tài còm, thấy Mai Kỳ còm. Mình vào còm chen, bị mắng như hồi xưa hay đi với nhau. Bỗng nhiên bao kỷ niệm tràn về.

Hôm nay có người đưa bức ảnh đường phố Hà Nội, mình vào còm.

- Hà Nội đẹp quá, ngày trước mình cũng sống ở đó một thời gian.

Bùi Thanh Hiếu

(Người Buôn Gió Blog)

'Quảng Nam đi đâu mà vội?'

Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết cho rằng tỉnh Quảng Nam đã 'quá vội vàng' trong vụ bổ nhiệm cán bộ mà theo ông lẽ ra có thể chờ cho đủ điều kiện hơn.

Tỉnh Quảng Nam của Việt Nam đã 'quá vội vàng' trong việc bổ nhiệm một cán bộ là con trai một quan chức lãnh đạo tỉnh ủy vào vị trí Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư ở tỉnh này, theo ý kiến của một cựu Đại biểu Quốc hội tại Bàn tròn thứ Năm tuần này của BBC Việt ngữ.

Vị tân giám đốc này đã thiếu ít nhất một trên bốn điều kiện để được bổ nhiệm làm quan chức ở vị trí được bổ nhiệm, trong khi có dấu hỏi đặt ra về tính công bằng trong việc ông được cử đi học bằng ngân sách của tỉnh từ vài năm trước khi còn là sinh viên mới tốt nghiệp, theo một ý khác tại Tọa đàm.

Vụ việc bổ nhiệm ở Quảng Nam lẽ ra sẽ không gây ra sự chú ý, kể cả trường hợp 'con ông cháu cha', nếu như việc thi tuyển công khai được tiến hành để mọi người thấy rõ năng lực, phẩm chất của người mới được bổ nhiệm, theo ý kiến một blogger từ thành phố Đà Nẵng tham dự Bàn tròn.

    Trong trưởng hợp này tôi nói một cách thật là các anh ở Quảng Nam, các anh vội vàng quá, không thể bổ nhiệm kiểu như thế được. Còn thiếu đi mấy tiêu chuẩn như vậy mà vẫn bổ nhiệm thì quá vội vàng. Đi đâu mà vội?
    Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết

Sự việc ở Quảng Nam, tuy vậy, là dịp để xem lại các chuẩn mực, cách thức bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo các cấp ở Việt Nam, và có vẻ so với hiện nay, việc bổ nhiệm lãnh đạo nhiều thập niên về trước xem ra lại 'rõ ràng hơn', theo ý kiến của các khách mời của Tọa đàm hôm 01/10/2015.

Đi đâu mà vội?

Hôm thứ Năm, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội Việt Nam, bình luận với BBC về trường hợp bổ nhiệm Giám đốc Sở của ông Lê Phước Hoài Bảo, là con trai của Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam mới từ nhiệm - ông Lê Phước Thanh, kiêm Trưởng đoàn đại biểu tỉnh này tại Quốc hội.

Ông Thuyết nói: "Trong trường hợp này tôi nói thật, nói một cách thật là các anh ở Quảng Nam, các anh vội vàng quá, không thể bổ nhiệm kiểu như thế được. Còn thiếu đi mấy tiêu chuẩn như vậy mà vẫn bổ nhiệm thì quá vội vàng. Đi đâu mà vội?"

Theo Giáo sư Thuyết, ông Lê Phước Hoài Bảo, người đang được Bộ Nội vụ của Việt Nam quyết định điều tra lại quy trình bổ nhiệm với ông vào chức vụ Giám đốc Sở Kế hoạch & Đầu tư của tỉnh Quảng Nam, thì vị lãnh đạo 30 tuổi đời này còn 'thiếu quá nhiều tiêu chuẩn' dù là 'hình thức thôi'.

 Nhà báo Trần Tiến Đức nói nhiều quy định bổ nhiệm cán bộ, công chức, lãnh đạo ở chính miền Bắc Việt Nam trước đây 'rất rõ ràng', còn vụ bổ nhiệm ở Quảng Nam có nhiều vấn đề.

Cựu Đại biểu Quốc hội nói: "Bởi vì nếu mà so với những tiêu chuẩn bổ nhiệm giám đốc (sở) mà Bộ Nội vụ ban hành năm 2004, thì thiếu quá nhiều tiêu chuẩn, chúng ta biết là những tiêu chuẩn hình thức thôi.

"Tức là thứ nhất phải là chuyên viên chính trở lên, thì ông ấy chưa phải là chuyên viên chính, bởi vì cũng mới ra công tác được một vài năm thôi. Thứ hai là phải tốt nghiệp đại học đúng lĩnh vực công tác, thì cái này đạt được yêu cầu.

"Thứ ba là phải hoàn thành chương trình lý luận chính trị cao cấp ở Học viện Chính trị thì chưa hoàn thành. Thứ tư là phải hoàn thành chương trình quản lý ở Học viện Chính trị Quốc gia thì cũng chưa kịp hoàn thành.

"Như vậy là mới đạt được một trên bốn tiêu chuẩn và mới có 30 tuổi, công tác được vài năm đã bổ nhiệm làm Giám đốc, thì có thể nói là 'thần đồng'. Nhưng mà chỉ có điều là thần đồng này qua kiểm chứng, mặc dù rất hình thức thôi, thì thấy là chưa đạt tiêu chuẩn mà chính nhà nước Việt Nam đã đề ra."

Chương trình hành động?

Theo nhà báo tự do Trần Tiến Đức, vụ bổ nhiệm ở tỉnh Quảng Nam cũng đặt ra một dấu hỏi về việc dường như nhiều người được bổ nhiệm vào các chức vụ lãnh đạo trong đảng và chính quyền các cấp ở Việt Nam lâu nay còn thiêu một nội dung quan trọng mà ông nhấn mạnh là 'chương trình hành động'.

    Cái thời đó có những quy định rất rõ ràng là con không được làm trong cùng một cơ quan với bố, do bố trực tiếp quản lý. Tôi nghĩ rằng đấy cũng là ngăn chặn những chuyện mà lũng đoạn về mặt quyền lực
    Nhà báo tự do Trần Tiến Đức

Cựu Vụ trưởng Truyền thông và Giáo dục, Ủy ban Dân số và Kế hoạch hóa Gia đình Việt Nam (NCPFP), nói:

"Ở Việt Nam muốn bổ nhiệm gì cũng phải có một quy trình. Và lâu nay người ta vẫn đương nói rằng muốn 'công khai, minh bạch' và những người mà được bổ nhiệm vào một chức vụ nào đó thì phải có một chương trình hành động.

"Lâu nay, dư luận xã hội cũng muốn là mỗi một vị, dù được bổ nhiệm từ cấp thấp đến cấp cao là phải có một chương trình hành động rõ ràng, thì đấy là một điều qua việc bổ nhiệm này chúng tôi chưa thấy nó được thể hiện qua những văn bản nào đó.

"Cái thứ hai nữa là người ta cũng rất thắc mắc là bởi vì đây là con của một ông lãnh đạo của tỉnh. Ông ấy về, ông ấy xin nghỉ hưu trước thời hạn mấy tháng gì đó, và sau đó, trong quá trình đó, thì con trai ông ấy được bổ nhiệm làm, người ta cảm thấy có gì đó khuất tất.

So sánh với bổ nhiệm cán bộ, công chức, lãnh đạo trước đây ở miền Bắc Việt Nam, trong giai đoạn từ giữa thập niên 1960 trở đi khi cá nhân ông bắt đầu làm việc, cựu Vụ trưởng Trần Tiến Đức cho rằng mặc dù có những 'nghịch lý' và hạn chế, song thời kỳ đó lại có những quy định 'rõ ràng'.

 Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện đặt vấn đề về kinh nghiệm quản lý chuyên môn và nguồn gốc học bổng của vị Giám đốc sở ở tỉnh Quảng Nam mới được bổ nhiệm.

Ông nói: "Cái thời đó có những quy định rất rõ ràng là con không được làm trong cùng một cơ quan với bố, do bố trực tiếp quản lý. Tôi nghĩ rằng đấy cũng là ngăn chặn những chuyện mà lũng đoạn về mặt quyền lực. Và trong thực tế, tôi thấy có nhiều vị lãnh đạo rất cao, nhưng con cái không được tham gia một chức vụ lãnh đạo," ông Đức nói với BBC.

Ai cho học bổng?

Hôm thứ Năm, cũng tại Bàn tròn trực tuyến, Tiến sỹ, blogger Nguyễn Xuân Diện nêu hai điểm mà ông cho là 'khuất tất', 'nghi ngờ' và đáng đặt dấu hỏi trong trường hợp vị Giám đốc sở 30 tuổi ở tỉnh Quảng Nam.

Ông Diện nói:

    Còn có một điểm tôi bổ sung nữa là người ta quy định phải có 5 năm công tác ở trong lĩnh vực này và trong đó có 3 năm phải làm quản lý ở trong lĩnh vực chuyên môn. Thế vậy thì không biết là ông Lê Phước Hoài Bảo này thì đã làm được điều đó chưa?
    TS. Nguyễn Xuân Diện

"Ngoài những vấn đề về chỉ số mà Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết đã nói, còn có một điểm tôi bổ sung nữa là người ta quy định phải có 5 năm công tác ở trong lĩnh vực này và trong đó có 3 năm phải làm quản lý ở trong lĩnh vực chuyên môn.

"Thế vậy thì không biết là ông Lê Phước Hoài Bảo này thì đã làm được điều đó chưa? Ngoài ra còn có một vấn đề nữa mà tôi được biết trong lịch trình học của ông ấy, là có một sự khuất tất và chưa rõ ràng.

"Đó là vào năm 2010 đến năm 2012, ông đã được đi học ở nước ngoài bằng kinh phí của nhà nước, kinh phí ngân sách của tỉnh, mà học từ năm 2010-2012 mới xong, nhưng mà học được một năm rồi, thì năm 2011 mới có ký giấy là cấp quyết định cho ông ấy đi học bằng ngân sách này.

"Và khi đi học như thế nó có vấn đề như vậy, vậy thì trong quá trình đi học như thế, có phải tất cả các sinh viên, mà lúc bấy giờ ông đi học không phải với tư cách là người công chức trong biên chế, hoặc là hợp đồng của tỉnh đó, mà ông đang là sinh viên.

"Vậy thì các sinh viên giỏi mà lúc bấy giờ ở trong tỉnh đó thì có phải ai cũng được như vậy không và bên cạnh ông ấy, nhiều sinh viên giỏi của tỉnh đó thì như thế nào," Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện nói với Bàn tròn của BBC.

(BBC)

Ùn tắc hay ùn ứ

Kẹt xe là chuyện thê thảm hàng ngày ở Sài Gòn... nếu bạn bước ra ngoài phố. Nghĩa là, nếu không ra phố, bạn sẽ có một góc bình an ở nhà -- dĩ nhiên, trừ các nhà hoạt động dân chủ, không nơi nào họ được an ninh để bình an, kể cả khi đã qua đời, di họa cũng tới mấy đời con cháu... vì chính phủ Ba Đình thù dai lắm.


Có một câu hỏi: có phải chuyện kẹt xe là sản phẩm đặc thù xã hội chủ nghĩa? Vì hình như thời nào cũng có ùn tắc vậy.

Hãy nhớ tới thời bao cấp, ùn tắc là khi xếp hàng trước cửa tiệm mậu dịch để chờ trình sổ mua gạo.

Rồi tới chuyện tuyển dụng cán bộ huyện: kể cả văn bằng Cử nhân cũng vô ích, kể như là ùn ứ, vì đơn không được cứu xét, vì cả họ hàng quan chức rủ nhau vào đầy ghế quan huyện rồi.

Bản tin BBC kể về lời phát ngôn của ông Bùi Xuân Cường, Giám Đốc Sở Giao thông - Vận tải TP SG.

Bản tin nói, bình luận của tân giám đốc Sở Giao thông - Vận tải TP SG về tình trạng kẹt xe đang là đề tài bàn tán của cư dân mạng.

Hôm 30/9, ông Bùi Xuân Cường được báo VietnamNet dẫn lời: “Ùn tắc trên 30 phút được tính dựa trên tiêu chí là xe không di chuyển trong thời gian đó. Do đó, có thể hiểu rằng các vụ việc kẹt xe kéo dài thời gian qua chỉ là ùn ứ, vì xe vẫn có thể di chuyển nhúc nhích được”.

Phát ngôn này được ông Cường đưa ra trong cuộc họp báo định kỳ hôm 29/9.

Hôm 30/9, website của Sở Giao thông cũng đưa tin về sự kiện này nhưng chỉ nêu: “Giám đốc Sở Giao thông cho biết để giải quyết ùn tắc, không chỉ Sở Giao thông - Vận tải và cảnh sát giao thông mà ủy ban nhân dân các quận huyện cũng cần vào cuộc để giải quyết các tình trạng lấn chiếm lòng lề đường như hiện nay”.

BBC dẫn tin VietnamNet cho biết: “Tuy báo cáo 9 tháng đầu năm của Ban an toàn giao thông TP Hồ Chí Minh nêu không có vụ ùn tắc nào kéo dài trên 30 phút nhưng ở mục thống kê chi tiết các vụ ùn tắc giao thông lại có những vụ xảy ra hàng giờ liền. Chưa kể, một số vụ kẹt xe nghiêm trọng khác bị bỏ sót mà báo chí đã phản ánh”.

Tháng 5/2015, báo này đã ghi nhận một vụ kẹt xe suốt 10 tiếng, 'không thể nhúc nhích' ở các tuyến đường dẫn vào cảng Cát Lái.

BBC ghi nhận:

“Hôm 30/9, trên mạng xã hội, một nhà báo tại TP Hồ Chí Minh bình luận: “Phát ngôn của ông Cường cho thấy đang có xu hướng quan chức chuyển sang diễn hài”.

Luật sư Lê Công Định cũng chia sẻ một status trên Facebook: “Trong lúc rảnh hơi, tôi chợt nghĩ bộ môn tiêu hóa của ngành y có thể mượn hẳn hai thuật ngữ ùn tắc và ùn ứ theo cách diễn giải của ông Cường để đưa vào giáo trình và sách chuyên ngành”....”(ngưng trích)

Không, không hề diễn hài gì đâu. Đó chỉ là một phần sự thật. Có những cú ùn ứ kéo dài cả 70 năm nữa kìa. Thí dụ, về quyền lập hội.

Trang Bauxite VN torng lời đầu một baà viết đã ghi nhận:

Bauxite Việt Nam viết:

“Hiến pháp 1946 ghi rõ quyền lập Hội của mọi công dân Việt Nam nhưng đã 70 năm rồi, hễ ai nói đến lập Hội là Nhà nước CS lập tức giật mình, cho ngay An ninh vây bủa, gán bằng được người có ý tưởng đẹp đẽ đó là… phản động, để rồi tìm cách bắt tống giam họ, hoặc bật đèn xanh cho côn đồ hành hung họ, cắt đặt chúng rình rập quanh nhà họ năm này sang tháng khác. Cũng vậy, vài năm trước chính quyền CS Việt Nam đầu đơn xin bằng được LHQ cho ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền quốc tế, nhưng khi đã là thành viên chính thức trong Hội đồng danh giá ấy rồi, thì trong nước chẳng những người dân vẫn không thể nào “sờ” được vào một chút các thứ quyền đã ghi rành rành ở Hiến pháp, dù là Hiến pháp 1946 hay Hiến pháp 2013 cũng vậy, mà vào đúng ngày kỷ niệm 80 năm bản Tuyên ngôn Nhân quyền ra mắt, công an còn rải ra khắp nơi mọi chốn để truy đuổi bất kỳ người Việt nào muốn tìm đến với nhau nâng ly bia chúc mừng bản Tuyên ngôn lừng tiếng khắp thế giới này, cũng như bày tỏ niềm tự hào đối với tư cách thành viên Hội đồng Nhân quyền của Nhà nước chúng ta.

Những mâu thuẫn đến là cắc cớ như nói ở trên làm cả thế giới cũng như trong nước phải vò đầu bứt tai, không hiểu nổi vì sao. Xin thưa: đó chính là bản chất chuyên chính của chủ nghĩa cộng sản. Để cho người dân tỉnh thức về quyền tối thiêng liêng được làm người thì còn gì gọi là quyền của tập thể độc tài ngự trị trên dân và “phân phối” lợi ích với nhau trên lưng dân chúng nữa? Nguy hiểm lắm. Bởi vậy, có thể tin tháng 10 tới đây Quốc hội sẽ thông qua được một đạo luật về quyền lập Hội đúng nghĩa là quyền tự do lập hội hay không?”

Để xem, ông Bùi Xuân Cường, Giám Đốc Sở Giao thông - Vận tải TP SG, sẽ dùng chữ gì để mô tả về quyền lập hội đang bị ém từ 70 năm nay: Ùn tắc, hay ùn ứ? Hay sẽ bóp mũi dự luật này cho chết luôn ở cái gọi là Quốc hội...

Cô Tư Sài Gòn

(Việt Báo)

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Ùn tắc giao thông, Việt Nam muốn thay thế xe máy bằng tàu điện ngầm

Các biểu ngữ xây dựng tại một trạm tàu điện ngầm tương lai tại TP HCM. (Lien Hoang for VOA News)
Các biểu ngữ xây dựng tại một trạm tàu điện ngầm tương lai tại TP HCM. (Lien Hoang for VOA News)

 Với các tòa nhà chọc trời và siêu thị mới mọc lên, Việt Nam tiến gần hơn đến mục tiêu chính thức là trở thành một quốc gia hiện đại. Tuy nhiên, vẫn còn thiếu một phương tiện vận chuyển mà nhiều nước trên thế giới sử dụng: đó là hệ thống tàu điện ngầm.

Sau nhiều năm trì hoãn và tranh luận, Việt Nam hiện nay đang hướng đến hệ thống tàu điện ngầm với việc xây dựng đang được tiến hành ở cả Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Ngoài chức năng và hiệu quả rõ ràng, với sự xuất hiện của tàu điện ngầm, vị thế của Việt Nam cũng thay đổi.

“Bởi vì chúng tôi là một nước đang phát triển, chúng tôi muốn đạt được những gì chúng tôi nghĩ rằng các nước phát triển cần phải có”, bà Vũ Thị Hằng Hạnh, Phó trưởng khoa Kiến trúc tại trường Đại học Kiến trúc Tp. Hồ Chí Minh cho biết.

Bà Hạnh là một nhà tư vấn cho chính quyền thành phố thiết kế đô thị xung quanh các trạm tàu điện ngầm. Bà quan tâm đến những lợi ích thiết thực, nhưng bà cho biết nhiều người Việt Nam coi hệ thống giao thông công cộng công nghệ cao là một dấu hiệu cho thấy sự tiến bộ của đất nước. Quốc gia Đông Nam Á này được xếp hạng thu nhập trung bình thấp vào năm 2009, với thu nhập bình quân đầu người hiện tại là 2.000 đôla một năm.

Triển vọng giao thông hiện đại cho Việt Nam

Sự xuất hiện của tàu điện ngầm sẽ có thể làm thay đổi hình ảnh các thành phố của Việt Nam, và các vỉa hè nứt vỡ sẽ nhường chỗ cho các cầu thang mới làm dẫn tới tàu điện ngầm. Nó cũng có thể biến đổi những thói quen và thái độ cư dân thành phố. Để tàu điện ngầm hoạt động hữu hiệu, những người đi làm sẽ phải từ bỏ những phương tiện di chuyển cá nhân để sử dụng dịch vụ công cộng.

“Rõ ràng một thành phố hiện đại cần có hệ thống giao thông công cộng bởi vì mọi người cần phải di chuyển”, ông Manfred Boltze, một giáo sư về quy hoạch giao thông và kỹ sư tại Đại học Kỹ thuật Darmstadt ở Đức cho biết. “Có lẽ nó cũng là biểu tượng cho mọi người nhận ra thành phố này đang phát triển đúng hướng”.

Xe máy hay tàu điện ngầm?

Xe máy chiếm 80% số lượng xe tại Thành phố HCM.
                                  Xe máy chiếm 80% số lượng xe tại Thành phố HCM.

Người dân Việt Nam nổi tiếng với sự phụ thuộc của họ vào xe máy ở khắp nơi, nhưng một cuộc hội thảo của Đại học Việt-Đức về quy hoạch đô thị tuần trước đã thảo luận về khả năng sẽ có sự thay đổi quan niệm.

Sẽ rất khó để làm cho mọi người từ bỏ xe máy vì có rất nhiều công việc hàng ngày không thể thiếu xe máy. Xe máy chiếm 80% lượng xe tại Tp. Hồ Chí Minh. Xe máy thường sạch hơn và rẻ hơn so với ô tô, trong khi cũng chiếm không gian ít hơn, do đó người dân có ít lý do để chuyển sang các phương tiện công cộng. Nhưng những người ủng hộ tầu điện ngầm lập luận rằng nếu các nhà hoạch định xây dựng các bến tàu hấp dẫn về mặt tiếp cận và bãi đỗ, thì mọi người sẽ kết hợp cả hai lựa chọn.

Có nhiều ước tính khác nhau nhưng tại Tp. Hồ Chí Minh, người ta tin rằng các phương tiện giao thông công cộng chỉ chiếm 10% so với nhu cầu giao thông. Điều này có thể thay đổi với tàu điện ngầm, trong đó có nhiều nguồn tài trợ từ chính phủ và các nhà đầu tư khác đến từ Nhật Bản, Đức, Tây Ban Nha, và Ngân hàng Phát triển Châu Á.

Nếu tàu điện ngầm khả thi, các quan chức giao thông vận tải và các chuyên gia hy vọng nó sẽ làm giảm ùn tắc, ô nhiễm và tử vong giao thông. Trong một đất nước 90 triệu người và 30 triệu xe máy, Tổ chức Y tế Thế giới cho biết “thương tích giao thông đường bộ là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu cho những người 15-29 tuổi”.

Ô nhiễm là một mối quan tâm đặc biệt đối với Việt Nam vì công nghiệp hóa đã tạo ra khí thải nhà kính nhiều hơn bao giờ hết, và Việt Nam là một trong những quốc gia có thể bị tác động nặng nề bởi nạn biến đổi khí hậu.

Tắc nghẽn giao thông năm 2020

Xe cộ di chuyển trên đường phố Hà Nội trong giờ cao điểm.
                                 Xe cộ di chuyển trên đường phố Hà Nội trong giờ cao điểm.

Liên quan tới vấn đề tắc nghẽn giao thông, ông Nguyễn Văn Nam, giảng viên tại Đại học Giao thông Vận tải Hà Nội, cho rằng Việt Nam có 3-5 năm để giảm bớt lượng xe cộ trên đường trước khi vấn đề tắc nghẽn giao thông thực sự trở nên nghiêm trọng.

“Tôi nghĩ rằng các phương tiện công cộng tại Việt Nam sẽ đóng một vai trò rất quan trọng trong tương lai, đặc biệt là tàu điện ngầm”, ông Nam nói, “bởi vì nếu các con đường bị tắc nghẽn như hiện nay, nền kinh tế của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng tiêu cực”.

Ông cho biết nền kinh tế cần những con đường hiệu quả hơn để không bị mất năng suất – người lao động không mất nhiều thời gian cho việc đi lại, và các công ty không lãng phí thời gian và tiền bạc vào hậu cần.

Tàu điện ngầm chỉ là một phần của mục tiêu tổng thể góp phần làm giao thông trở nên tốt hơn. Những người tham gia giao thông cũng đề nghị Việt Nam mở rộng các tuyến xe buýt, nâng cao tiêu chuẩn khí thải xe máy, khuyến khích xe đạp, xe máy điện, và tăng phí đỗ xe.

Liên Hoàng

(VOA)