Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Vì sao những người trong bộ máy chính quyền lại giàu có tột đỉnh...

Một đất nước nghèo như Việt Nam nhưng thật buồn khi dân sở tại vùng nào đều chỉ tòa ngang dãy dọc, những tòa nhà to lớn nhất, lộng lẫy nhất và nói rằng đó là nhà ông chủ tịch X, ông bí thư Y hay trưởng phòng U... là chuyện bình thường và ở địa phương nào cũng có. Và người dân thường Việt Nam quá quen với khái niệm rằng, công ty này, ngân hàng nọ, nhà máy kia, hay trang trại nọ là của ông X, hay người nhà của một ông quan quyền lực nào đó của địa phương. Một dấu hiệu của sự kính nể, và cũng là điều không thể che dấu khi các quan chức chính quyền giàu khủng, giàu khiếp.

Quan chức thì cũng là công chức nên việc họ cùng gia đình chăm chỉ làm giàu cũng là một điều tự nhiên khi sự giàu có đó đi cùng với người dân. Rồi có thể có nhiều chế độ, chẳng hạn như nhà cửa cho người có công nên có một bộ phận người công chức giàu có hơn người dân cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng giàu khủng, giàu kinh hoàng và giàu nứt đổ đống vách như của một số quan chức hiện nay thì lại là không bình thường.

Người dân Việt Nam vốn bị bưng bít thông tin, và khi có trang mạng như Chân Dung Quyền Lực khui ra thì người dân mới biết là cha con Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc giàu sụ, có nhà ở bên Mỹ. Cha con ông VT VKS Nguyễn Hòa Bình cùng cha con ông Phùng Quang Thanh, Phùng Quang Hải giàu sự với các công ty đại diện cho quân đội như công ty Him Lam khét tiếng. Rồi cô em gái Hồng Phượng của chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng với nắm hệ thống ngân hàng hàng ngàn tỷ đồng (với đại gia Hà Văn Thắm). 

Nếu không tin vào trang mạng Chân Dung Quyền Lực về các tư liệu, hình ảnh, số liệu chứng minh thì cũng không có gì bác bỏ tính chân thật của ít nhất một nửa những gì mà trang mạng một thời đình đám đó đã đưa một cách thuyết phục về sự giàu có của quan chức chính quyền.

Người dân chưa hết choáng váng về những gì Trang CDQL đã đưa vì có thể nói đây là lần đầu tiên các quan chức cao cấp nhất của Đảng và Chính phủ Việt Nam bị phô bày ra trước công luận về sự giàu có thì tiếp sau đó những vụ việc lùm xùm trong căn phòng khách giát vàng, cùng các ghế ngồi kiểu Lui 14 của ông cựu TBT Nông Đức Mạnh. Rồi xây lăng tẩm hoành tráng như của đại tướng Võ Nguyễn Giáp mà khu Vũng Chùa Đảo Yến giờ đây giá trị thì phải từ hàng trăm triệu Mỹ kim trở lên, và đây là đất tư nhân. Rồi tài sản,nhà cửa của ông Tổng Thanh Tra Trần Văn Truyền bị lộ diện, hay vườn cao su khủng của ông chủ tịch tỉnh Bình Dương, hay ông Hoàng Văn Nghiên, cựu chủ tịch UBND TP Hà Nội chiếm dụng biệt thự công khủng 

Ngay cả đa số đảng viên CS, quan chức thấp của QĐ, của CA.. thì cũng vất vả với cuộc sống như mọi người dân, nhưng thành phần lãnh đạo chóp bu nhất thì giàu có, huênh hoang, con cái đi học nước ngoài, mà thật tình thì lương của các quan chức cho dù Thủ Tướng cũng không thể nào đủ cho con cái đi học. Và dù không công nhận thì các gia đình quan chức cao cấp đã hình thành trong xã hội Việt Nam đầu thế kỷ 21 này một đẳng cấp riêng, một tầng lớp “quí tộc đỏ”, ăn trên ngồi trốc. Không hề phân biệt vùng miền mà chỉ đưa ra một thực tế là chiếm đa phần họ là người gốc Bắc, hay xuất thân từ miền Bắc và giờ đây thì thời của quan chức lên ngôi trong các nhóm quyền lực + tiền này rồi. Dường như họ không suy suyển bởi cơn bão thị trường như các công ty tư nhân khác vì dường như họ không liên quan đến kinh tế nước nhà. Nếu có liên quan thì liên quan đến yếu tố nước ngoài tư bản Âu Mỹ, hoặc liên quan đến các nước Đông Âu, các nước CS cũ, hoặc liên quan đến các dịch vụ xa lạ với người dân nghèo Việt Nam như các sân gôn, resort, khu nghỉ dưỡng ở ven biển Việt Nam (mà tương lai sẽ biến thành những casino quốc tế). 

Thống nhất đất nước đã được 40 năm, và nói thực tình thì trước thời điểm đó không có một quan chức CS VN nào, dù lớn đến đâu đi nữa lại giàu có hay có tài sản như nhà cửa và công ty. Nhưng chỉ hơn nửa thời gian đó, thì tốc độ làm giàu và khả năng làm giàu đỉnh điểm của giới quan chức đã được mở hết công suất. Ở thành phố hay thôn quê, các quan chức quyền lực của mọi ngành ngang, dọc, Đảng, CA, QĐ, BĐS, Ngân Hàng đua nở, và chiếm phần lớn là các quan chức, ăn theo quan chức và dựa hơi quan chức. Và kinh doanh lớn ở Việt Nam thì bao giờ cũng phải có thành phần cán bộ quan chức ra kinh doanh để được nhận những hợp đồng, dự án lớn. Nếu liên quan đến nước ngoài thì quan chức Bộ Ngoại Giao cùng các cơ quan liên quan sẽ đương nhiên được lại quả. Như mua vũ khí, tàu ngầm Kilo thì quan chức quốc phòng no đủ. Còn các dự án đầu tư nước ngoài, ODA thì các tiêu cực đã được liên kết từ chính các nước đó qua sự bắt mối của các cơ quan ngoại giao của VN (hồ sơ ODA Nhật). Các công ty “thân” chính quyền đó luôn đứng đúng chỗ đắc địa, nơi có dòng tiền chảy như thác, và cũng đứng lù lù như những tảng đá cản đường để ai muốn qua cửa thì cũng phải biết “làm luật”, vừa gây hại vừa làm triệt tiêu động lực của nhiều công ty tư doanh, và các tiêu cực hối lộ, tham nhũng cũng từ những ông bà chủ quyền lực ra kinh doanh này. Mặc dù nước Việt Nam ta không phải là một quốc gia xuất khẩu ma túy, nhưng giờ đây lại có nhiều người có trong danh sách tỷ, triệu đô la và cũng ở trong danh sách là quốc gia có nạn rửa tiền bậc nhất Đông Nam Á.

Để rồi cái điều bình thường ở trên đất nước Việt Nam ta hôm nay là người dân đã chấp nhận có các công ty của quan chức vừa giàu có vừa quyền lực và vừa đứng trên pháp luật hay ít nhất được chính quyền ưu ái. Đến mức cả các công ty tư nhân dù lớn đến đâu thì bao giờ cũng sống chết mời một vài ông quan chức to nhỏ đã nghỉ hưu đứng tên trong ban lãnh đạo như một thứ bùa đã được phù phép để mở được mọi cửa khó khăn nhất. Nhất là trong các lãnh vực vàng như GTVT, NH, Xây dựng… 

Dưới nhiều hình thức nhìn thấy được và không nhìn thấy được thì các công ty quyền lực trá hình này, luôn được sự ưu ái vô lý, không công bằng khi ra làm ăn, kể cả lúc thành đạt lẫn lúc làm ăn thua lỗ, phá sản. Và cũng giống như biến tướng của các công ty Nhà Nước, công ty quốc doanh khi sập tiệm thì luôn có Nhà Nước đứng ra gồng gánh. Như đã có Công ty Quản lý Nợ xấu (VAMC) mua lại nợ xấu của các đại gia đỏ ngân hàng, hay khi phá sản thì được mua với giá 0 đồng của NHNN VN. Các công ty Vận Tải như Vinashin thì luôn có được các kế hoạch “tái cơ cấu” vừa hão huyền vừa không thực tế. Các mảng đất vàng mà họ không bán hoặc xây dựng được sẽ luôn được chuyển giao cho ngoại quốc. Tất cả các công ty được ưu ái thì hầu như đều là những công ty “thân” chính quyền, hoặc nói thẳng ra là công ty của chính quyền hay của những người trong bộ máy của chính quyền.

Nhiều năm nay, Chính quyền Việt Nam không hề truy tố ra tòa bất cứ một quan chức tham nhũng cỡ bự nào hết, Các quan tham bị đưa ra ánh sáng như một số tên tuổi đã nêu trên thì thật khôi hài là họ chỉ cần đưa ra lời xin lỗi Đảng, và trả lại tài sản là xong, là vô tội. Chính vì sợ :”Ném Chuột Vỡ Bình” mà tệ nạn tham nhũng hiện nay ở Việt Nam là không có giới hạn và hết thuốc chữa….

Mẹ ta nghèo cơm chan nước mắt,
Con ta đau rau cháo cầm hơi.
Trời ơi, ông ở nơi đâu ?
Sao không ngó xuống mà thương giùm dân tôi....

Mai Tú Ân

(VA News)

Trần Công Trục - Campuchia cần trừng trị thích đáng nghị sĩ phản động Um Sam An

Nên ghi nhận sự cầu thị của ông Sam Rainsy, nhưng cần trừng trị thích đáng những kẻ gây rối như Um Sam An.

LTS: Ông Um Sam An, nghị sĩ phe đối lập Campuchia CNRP đã phát biểu trên The Cambodia Daily ngày 30/9 về việc chống phá đến cùng đường biên giới Việt Nam - Campuchia bằng chiêu bài bản đồ.

Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ gửi tới Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài phân tích của ông để thấy rõ động cơ đen tối, lập luận xuyên tạc của Um Sam An hòng đánh lừa dư luận, gây bất ổn xã hội Campuchia và quan hệ hữu nghị Campuchia - Việt Nam, xin trân trọng giới thiệu đến quý bạn đọc.


                            Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ.

Lại một lần nữa chúng ta lại phải nghe những thông tin lạc lõng và phản khoa học có liên quan đến vấn đề sử dụng bản đồ trong quá trình hoạch định, phân giới cắm mốc biên giới trên bộ giữa Việt Nam và Campuchia.

Nên ghi nhận sự cầu thị của ông Sam Rainsy, nhưng cần trừng trị thích đáng những kẻ gây rối như Um Sam An

Những phát biểu của ông Um Sam An trên báo chí Campuchia cho thấy, dường như ông ta không hiểu gì về nguyên tắc, quy trình hoạch định, phân giới cắm mốc biên giới giữa Việt Nam và Campuchia, không có một chút kiến thức gì về kỹ thuật đo đạc, tính toán xác lập hay chuyển đổi các loại bản đồ được xây dựng theo các phép chiếu khác nhau.

Hay phải chăng ông Um Sam An đang cố tình tuyên truyền, phổ biến các thông tin bóp méo sự thật, bất chấp những kiến thức cơ bản về bản bản đồ trong quá trình giải quyết biên giới để phục vụ cho mưu đồ chính trị đên tối của mình?

Tôi cho rằng Um Sam An vẫn ngoan cố tiếp tục bịa chuyện về cái gọi là “Bản đồ theo Hiến pháp” để bôi nhọ, hạ thấp uy tín của Thủ tướng Hun Sen, đảng CPP, nhà nước Vương quốc Campuchi; chia rẽ quan hệ láng giềng hữu nghị với Việt Nam, tìm cách vu khống Việt Nam theo kịch bản mà một số thế lực chính trị đối lập đã dày công nuôi dưỡng, hà hơi tiếp sức từ trước. Tại sao nói như vậy?

Bởi vì đến như ông Sam Raincy, một lãnh tụ tiếng tăm của đảng CNRP gần đây cũng đã phải  ra lệnh cho các đảng viên của mình không được sử dụng chiêu bài “bản đố biên giới” để đả kích quá trình phân giới cắm mốc biên giới giữa Việt Nam và Campuchia.

Sở dĩ có “mênh lệnh” quá bất ngờ này, hẳn là vì chiêu bài bản đồ này không còn đất dụng võ nữa, người Campuchia và dư luận quốc tế đã hiểu rõ bản chất, nội dung của chiêu bài “bản đồ biên giới” do các phần tử chính trị cực đoan dựng lên.

Đặc biệt là qua những nỗ lực của Thủ tướng Hun Sen và chính phủ của ông thời gian qua về việc giải thích, cung cấp tài liệu về quá trình phân giới cắm mốc biên giới với Việt Nam đã giúp người dân Campuchia  hiểu rõ động cơ đúng đắn và trong sáng của quá trình giải quyết vấn đề biên giới của cả 2 bên Việt Nam và Campuchia trong thời gian qua. 

Dù sao đi chăng nữa muộn còn hơn không, theo tôi chúng ta cũng nên ghi nhận tính cầu thị của ông Sam Raincy, một nhân vật chính trị đối lập nổi tiếng, chí ít là chỉ với cái “mệnh lệnh” muộn màng của ông ta! Và vì thế mà chúng ta càng thấy rõ tính chất phản động của Um Sam An, một trong những phần tử phản quốc chạy trốn, cần phải được lôi ra ánh sáng để trừng trị thích đáng!

Để dư luận hiểu thêm về quá trình đàm phán phân giới cắm mốc giữa Việt Nam và Campuchia và tránh để các thế lực chính trị lợi dụng chống phá, tôi xin nói rõ thêm về vấn đề này. Những thông tin khác về biên giới Tây Nam quý bạn đọc có thể theo dõi thêm các bài phân tích của tôi trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.

26 mảnh bản đồ Bonne chỉ dùng làm cơ sở pháp lý, kỹ thuật để đàm phán, hoạch định biên giới

Sau khi chế độ diệt chủng tàn bạo ở Campuchia bị lật đổ, để giải quyết những bất đồng về biên giới lãnh thổ giữa Việt Nam và Campuchia, hai bên đã trải qua một quá trình thương lượng, đàm phán hết sức nghiêm túc, thiện chí hợp tác, bình đẳng và công tâm. 

Trước hết hai bên đã thông nhất ký Hiệp ước nguyên tắc giải quyết vấn đề biên giới năm 1983 sau khi đã nghiên cứu, xem xét rất thận trọng quá trình hình thành đưởng biên giới pháp lý trên đất liền giữa 2 nước.

Nội dung quan trọng của Hiệp ước này là hai bên thống nhất sử dụng đường biên giới được thể hiện trên 26 mảnh bản đồ Bonne tỷ lệ 1/100.000 do Sở Địa dư Đông Dương xuất bản trước năm 1954 làm căn cứ pháp lý để tiến hành đàm phán hoạch định biên giới.

Tiến sĩ Sok Touch, trưởng nhóm nghiên cứu đối chiếu bản đồ biên giới Việt Nam - Campuchia từ Viện Hàn lâm Hoàng gia Campuchia.

Công việc quan trọng đầu tiên là chuyên gia kỹ thuật, pháp lý của hai bên cùng nhau nghiên cứu, đối chiếu trên cơ sở các bản gốc và đã loại bỏ một số tấm bản đồ không phải bản gốc, thậm chí cũng đã phát hiện và đã loại bỏ một số tấm bản đồ có sự cạo sửa…

Vì vậy có thể nói 26 mảnh bản đồ mà hai bên đã thông nhất lựa chọn được ghi nhận trong Hiệp ước nguyên tắc là hoàn toàn đáng tin cậy. Xin nhấn mạnh rằng, đường biên giới đước vẽ trên 26 mảnh bản đồ Bonnes này chỉ dùng làm có sở pháp lý, kỹ thuật để đàm phán hoach định biên giới.

Các chuyên gia kỹ thật của 2 bên phải tự mình tính toán chuyển đổi hướng đi của đường biên giới từ 26 mảnh bản đồ Bonnes tỷ lệ 1/100.000 sang các mảnh bản đồ UTM của Mỹ tỷ lệ 1/50.000, là bộ bản đồ địa hình mà cả hai bên đều thông nhất đánh giá là bộ bản đồ địa hình nền đáp ứng được các thông số cần thiết.

Hai bên thể hiện hướng đi của đường biên giới theo nhận thức của mình, với sự tính toán chuyển đổi kỹ thuật hướng đi của đường biên giới từ bản đồ Bonnes của Pháp sang ban đồ UTM của Mỹ. 

Chỉ khi nào thống nhất được việc chuyển đổi kỹ thuật này và thống nhất thể hiện hướng đi của đường biên giới trên bộ bản đồ UTM tỷ lệ 1/50.000 mới có thể tiến hành được công việc phân giới cắm mốc tên thực địa. 

Thậm chí có một số khu vực mà đường biên giới đi qua các vùng có ruộng vườn, người ta còn có thể phải tính đến việc lập bản đồ địa chính có tỷ lệ thấp dưới 1/5.000 mới đủ điều kiện thể hiện chính xác đường biên giới đi ttheo bờ ruộng, vườn…  Bất cứ một chuyên gia kỹ thuật bản đồ đều nắm rất chắc các phương pháp kỷ thuật chuyển đổi này. 

Chính vì thế mà hai bên đã thống nhất được về cơ bản nội dung của Hiệp ước hoạch định biên giới năm 1985. Tức là đã hoàn toàn thống nhất lời văn mô tả hướng đi của đường biên giới và thể hiện hướng đi đó trên một bộ bản đồ địa hình UTM tỷ lệ 1/50.000 của Mỹ sản xuất.

Hiệp ước hoạch định biên giới 1985 và hiệp ước bổ sung 2005 là văn kiện pháp lý có giá trị cao nhất trong hoạch định biên giới Việt Nam - Campuchia

Hiệp ước hoạch định biên giới trên bộ năm 1985 và Hiệp ước bổ sung Hiệp ước hoạch định 1985, ký năm 2005, là những văn kiện pháp lý quốc tế có giá trị cao nhất trong quan hệ biên giới lãnh thổ giữa 2 quốc gia có chủ quyền, Việt Nam và Campuchia.

Chúng là căn cứ pháp lý duy nhất mà hai bên phải dựa vào để tiến hành phân giới cắm mốc. Tức là công việc tiến hành chuyển đường biên giới được mô tả trong Hiệp ước hoạch định ra thực địa và cố định nó bằng một hệ thống mốc quốc giới chính quy hiện đại. 

Nhóm nghiên cứu Viện Hàn lâm hoàng gia Campuchia kiểm tra thực địa biên giới với Việt Nam và công bố kết quả ban đầu hôm 29/9 trên Khmer Times rằng các cột mốc được cắm hoàn toàn chính xác theo mô tả trên bản đồ.

Đến nay, công tác phân giới cắm mốc đã thực hiện được khoảng trên dưới 80% khối lượng công việc; đã cắm được các mốc giới ở hầu hết các địa điểm quan trọng như: cửa khẩu, nơi có đường giao thông cắt qua biên giới, nơi có dân cư tập trung sinh sống và canh tác.

Đặc biệt là đã cắm được cột mốc ở ngã 3 biên giới Việt Nam – Lào – Campuchia và mốc cuối cùng của biên giới đất liền, mốc số 314 trước sự chứng kiến của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Thủ tướng Hun Sen ngày 24 tháng 6 năm 2012.

Việc phân giới cắm mốc đang được đẩy mạnh với quyết tâm rất lớn và trên tinh thần hợp tác bình đẳng tôn trọng lẫn nhau, áp dụng các phương pháp kỹ thuật bản đồ tiên tiến nhất để xử lý các khu vực còn tồn đọng, chủ yếu là do áp dụng  phương pháp kỹ thuật bản đồ và cách tinh toán còn có chỗ chưa thống nhất. 

Kinh nghiệm cho thấy, những khác nhau do vấn đề kỹ thuật là rất dễ xử lý, bởi vì vấn đề kỹ thuật là hoàn toàn khoa học, khách quan, phụ thuật vào trình độ, kiến thức của các chuyên gia kỹ thuật.

Căn cứ vào thủ tục pháp lý có liên quan đến quá trình giải quyết phân định biên giới trên đất liền, kết quả nói trên vẫn chưa đầy đủ cơ sở pháp lý để Việt Nam và Campuchia tiến hành quản lý biên giới theo đường biên giới và mốc giới mới. Trong tình hình đó, việc quản lý và xử lý các tranh chấp biên giới hiện nay giữa 2 bên phải được giải quyết trên cơ sở nào?

Đây là câu hỏi cần được giải đáp một cách kịp thời và hợp lý nhất, nếu không muốn để các thế lực chống đối tiếp tục lợi dụng, kiếm cớ để kích động dư luận nhằm phá hoại thành quả giải quyết biên giới giữa hai bên, gây nên tình trạng bất ổn chính trị, xã hội. 

Ts Trần Công Trục

(Giáo Dục)

Tuấn Khanh - Thông điệp sợ hãi

Câu chuyện cậu bé Ahmed Mohamed bị bắt vì chiếc đồng hồ điện tử tự chế của mình, đã có một kết cục dường như sáng sủa hơn khi được tổng thống Mỹ Obama gửi lời mời vào Nhà trắng để giới thiệu sản phẩm của mình. Kịch bản giải quyết khủng hoảng của ông Obama thật sự khéo léo và kịp thời trước khi những điều xấu nhất có thể bùng nổ. Nhưng cũng từ đó, bất kỳ ai cũng có thể thấy thông điệp của sợ hãi đang tràn ngập cả thế giới này, không chừa một điều gì.

Ngày 16/9, trên tất cả các trang tin tức, hầu như ai cũng thấy được gương mặt ngạc nhiên và sợ hãi của em học sinh người Mỹ gốc Trung Đông khi bị cô giáo hiểu lầm chiếc đồng hồ điện tử tự chế của em là bom hẹn giờ. Cha của em, ông Mohamed Elhassan Mohamed nói với báo giới rằng "Ngày 11/9 đã biến tất cả những ai có họ hay được đặt tên là Mohamed trở thành kẻ sai lầm". Tờ Gawker ngay trong ngày đó cũng có bài viết, cho biết trong cùng khoảng thời gian, có 7 học sinh ở đủ các nơi, từ North Carolina cho đến Florida mang đồng hồ điện tử tự ráp đến trường nhưng không hề gặp bất kỳ khó khăn gì, đơn giản vì các em không mang họ Mohamed.

Phản ứng của ông Obama nhanh đến chừng nào, người ta lại cảm nhận được sự sợ hãi của ông lớn đến chừng đó, về một viễn cảnh nước Mỹ sẽ xung đột và nội loạn từ câu chuyện này. Người ta giải quyết mọi chuyện thật nhanh vì nỗi sợ hãi âm ỉ trong tim mình, nên cũng đã biến các thầy cô giáo ở trường trung học MacArthur thành vật hy sinh, như những kẻ tệ hại, mắc sai lầm với chính học sinh của mình.

Nhưng đừng quên, các thầy cô giáo tội nghiệp ở trường trung học đó cũng sợ hãi, vì trách nhiệm mang nặng với hàng trăm học sinh khác đang ở trong ngôi trường của họ, nên đã phản ứng bằng cách cầu viện cảnh sát, cho một trường hợp mà họ không có kinh nghiệm gì ngoài những suy nghĩ mà thế giới thật luôn cảnh báo, và bị sự sợ hãi chiếm hữu.

Thế giới của chúng ta đang đầy sợ hãi như vậy đó. Con người không tin vào con người. Con người sẳn sàng thô bạo hay chà đạp con người chỉ vì sự sợ hãi của bản thân mình. Không chỉ riêng nước Mỹ mà bất cứ nơi đâu cũng vậy. Việt Nam cũng chắc chắn không là ngoại lệ.

Đã bao lâu rồi chúng ta không còn nhớ sự thanh thản và vô hoài nghi với đời sống? Rất nhiều người đi ngang những người ăn xin nơi đô thị, do dự thương hại vì không biết mình có bị rơi vào một mẻ lừa hay không? Có bao nhiêu người gọi một thằng bé đánh giày ở vỉa hè nhưng không căn vặn về giá cả, không lo lắng mình có thể gặp phải kẻ vòi vĩnh tiền bạc?

Chỉ vì sợ hãi lối nhận xét ngang ngược về trang phục của phụ huynh, mà một nhà trường có thể đuổi học đứa trẻ. Cách phản ứng đầy quyền lực và vô văn hoá đó cũng có thể nhìn thấy tận sâu thẳm của nó là sự sợ hãi và tham vọng khép kín sự kiện.

Với các nhà nước độc tài trên thế giới, người ta cũng nhìn thấy sự sợ hãi bất tận trước dòng chảy của sự sống. Dù họ được trang bị cảnh sát, quân đội, vệ binh... Và trấn áp liên tục bằng bạo lực lên chính nhân dân họ, thì đó của là một hiển số về mức độ sợ hãi cho sự tồn vong của chính họ. Bắc Triều Tiên là một điển hình cho hình thái toàn trị sợ hãi đó. Cuba đổi mới hiện nay cũng là sự thức tỉnh từ sợ hãi. Tháng 3/2014, Raul Castro nói với báo chí trong rằng "thay đổi là cơ hội cuối cùng của chúng ta", nếu đó không phải là một thông điệp vọng lên từ đáy sợ hãi, thì là gì?

Trên các trang mạng Việt Nam, rất dễ tìm thấy, người ta dặn dò nhau đừng giúp ai ở đoạn đường ấy, vì có thể bị đưa vào kịch bản cướp giật, trấn lột. Hoặc đừng đi lối đó, có thể sẽ mất tiền cho những kẻ vô lương tâm...v.v bên cạnh những lời cảnh báo, thường là những bình luận tức giận và nguyền rủa rất nặng nề. Sự sợ hãi dừng như cũng kích thích và thúc đẩy phần dữ tợn và bạo lực nhất của con người.

Chỉ vài năm trước đây thôi, chuyện trừng phạt kẻ cắp thường không diễn ra đáng sợ như lúc này. Người ta giới thiệu - một cách lạnh lùng - những hình ảnh một người bị tâm thần ăn cắp vặt bị đánh hội đồng đến máu me bê bết, chỉ còn đủ sức quỳ sụp xuống thẩn thờ. Hoặc mới đây, một cụ già khó khăn đi trộm gà bị đánh, trói và bắt quỳ với con gà buộc phải ngậm nơi miệng. Bao vây cụ là những người trẻ tuổi, có thể gọi cụ bằng ông. Người Việt sợ hãi cho tiền của, sợ hãi sự bất an của xã hội nên trút giận vào những gì mà họ có thể chà đạp được. Thậm chí miền Nam giàu có sản vật, miếng ăn được mời, thức uống được cho cũng đang dần khép lại, mở ra một khung cảnh mới đầy sợ hãi và bạo lực.

Những con đường dẫn đến Hungary đầy người tỵ nạn đáng thương và sợ hãi hôm qua, thì giờ đây đã trở thành nơi bạo động vì họ không còn được chấp nhận nữa. Từ nỗi sợ hãi chạy trốn khỏi loạn lạc, những người tỵ nạn biến nỗi sợ hãi vì không được chấp nhận của họ thành bạo lực, thành một cuộc chiến. Hình ảnh này nhắc cho chúng ta nhớ về những điều rất gần là hàng trăm ngàn công nhân Việt Nam tội nghiệp đang sống nghèo khó, bữa ăn bị đánh tráo bằng những tạp phẩm tồi tệ. Sự bất an và sợ hãi về tương lai của họ luôn có khả năng dẫn đến giận dữ và bạo lực.

Đây chỉ là một vài ghi chú của tôi. Về phần mình, bạn có thể ngồi xuống và gạch ra những ví dụ của riêng mình về thế giới này, đang đầy những thông điệp của sự sợ hãi?     

Tuấn Khanh

(Blog RFA)

Có một 'Đoàn Văn Vươn' giữa Thủ đô

Bỏ ra bao nhiêu công sức, đánh đổi bằng cả tính mạng, bằng cả một đời người để cải tạo những cánh đồng hoang, để rồi, khi đồng hoang trở thành đồng vàng thì dự án sân golf nhảy vào lấy mất. Đó là chuyện của những người nông dân ở phường Phúc Đồng (quận Long Biên, TP Hà Nội). 

Có một Đoàn Văn Vươn giữa Thủ đô
                                                    Nông dân mất đất Lưu Anh Mạnh 

Bỗng nhiên biến mất Đồng Vàng 

Giữa khu đô thị mới ở phường Phúc Đồng có một bãi chăn trâu nhầy nhụa. Một túp lều rách nát của gã mục đồng tên là Lưu Anh Mạnh (37 tuổi). Mạnh là một trong những người nông dân ở địa phương này bị mất đất cho Dự án sân golf và dịch vụ Long Biên. Sau khi chủ đầu tư lấy đất, thất nghiệp, vợ chồng con cái 5 người bấu víu nhau kiếm sống bằng nghề chăn trâu.

Gã hết nhìn đàn trâu lại đưa mắt qua lớp hàng rào bây giờ đã có bảo vệ nghiêm ngặt, ngăn cản người dân đi vào khu vực sân golf, rồi bảo: Bây giờ muốn đi vào thắp hương cho các môi mộ bên trong sân golf cũng không được nữa. Công sức của cả gia đình tôi mấy chục năm nay đổ xuống cánh đồng trong phút chốc bị người ta cướp mất. Phương án đền bù hỗ trợ lung tung hết cả. Mất đất, mất tài sản, không biết làm nghề gì để sống, cả đàn trâu này cũng không còn chỗ ở. Tôi phải ở cả đêm ngoài bãi sình này trông nom chúng.

Khu đất miếu Đồng Vàng (nay thuộc phường Phúc Đồng, quận Long Biên, TP Hà Nội), trước 1984 vốn là khu đất thùng vũng, bỏ hoang, không ai quản lý canh tác.

Năm 1984, sau quãng thời gian nhường nhà cho Đoàn 871 – Bộ Quốc phòng làm nhà ở cho bộ đội, 5 con người trong gia đình ông Lưu Văn Đầm dắt díu nhau ra miếu Đồng Vàng khai hoang vỡ đất làm kinh tế. Khó có thể nói hết những gian truân, khổ nhọc mà gia đình ông Đầm phải đối mặt khi thực hiện ý tưởng hoán cải cánh đồng hoang.

Trong ký ức anh Lưu Anh Mạnh, người con trai cả ông Đầm, những năm ấy cơ cực đến nỗi, có khi, cả gia đình anh phát có một bờ cỏ dài tầm mấy chục mét thôi mà mất tận cả tháng trời. Phát đến đoạn cuối thì đoạn đầu cỏ đã mọc um tùm lên như cũ. Hết phát lại đến đào, đắp, khuân vác... Lại có những ngày, ông Đầm ngâm mình liên tục từ sáng đến tận đêm khuya ở dưới thùng, dưới vũng. Bữa ăn qua quýt vợ con mang cho cũng phải chôn chân dưới bùn đất, đứng mà ăn.

Chứng kiến công cuộc khai hoang chẳng khác gì kỳ tích của gia đình ông Đầm ở cánh đồng Đồng Vàng, năm 1993, HTX nông nghiệp Gia Thụy đã vận động họ nhận thầu khoán thêm khoảng 10.000m2 đất thùng vũng, hoang hóa bên cạnh để tiếp tục khai hoang, cải tạo.

Để vợ chồng con cái gia đình nông dân này yên tâm, HTX còn làm cả hợp đồng giao khoán hẳn hoi. Cả 5 con người lớn bé lại mài sức ra đổ xuống những bờ cỏ cao vượt quá đầu, đổ xuống những thùng, những vũng ngập hết một thân người. Và thỉnh thoảng, đâu đó trong đám cỏ um tùm, dưới những thùng vũng họ còn đào phải cả xương người. 14 ngôi mộ vô danh được cất trên cánh đồng này trong quá trình gia đình ông Đầm khai hoang.

Cuối cùng cánh đồng hoang chưa một ai dám nghĩ đến việc cải tạo phải chịu khuất phục bởi sức vóc, bàn tay, khối óc gia đình người nông dân tận lực. Thùng vũng, cánh đồng hoang hóa xưa kia trở thành một khu trang trại sản xuất nông nghiệp kiểu mẫu. Qui củ, phì nhiêu và giàu có. Cánh đồng hoang trở thành cánh đồng vàng đúng nghĩa. Một thành tựu mà cái giá phải trả là cả cuộc đời của ông Đầm. Ông mất vì cơn bạo bệnh ngay khi cánh đồng hoang trở thành khu trang trại.

Tiếp tục sự nghiệp chinh phục đồng Miễu, Đồng Vàng, người con trai cả Lưu Anh Mạnh trực tiếp tiếp quản khu trang trại, tiếp tục ký hợp đồng thuê đất với UBND phường Phúc Đồng để phát triển sản xuất với giá 70 kg thóc tẻ/một sào. Lại những tháng ngày tận lực đổ công sức, tiền của xuống đồng.

Không phụ lòng người cha quá cố, Lưu Anh Mạnh được chính quyền địa phương trao tặng danh hiệu Gia đình sản xuất kinh doanh giỏi, dự hết hội nghị này đến đại hội khác về gương sản xuất nông nghiệp tiên tiến. Mạnh tham vọng, sẽ biến khu trang trại của gia đình mình trở thành khu sản xuất nông nghiệp công nghệ cao.

16-03-52_12047528_687431388025049_882444681_n
Đến thời điểm hiện tại, UBND quận Long Biên vẫn chưa ban hành quyết định mới để phê duyệt bồi thường, hỗ trợ cho gia đình anh Lưu Anh Mạnh 

Bây giờ thì cánh đồng Đồng Vàng, đồng Miễu đã biến mất. Thay vào đó là bãi đất bị san phẳng lỳ để xây dựng sân golf.

Năm 2014, dự án xây dựng sân golf và dịch vụ Long Biên do Cty CP đầu tư xây dựng Long Biên đã lấy đi toàn bộ khu đất của gia đình để phục vụ dự án. Quyết định 6544/QĐ-UBND ngày 8/12/2014 của UBND TP Hà Nội ghi rõ: Thu hồi 75.145m2 đất tại phường Phúc Đồng và Gia Thụy (quận Long Biên), giao 334.182 m2 cho Cty CP Đầu tư xây dựng Long Biên thực hiện dự án xây dựng sân golf và dịch vụ Long Biên. Cánh đồng nhanh chóng thành khu đất vàng.

Dẫu biết việc xây dựng sân golf đã được phê duyệt, nhưng cái cách người ta đối xử với cánh đồng, với những người bỏ cả cuộc đời để cải tạo nó quả là bất công. Lẽ dĩ nhiên, đất đai thuộc sở hữu của Nhà nước, nhưng còn tài sản trên đất, công sức của cả gia đình mấy chục năm qua để cải tạo cánh đồng người ta cũng chẳng thèm xem ra gì.

Trong lá đơn đề nghị gửi Chủ tịch UBND quận Long Biên vào ngày 11/9/2015, Lưu Anh Mạnh viết: “Mong ông xác nhận cho tôi, có phải ngày 10/9/2015, UBND quận Long Biên đã cưỡng chế thu hồi hoặc bảo vệ cho Cty CP Đầu tư Long Biên thi công trên diện tích 7.344 m2 đất mà tôi nhận giao khoán? Hành động ấy có đúng pháp luật không? Vì lý do tài sản của tôi bị Cty CP Đầu tư Long Biên phá hoại nghiêm trọng, tôi đề nghị quí ông trả lời cho tôi trước ngày 20/9/2015”. Đơn gửi đi rồi, tuyệt không có lấy một dòng hồi âm nào cả. 

Đến thời điểm hiện tại, UBND quận Long Biên vẫn chưa ban hành quyết định mới để phê duyệt bồi thường, hỗ trợ cho gia đình anh Lưu Anh Mạnh, chưa đền bù tài sản trên đất và công tôn tạo của anh Mạnh đối với 7.344m2 đất. Trong khi đó từ ngày 10/9/2015, Cty Cổ phần đầu tư Long Biên đã tổ chức san ủi và hủy hoại toàn bộ tài sản trên đất và phá vỡ hệ thống trang trại gia đình ông Mạnh xây dựng.

Những quyết định khó hiểu 

Ngay sau khi dự án xây dựng sân golf và dịch vụ Long Biên do Cty CP Đầu tư xây dựng Long Biên triển khai, gia đình anh Mạnh đồng ý bàn giao mặt bằng, tuy nhiên, đây là dự án được Nhà nước giao cho chủ đầu tư tự thỏa thuận đền bù với người dân. Một quy trình khá nhiều khuất tất và cực kỳ khó hiểu.

Trong một tờ trình của UBND phường Phúc Đồng gửi UBND quận Long Biên từ năm 2014 đã xác định rất rõ hiện trạng phần đất 7.344 m2 của gia đình anh Mạnh như sau: Diện tích 7.344 m2 đất nông nghiệp được UBND phường cho thuê thầu. Cty CP Đầu tư xây dựng Long Biên lên phương án và chi trả phần cây cối hoa màu, vật kiến trúc trên đất, công tôn tạo đối với phần diện tích thuê thầu.

Liên tiếp trong một thời gian dài, Lưu Anh Mạnh bỏ công sức cùng với các đoàn kiểm tra thống kê tài sản trên đất. Ngày 6/7/2015, UBND quận Long Biên ban hành Quyết định số 5045/QĐ–UBND “Về việc phê duyệt phương án bồi thường, hỗ trợ đối với hộ Lưu Văn Mạnh trong phạm vi giải phóng mặt bằng thực hiện dự án sân golf và dịch vụ Long Biên, phường Phúc Đồng”.

Tuy nhiên, chỉ trong một thời gian ngắn, không hiểu vì lý do gì, đến ngày 3/8/2015, UBND quận Long Biên ban hành Quyết định số 6371/QĐ–UBND “Về việc điều chỉnh chủ sử dụng đứng tên phương án tại Quyết định số 5045".

16-03-52_12081422_687431564691698_1475547040_n
                                               Dự án sân golf dịch vụ Long Biên 

Trong các bản phương án bồi thường, hỗ trợ tái định cư, gia đình anh Mạnh được đền bù thiệt hại tổng cộng 1.692.403.000 đồng. Trong đó chủ yếu là tiền bồi thường tài sản trên đất. Tuy nhiên, điều đáng nghi ngờ ở chỗ, diện tích đất trong phương án bồi thường hỗ trợ này không phải là 7.334 m2 đất nông nghiệp mà là 8.295 m2. Vì vậy, ngay sau khi có Quyết định số 6371 của UBND quận Long Biên, anh Lưu Anh Mạnh đã làm đơn khiếu nại gửi Chủ tịch UBND quận, Chủ tịch UBND phường với nội dung: Phương án bồi thường không chính xác, không trung thực, trái pháp luật...

Ngoài phần chênh lệch về diện tích đất thì tài sản, công trình vật kiến trúc trên đất cũng bị khống lên. Gia đình anh Mạnh có một căn nhà cấp 4 có diện tích 155m2, một căn nhà cấp 4 có diện tích 107 m2, nhà sàn 30m2, nhà tạm 110m2, nhà tạm 105m2...

Tuy nhiên trong phương án bồi thường lại có đến 6 căn nhà cấp 4. Ngoài ra còn xác định cả đường bê tông trên phần đất giao khoán mặc dù chẳng có con đường nào như thế cả.

Ngay sau khi có khiếu nại của anh Mạnh, đến ngày 14/8/2015, UBND quận Long Biên tiếp tục ban hành QĐ số 6668/QĐ-UBND về việc hủy các Quyết định số 5045 và 6371 về lý do sai số về diện tích đất và tài sản trên đất bồi thường, hỗ trợ và các chế độ bồi thường chưa đúng. Ngày 7/9/2015, quận Long Biên có trả lời bằng văn bản hộ ông Lưu Anh Mạnh với nội dung: “Kiến nghị của ông Lưu Anh Mạnh là đúng".

Điều đáng ngạc nhiên và vô cùng bức xúc ấy là trong lúc phương án bồi thường hỗ trợ còn đang khúc mắc thì ngày 10/9/2015, tức chỉ 3 ngày sau khi có văn bản trả lời những kiến nghị của anh Mạnh là đúng, Cty Long Biên đã san ủi toàn bộ diện tích đất của gia đình anh Mạnh.

Hoàng Oanh

(NongNghiep.vn)

Tín hiệu gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông

Ngày 8 tháng 7 năm 2015, Tòa án Trọng tài quốc tế ở thành phố The Hague[1] đã bắt đầu thảo luận về việc liệu họ có đủ thẩm quyền hay không để giải quyết tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc trong vấn đề khai thác tài nguyên biển ở Biển Đông, điểm nóng của những xung đột về chủ quyền lãnh thổ. Phía Philippines khẳng định rằng Tòa án Quốc tế này là địa điểm thích hợp nhất cho các thủ tục tố tụng. Còn phía Trung Quốc không công nhận thẩm quyền của Tòa án và tuyên bố rằng những tranh chấp chỉ xoay quanh chuyện chủ quyền, không phải vấn đề khai thác tài nguyên.

Một tấm ảnh do Philippines cung cấp hồi tháng Tư cho thấy Trung Quốc đang xây cất trên các bãi đá xuanh quanh quần  đảo tranh chấp ở Trường Sa tại Biển Đông. Photo: Armed Forces of the Philippines/European Pressphoto Agency
Một tấm ảnh do Philippines cung cấp hồi tháng Tư cho thấy Trung Quốc đang xây cất trên các bãi đá xuanh quanh quần  đảo tranh chấp ở Trường Sa tại Biển Đông. Photo: Armed Forces of the Philippines/European Pressphoto Agency
Việc Trung Quốc không thừa nhận giới trọng tài quốc tế như bên thứ ba hợp cách đã tạo ra tác động tiêu cực đến tiến trình đàm phán nhằm sớm ký kết bộ Quy tắc Ứng xử (Code of Conduct – COC) ở Biển Đông. Mặc dù việc thương thuyết đã được khởi sự vì sự nhu cầu bức thiết để kết thúc nhanh các cuộc đàm phán và sáng kiến “chương trình thu hoạch sớm”[2] đã được thảo luận, quá trình này vẫn diễn ra rất chậm. Kiểu đàm phán như vậy đã nhắc giới quan sát viên rằng các bên tham gia đàm phán đã phải mất 10 năm (2002–2012) để kết thúc thỏa thuận Tuyên bố về Quy tắc Ứng xử (DOC) và khởi đầu của cuộc đàm phán về COC giữa ASEAN và Trung Quốc. Điều khiến dư luận lo ngại nhất là COC sẽ mất hơn một thập kỷ đàm phán nữa trước khi đạt được thỏa thuận cuối cùng.

Cách tiếp cận hai chiều của Trung Quốc

Hội nghị thượng đỉnh Asean/Trung Quốc lần thứ 17 tại Nay Phi Taw, Miến Điện, diễn ra vào ngày 13 tháng 11 năm 2014, đã thống nhất về “việc thực hiện chương trình thu hoạch sớm, bao gồm cả việc thông qua Danh sách Các điểm Tương đồng Đầu tiên[3] của tham vấn COC, việc thành lập một đường dây nóng nền tảng giữa các cơ quan tìm kiếm và cứu hộ, một đường dây nóng tình trạng khẩn cấp hàng hải giữa các bộ ngoại giao, và một chương trình tìm kiếm cứu nạn nhằm thúc đẩy và tăng cường lòng tin, cũng như sự tự tin trong khu vực”.

Danh sách các điểm tương đồng này đã tái khởi động nguyên tắc về Biển Đông vốn được đề cập trong Tuyên bố năm 2002. Cách người Trung Quốc bắt đầu cuộc thảo luận với những vấn đề này đã khiến một số luồng dư luận trong ASEAN quan ngại rằng, trên thực tế, việc tập trung vào danh sách những điểm tương đồng và mục tiêu tìm kiếm cứu nạn (SAR) có thể tạo điều kiện để chính phủ Trung Quốc lảng tránh việc họ tìm cách nắm quyền kiểm soát vùng Biển Đông.

Tại Hội nghị, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã nhấn mạnh cách tiếp cận “hai chiều”, chủ trương giải quyết tranh chấp lãnh thổ với các nước liên quan trực tiếp thông qua các vòng đàm phán và tư vấn dựa trên những sự kiện lịch sử, luật pháp quốc tế và DOC, trong khi ASEAN và Trung Quốc vẫn làm việc với nhau để duy trì hòa bình và sự ổn định ở Biển Đông thông qua việc thực hiện DOC và việc tham vấn về COC. Đây chính là một cách tiếp cận khôn khéo có thể giúp Trung Quốc loại trừ giới trọng tài quốc tế, cũng là bên thứ ba, hoặc mọi nỗ lực hòa giải trực tiếp trong giải quyết tranh chấp chủ quyền lãnh thổ trên biển.

Trước mắt, chiến lược của Trung Quốc đã tạo ra một hậu quả là làm tăng khuynh hướng ly tâm trong ASEAN về vấn đề Biển Đông. Trong số các quốc gia đối đầu trực tiếp với Trung Quốc, Philippines và Việt Nam đã xác định lập trường vững chắc và thường xuyên nỗ lực chống lại những động thái xâm lấn của Trung Quốc nhằm thiết lập quyền kiểm soát. Với Malaysia và Brunei, nhìn chung, họ vẫn đang làm ngơ trước sự hiện diện ngày càng tăng của hải quân Trung Quốc, cũng như lực lượng bảo vệ bờ biển và bảo vệ thủy sản của quốc gia này trong vùng biển tranh chấp (mặc dù Malaysia đã xác lập một vị thế vững chắc hơn qua các cuộc họp với Trung Quốc trong mấy tháng gần đây).

Indonesia đã công khai tuyên bố rằng họ không xung đột về lãnh hải với Trung Quốc, mặc dù lực lượng tuần tra thường trực của Trung Quốc ở vùng biển Indonesia đã tuyên bố chủ quyền với vùng phía bắc quần đảo Natuna. Quan điểm của Singapore là trung lập và không tham gia vào những mâu thuẫn về lãnh hải, nhưng họ cũng đã tích cực hỗ trợ việc thiết lập một khuôn khổ sẽ tạo thuận lợi để giải quyết khiếu nại.

Campuchia thì thẳng thắn bày tỏ thiện cảm với những nỗ lực của Trung Quốc nhằm giảm nhẹ vấn đề, chính phủ của quốc gia này cũng đã tránh nhắc đến bất kỳ vấn đề nào liên quan đến tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông khi họ tổ chức Hội nghị Bộ trưởng ASEAN hồi tháng 7 năm 2012. Kết quả là, lần đầu tiên trong lịch sử ASEAN, các nước thành viên không thể đưa ra một tuyên bố chung. Trong các cuộc thảo luận nội bộ tiếp theo của ASEAN, Campuchia đã xác định lập trường ủng hộ Trung Quốc.
Thái Lan, Lào và Miến Điện xem cách ASEAN dàn xếp tình trạng tranh chấp chủ quyền không hơn gì một hướng giải quyết chỉ làm suy yếu nỗ lực xây dựng quan hệ hợp tác dựa trên lợi ích chung giữa Trung Quốc và các nước ASEAN, đặc biệt là về hợp tác kinh tế và những mục tiêu phát triển. Các nước Đông Nam Á đất liền này cũng đã xác lập quan điểm ủng hộ phương pháp tiếp cận của Trung Quốc trong những thảo luận tương lai về xung đột chủ quyền lãnh hải ở Biển Đông.

Mối liên kết không bền vững của ASEAN

Như vậy, các nước ASEAN thực sự không đoàn kết trong vấn đề Biển Đông. Khi quyết định trong ASEAN đang đến gần sự đồng thuận, quan hệ đồng minh giữa Trung Quốc và Campuchia lại tạo thành trở lực trong những cuộc tranh luận nội bộ về chủ đề này, cũng như thái độ thiếu hợp tác của Thái Lan, Lào và Miến Điện đang cho thấy ngày càng rõ nguy cơ rằng Hội nghị Bộ trưởng ASEAN trong tương lai và thậm chí Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN có thể bị sa lầy trong cảnh không thể tìm được tiếng nói chung. Lợi ích của Trung Quốc vẫn sẽ được bảo vệ trong khi rạn nứt của nội bộ ASEAN thì ngày càng trầm trọng.

Nguy cơ này đang làm các nước ASEAN thay đổi dần thái độ với Hoa Kỳ, vốn được xem là siêu cường duy nhất có thể làm đối trọng với Trung Quốc. Tại Hội nghị Thượng đỉnh Hoa Kỳ-ASEAN vào tháng 10 năm 2014, Tổng thống Obama kêu gọi tất cả các bên cùng kiềm chế, dù cho quan điểm này được trình bày như một “lệnh đình chỉ” hoặc là “yêu cầu thực hiện Điều 5 của DOC” hay không – Trung Quốc vẫn xem một cử chỉ như vậy là sự can thiệp từ bên ngoài đối với một mâu thuẫn phải được giải quyết bởi các quốc gia trong khu vực.

Trong khu vực Đông Nam Á, quan hệ giữa Việt Nam, cũng như Philippines, với Hoa Kỳ ngày càng phát triển. Trong một chuyến thăm mang tính đột phá, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã đến thăm Hoa Kỳ từ ngày 5 đến ngày 10 tháng 7 và đã gặp Tổng thống Obama. Trong khi quan hệ thương mại và kinh tế của Việt Nam với Trung Quốc vẫn tăng mạnh, quan hệ chính trị và ngoại giao của nước này với Hoa Kỳ đã chuyển từ trạng thái nghi ngờ do những những hậu quả của chiến tranh Việt Nam sang hình thái của một quan hệ đối tác mới.

Một cột mốc quan trọng trong tiến triển về ngoại giao này là việc Việt Nam tham gia đàm phán trong Hiệp định Quan hệ Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), cách Việt Nam hỗ trợ Hoa Kỳ thiết lập vai trò lớn hơn trong khu vực, vai trò mà người Mỹ xem là quyền lực Thái Bình Dương. Tương tự như vậy, Philippines đã chuyển từ thái độ kêu gọi người Mỹ rút quân ở căn cứ không quân Clark và căn cứ hải quân Subic từ năm 1992 sang tinh thần hợp tác quân sự mới, bao gồm việc ký kết Hiệp ước Tăng cường Hợp tác quốc phòng (EDCA) với thời hạn mười năm, khiến nước này như trở thành một nước NATO không chính thức và cũng là đồng minh ủng hộ mạnh mẽ đối với chính sách xoay trục sang châu Á và tái cân bằng lợi ích an ninh của người Mỹ.

Những diễn biến này cũng chính là lời nhắc nhở rằng kế hoạch đầy tham vọng của Trung Quốc nhằm mở rộng quan hệ hợp tác với các nước ASEAN có thể bị suy yếu bởi chính tiến trình suy thoái trong nội bộ ASEAN bởi những yêu sách về lãnh hải ở Biển Đông.

Kế hoạch vận động các nước ASEAN như một canh bạc của Trung Quốc

Trong chuyến thăm Indonesia vào tháng 10 năm 2013, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình kêu gọi thành lập  Con đường Tơ lụa Hàng hải trong thế kỷ 21 nhằm phát triển quan hệ hợp tác hàng hải với ASEAN.

Khi ấy, ông Tập đã trình bày sáng kiến thiết lập Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Châu Á[4] (AIIB) do Trung Quốc lãnh đạo với vốn đăng ký 100 tỷ USD.

Cuối cùng, có 50 quốc gia đồng ý trở thành thành viên sáng lập, gồm cả các đồng minh của Hoa Kỳ như Anh, Đức, Pháp và Ý, họ đã cùng ký kết các điều khoản của Hiệp định thành lập Ngân hàng trong tháng 6 năm 2015. Nhật Bản, cũng như Hoa Kỳ, đứng ngoài quá trình thành lập tổ chức mới này, bề ngoài là vì lo ngại vấn đề quản trị.

Chủ tịch Tập cũng chú trọng thúc đẩy đầu tư xây dựng cảng, phát triển dịch vụ hậu cần, xây dựng hệ thống đường bộ và đường sắt để tăng cường liên kết giữa các cảng và khu vực nội địa, cũng như hợp tác kỹ thuật và khoa học trong các vấn đề môi trường. Những đề nghị này phản ánh mô hình phát triển kinh tế theo định hướng tập trung vào cơ sở hạ tầng và sẽ tạo ra nhiều cơ hội cho những công ty phát triển cơ sở hạ tầng đẳng cấp quốc tế của Trung Quốc.

Sáng kiến ​​của ông Tập ở Jakarta cũng gắn liền với kế hoạch của Tổng thống Indonesia Joko Widodo nhằm nâng cấp hệ thống cơ sở hạ tầng hàng hải của Indonesia và đã được ủng hộ trong khu vực. Các nước ASEAN đều ủng hộ mạnh mẽ đề nghị thành lập AIIB bất chấp ý kiến phản đối từ Mỹ AIIB vì họ cho rằng liên minh tài chính hùng mạnh này có thể góp phần khắc phục sự thiếu hụt về cơ sở hạ tầng tài chính trong khu vực.

Khẩu hiệu “Một Vành đai, một Tuyến đường” chính là nền tảng cho kế hoạch của Trung Quốc nhằm thiết lập “con đường tơ lụa” mới nối liền Trung Á và châu Âu, cũng như Con đường Tơ lụa Hàng hải có thể nối liền Đông Á với Trung Đông và châu Âu. Những sáng kiến ​​này được triển khai để thúc đẩy phát triển thương mại, tạo cơ hội cho việc đầu tư và phát triển cơ sở hạ tầng mạng. Tại Hội nghị các nhà Lãnh đạo của Tổ chức Hợp tác Kinh tế Châu Á Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 10 năm 2014, Chủ tịch Tập Cận Bình công bố ngân sách Con đường Tơ lụa trị giá 40 tỷ USD để đầu tư cơ sở hạ tầng và phát triển nguồn tài nguyên thiên nhiên.

Tính liên tục trong những kế hoạch chiến lược của Trung Quốc

Đề nghị thiết lập hai con đường tơ lụa đã gây chú ý đến tính liên tục trong quá trình lập kế hoạch chiến lược của Trung Quốc, cũng như sự thay đổi phản ánh những rủi ro vừa xuất hiện. Lịch sử Trung Quốc thời cổ và trung đại là lịch sử tập trung về phía tây, về phía Trung Á, nguồn gốc của mọi mối đe dọa trực tiếp trên đất liền đối với nền quân chủ Trung Hoa. Tuy nhiên, hiện giờ, mọi nguy cơ còn tiềm ẩn ở hướng tây chỉ còn xoay quanh những hỗ trợ cho nhu cầu ly khai của người Duy Ngô Nhĩ từ những tộc người cùng tôn giáo nói tiếng địa phương Turk, cũng như nhu cầu đòi độc lập cho Tây Tạng. Đây đều là những mối đe dọa trong nước và chấp nhận được, mặc dù vẫn có giả định quan ngại rằng các tổ chức như Nhà nước Hồi giáo có thể kết hợp chủ nghĩa dân tộc Duy Ngô Nhĩ, trong khuôn khổ hồi giáo cực đoan, để cùng hành động vì một cuộc thánh chiến toàn cầu.

Mặt khác, khi quyền lực của Trung Quốc ngày càng tăng, giới hoạch định chính sách Trung Quốc nhận ra rằng siêu cường duy nhất có khả năng đe dọa lợi ích của quốc gia này chỉ có thể là Hoa Kỳ, với sự hỗ trợ từ những quan hệ đồng minh toàn cầu. Kể từ sau Thế chiến Thứ hai, Hoa Kỳ đã triển khai thành công lực lượng quân sự trên khắp thế giới bởi ưu thế của lực lượng hải quân và không quân trong khi sức mạnh kinh tế duy trì vị thế siêu cường của quốc gia này.

Hoàn cảnh như vậy đã khiến Trung Quốc phải thay đổi lập trường và tập trung vào hướng đông, con đường tiến vào Thái Bình Dương. Trong những thập kỷ tới, Trung Quốc sẽ không ngừng củng cố khả năng phòng thủ trên không và trên biển, cũng như ngày càng chú trọng xây dựng quan hệ kinh tế và chính trị chặt chẽ hơn với các quốc gia ven biển trên Con đường Tơ lụa Hàng hải. Do đó, thái độ gây hấn và đối đầu của Trung Quốc trong tranh chấp chủ quyền Biển Đông lại có thể làm suy yếu chính những liên minh chính trị và quan hệ đối tác mà Trung Quốc muốn theo đuổi với các quốc gia trong khu vực.

Barry Desker

Trường Sơn chuyển ngữ, CTV Phía Trước

Barry Desker là Giáo sư chuyên ngành Chính sách Đông Nam Á, Trưởng khoa Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam (RSIS), Đại học Công nghệ Nanyang (Nanyang Technological University – NTU), Singapore.

Khoa Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam (RSIS), thành lập năm 2007 tại Đại học Công nghệ Nanyang (Nanyang Technological University – NTU) ở Singapore, là một trung tâm hàng đầu chuyên nghiên cứu và giảng dạy các vấn đề chiến lược và quốc tế trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. Trung tâm này chuyên nghiên cứu về tình hình an ninh khu vực, chủ nghĩa đa phương và chủ nghĩa khu vực, nghiên cứu xung đột, an ninh phi truyền thống, kinh tế chính trị quốc tế và nghiên cứu các nước và các vùng trong khu vực châu Á Thái Bình Dương.

________

[1] The Hague: là một thành phố của Hà Lan (Den Haag hay ‘s–Gravenhage trong tiếng Hà Lan), được cả thế giới biết đến như thủ đô chính trị của quốc gia này.

[2] Chương trình thu hoạch sớm (EHP – Early Harvest Program): theo thỏa thuận của chương trình này thì Việt Nam và Trung Quốc đều cắt giảm thuế quan theo hướng Trung Quốc cắt giảm nhiều hơn, Việt Nam cắt giảm chậm hơn.

[3] Để làm cơ sở cho các cuộc đàm phán sắp tới nhằm hướng đến hoàn tất dự thảo Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC).

[4] Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Châu Á (Asian Infrastructure Investment Bank — AIIB) là một tổ chức tài chính quốc tế đang trong quá trình thành lập với mục tiêu là hỗ trợ việc xây dựng cơ sở hạ tầng ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương. Khởi sự như một sáng kiến của chính quyền Trung Quốc, tổ chức này đã nhận được sự ủng hộ của các Thành viên Sáng lập Dự kiến bao gồm 37 nước trong khu vực và 20 nước ngoài khu vực, 51 trong số đó đã ký Điều khoản Thỏa thuận để hình thành cơ sở pháp lý cho ngân hàng. Các nước có GDP lớn nhưng không phải quốc gia sáng lập là Hoa Kỳ, Nhật Bản và Canada.

Một số người xem AIIB là đối thủ của IMF, Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB), vốn là những tổ chức tài chính được xem là bị chi phối bởi các nước phát triển như Hoa Kỳ. Liên Hợp Quốc xem việc mở ra AIIB là sự “mở rộng quy mô tài chính cho phát triển bền vững” cho các mối quan tâm của Quản trị Kinh tế Toàn cầu.
***

© 2007-2015 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC – www.phiatruoc.info

Điểm mặt tham nhũng

Đại hội XII, tham nhũng, Lâm Ngọc Khuân, hối lộ, JTC
                         Ông Trần Quốc Đông- nguyên Phó TGĐ Tổng công ty Đường sắt VN

Nếu như trước đây chỉ vài ba tỷ, thì ngày nay, số tiền tham nhũng, gây thất thoát trong mỗi vụ án là trăm tỷ, ngàn tỷ. Và mật độ các đại án tham nhũng, gây thất thoát bị đưa ra xét xử càng ngày càng dầy.

 Ngày 28/9, cuộc họp lần thứ 8 của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng (Ban Chỉ đạo), do đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Trưởng Ban chỉ đạo, chủ trì, đã thống nhất chủ trương đưa 8 vụ án tham nhũng kinh tế trọng điểm ra xét xử trước Đại hội lần thứ XII của Đảng.

 Quyết định đó được dư luận xã hội đồng tình.

Tám vụ “đại án” tham nhũng đó là vụ Lâm Ngọc Khuân và đồng phạm; vụ Phạm Văn Cử và đồng phạm; vụ Trần Quốc Đông và đồng phạm; vụ Dương Thanh Cường và đồng phạm; vụ Vũ Quốc Hảo và đồng phạm; vụ Phạm Thị Bích Lương và đồng phạm; vụ Lê Hùng Sơn và đồng phạm; vụ Nguyễn Thế Dũng và đồng phạm.

Trong đó, Lâm Ngọc Khuân, nguyên chủ tịch HĐQT công ty TNHH Phương Nam và đồng phạm đã lừa đảo chiếm đoạt của ngân hàng gần 1.000 tỷ đồng;

Phạm Thị Bích Lương, nguyên giám đốc Agribank Nam Hà Nội, đã vi phạm các quy định về cho vay của các tổ chức tín dụng, cho một doanh nghiệp nước ngoài vay hàng ngàn tỷ đồng mà không có cơ chế giám sát. Đến khi chủ doanh nghiệp bỏ về nước, để lại cho ngân hàng một món nợ khổng lồ mà không thu hồi được;

Phạm Văn Cử, nguyên giám đốc Agribank quận 7 TP Hồ Chí Minh và đồng phạm đã khiến Nhà nước thiệt hại trên 600 tỷ đồng;

Vũ Quốc Hảo, nguyên tổng giám đốc Công ty cho thuê tài chính III thuộc Agribank đã biến một con tàu lặn có giá 100 triệu đồng thành 130 tỷ đồng để tham ô, trong đó riêng Hảo tham ô 79 tỷ đồng;

Trần Quốc Đông, nguyên phó Tổng giám đốc Tổng công ty đường sắt Việt Nam, nguyên giám đốc Ban quản lý dự án đường sắt, đã nhận hối lộ của Công ty tư vấn giao thông Nhật Bản (JTC) 11 tỷ đồng…

Cách đây mươi năm, các vụ án tham nhũng, chỉ tham ô, làm thất thoát tài sản Nhà nước vài ba trăm triệu hay một vài tỷ đồng, đã khiến dư luận xã hội rúng động. Thì nay, những vụ tham nhũng, làm thất thoát chừng ấy chỉ là những “con muỗi” hay “con tép”.

Điều đó cho thấy mức độ tham nhũng, gây thất thoát càng ngày càng vừa khủng khiếp vừa tinh vi. Bọn tham nhũng cấu kết với nhau thành bè, thành dây để che đậy hành vi của mình, đối phó với các cơ quan pháp luật. Nếu như trước đây chỉ vài ba tỷ, thì ngày nay, số tiền tham nhũng, gây thất thoát trong mỗi vụ án là trăm tỷ, ngàn tỷ. Và mật độ các đại án tham nhũng, gây thất thoát bị đưa ra xét xử càng ngày càng dầy.

Chỉ chưa đến 5 năm mà nào là đại án Vinashin, nào đại án Vinalines, nào đại án Huyền Như và 8 đại án trên. Mà đây mới chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm” như nhận xét của nhiều chuyên gia kinh tế. Tham nhũng đã thực sự trở thành quốc nạn, gặm mòn sinh lực của đất nước.

Chủ trương đưa 8 đại án tham nhũng kinh tế trọng điểm trên ra xét xử trước Đại hội XII của Đảng, đã thể hiện quyết tâm rất cao của Đảng và Nhà nước ta trong công cuộc chống tham nhũng, thượng tôn pháp luật. Và chính quyết tâm này đã củng cố lòng tin của nhân dân vào Đảng, vào chế độ.

Vũ Hữu Sự

(NongNghiep.vn)

Nguyễn Thanh Tùng - Thư ngỏ gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang


Kính thưa Chủ tịch nước Trương Tấn Sang,

Tôi, một công dân của nước Việt Nam, hoàn toàn tán thành với phát biểu của Chủ tịch tại Mỹ hôm qua trong cuộc phỏng vấn dành cho hãng thông tấn AP được đưa ra giữa lúc nguyên thủ các nước trên thế giới tham dự thượng đỉnh thường niên của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ở New York, qua đó Chủ tịch nước đã lên án việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo ở Biển Đông vi phạm luật quốc tế và đe dọa an ninh hàng hải, đồng thời kêu gọi Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí cho Việt Nam.

Hôm nay, tôi muốn nhờ trang Bauxite Việt Nam gửi ý kiến đóng góp xây dựng chân thành của cá nhân tôi đến Chủ tịch nước và toàn thể các vị lãnh đạo còn có tâm lo lắng cho an nguy và sự phát triển của đất nước và còn mong muốn cho đất nước được độc lập, hòa bình phát triển bền vững và nhân dân được sống trong một đất nước dân chủ, tự do và hạnh phúc.

Tập Cận Bình, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa công khai tuyên bố trước giới báo trí và qua đó với thế giới trong đó có Chủ tịch nước, Đảng Cộng sản Việt Nam và toàn thể nhân dân Việt Nam, là Biển Đông và các thực thể bên trong đường lưỡi bò do bọn chúng tự ý vạch ra vốn dĩ từ xa xưa đã là lãnh thổ và lãnh hải thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Tôi cho đây là là một lời tuyên bố trâng tráo và láo xược nhất của Tập Cận Bình nói riêng và của Đảng Cộng sản và bọn bành trướng Trung Quốc nói chung. Tôi cũng cho rằng đây là tuyên bố xâm lược trắng trợn nhất của Tập Cận Bình và của Đảng Cộng sản và bọn bành trướng Trung Quốc.

Là Chủ tịch nước của nhà nước Việt nam và là Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch có suy nghĩ gì trước tuyên bố láo xược của Tập Cận Bình? Không hiểu suy nghĩ của tôi có giống phần nào suy nghĩ của Chủ tịch không?

Trước những diễn biến mới nhất, tôi cho rằng vận mệnh đất nước Việt Nam ta ngày nay có thể nói là ngàn cân treo trên sợi tóc trước sức ép và phá hoại nhiều mặt của bành trướng hiếu chiến Trung Quốc trên các mặt: kinh tế, chính trị, ngoại giao, quân sự và cả văn hóa nữa.

Để có thể thoát khỏi hiểm họa trở thành nô lệ của ngoại bang và bị xâm lăng của bọn bành trướng hiếu chiến, Việt Nam cần cải cách mạnh mẽ và toàn diện về mọi mặt:

- Trước hết là thay đổi thể chế: Chuyển hẳn từ một thể chế theo định hướng phát triển xã hội chủ nghĩa với sự lãnh đạo độc đảng sang một thể chế theo hướng dân chủ và đa đảng dựa trên nền tảng của kinh tế thị trường và hệ thống luật pháp tam quyền phân lập.

- Thay đổi Hiến pháp phù hợp với định hướng của thể chế mới như nêu ở trên.

- Viết lại Học thuyết Chính trị, Kinh tế, Ngoại giao và Quân sự phù hợp với thể chế mới và tình hình phát triển và các diễn biến nhanh chóng khó lường của khu vực và thế giới để đảm bảo nước ta phát triển và hội nhập nhanh chóng với thế giới dân chủ và đảm bảo chúng ta có điều kiện tham gia vào tất cả các khối liên minh, liên kết và cả các khối đồng minh chiến lược tương trợ bảo vệ lẫn nhau trong với một mục đích tối thượng là giữ vững độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Lãnh thổ và chủ quyền (đất, trời và biển) của đất nước Việt Nam phải thuộc về người Việt Nam và dân tộc Việt Nam.

Theo tôi, chỉ có xây dựng được một nước Việt Nam dân chủ đa đảng trên cơ sở:

- Một thể chế tam quyền phân lập,

- Một nền kinh tế thị trường đầy đủ, một học thuyết ngoại giao đa phương mà nòng cốt là các nước dân chủ yêu chuộng hòa bình trên thế giới,

- Một học thuyết quân sự phát triển đa dạng với nòng cốt các liên minh chặt chẽ với tất cả các nước bè bạn có cùng hay lợi ích phù hợp với ta và những đồng minh chiến lược bảo vệ lẫn nhau sẽ đảm bảo cho độc lập, hòa bình và phát triển phồn thịnh của đất nước của nhân dân Việt Nam.

Muốn làm tốt công việc lãnh đạo và xây dựng đất nước, điều cần nhất là phải dựa vào sự ủng hộ và sức mạnh của khối đại đoàn kết dân tộc.

Muốn có được sự ủng hộ từ sức mạnh của khối đại đòa kết dân tộc thì phải ngay lập tức:

- Bãi bỏ tất cả các điều luật, quy định và chính sách hạn chế tự do và quyền của người dân hay chia rẽ khối đại đoàn kết ấy.

- Ban hành mới và hoàn thiện cơ chế để người dân tham gia trên thực tế quản lý đất nước và tiêu diệt nạn tham nhũng và những kẻ tham nhũng cho dù là ai.

Hy vọng là những người có tâm huyết với sự tồn vong và phát triển hãy kịp thời thức tỉnh và biết lắng nghe và làm theo tiếng gọi của non sông đất nước và nhân dân.

Xin gửi đến Chủ tịch nước lời chào trân trọng và hy vọng


Nguyễn Thanh Tùng

Tác giả gửi BVN.

(Bauxitevn)